Xinh Đẹp - Quân Lai
Đêm Giao Thừa Bất Ngờ
Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quý Nhiêu có chút kinh ngạc: “Sao anh lại về?”
Thương Ngôn Tân nhướng mày, dường như không hài lòng với phản ứng của cô, nhấc chân đi tới trước mặt cô, đặt bó hoa hồng vào lòng cô, véo má cô: "Không muốn anh trở về?"
“Đương nhiên không phải." Quý Nhiêu lắc đầu, giải thích: “Em không ngờ thôi, hôm nay là Giao thừa.”
Thương Ngôn Tân nói: "Giao thừa thì sao?”
Quý Nhiêu: "Giao thừa đáng lẽ ra phải cùng người nhà đón năm mới, anh nên ở nhà cũ của nhà họ Thương.”
“Làm gì có chuyện gì là 'phải thế'." Thương Ngôn Tân giơ tay gõ lên trán cô.
“Ai da, đau~" Quý Nhiêu nhíu mày: “Sao lại gõ đầu em?”
Thương Ngôn Tân xoa đầu cô, nơi vừa bị mình gõ, ánh mắt anh rơi xuống gian bếp nhỏ kia: "Sao giờ này lại làm bếp đồ chơi, em ăn cơm tối chưa?"
“…” Quý Nhiêu: “Vừa mới làm xong, anh không thấy sao?”
Quý Nhiêu chỉ chỉ hai đĩa trứng chiên và thịt bò bít tết tái sống nấu từ dụng cụ bếp mini trên bàn ăn nhỏ.
Ánh mắt Thương Ngôn Tân khẽ động: "Tối nay em định ăn cái này?”
Đến bây giờ Quý Nhiêu vẫn còn có chút ngơ ngác, không thể tin được anh lại tới vào lúc này: "Vốn còn định ăn mấy cái sủi cảo, nhưng mà em làm sủi cảo không giỏi, vừa thả vào nồi chưa được mấy phút thì nhân đã bung ra khỏi vỏ.”
Quý Nhiêu lại chỉ chỉ thùng rác bên cạnh, Thương Ngôn Tân liếc nhìn thùng rác, bên trong quả nhiên trộn lẫn mấy cái sủi cảo nhân văng ra, vỏ một nơi.
Quý Nhiêu hơi nghiêng đầu, lông mi thon dài run rẩy, đôi mắt long lanh thoạt nhìn có chút tủi thân.
Thương Ngôn Tân xoa tóc cô, hỏi: "Chỉ có sủi cảo bị hỏng thôi sao? Thịt bò bít tết và trứng chiên có ăn được không?“
Quý Nhiêu lắc đầu: “Hình như cũng không được, rất khó ăn.”
Quý Nhiêu bĩu môi, ánh mắt thoạt nhìn càng tủi thân.
Thương Ngôn Tân cười cười, nói: "Đến ghế sofa phòng khách ngồi chờ một lát.”
Thương Ngôn Tân mở tủ lạnh ra, lấy nguyên liệu nấu ăn mà Quý Nhiêu chưa dùng hết ra. Cô vốn định làm nhiều món một chút, ngoại trừ sủi cảo, thịt bò bít tết, trứng gà, còn có một ít rau quả tươi sống khác, chỉ là khi bắt tay vào làm thì kết quả lại khác xa so với tưởng tượng. Cho nên sau khi làm xong thịt bò bít tết, trứng gà và sủi cảo, cô nhận ra một cách sâu sắc rằng mình không có thiên phú về mặt nấu nướng, liền không còn ý định thử làm những món khác.
Nếu Thương Ngôn Tân không đến, cô dự định bỏ hết chỗ trứng chiên, thịt bò bít tết khó ăn trên bàn, cắt mấy trái cây làm salad hoa quả, xem như bữa tất niên tối nay, ăn xong là có thể lên giường đi ngủ.
Thế nhưng Thương Ngôn Tân đột nhiên xuất hiện ở nhà, nhìn cách anh thuần thục sơ chế nguyên liệu, chắc chắn tối nay cô sẽ không phải ăn uống qua loa như vậy nữa.
Quý Nhiêu đi vào phòng khách, đặt bó hoa hồng trên ghế sofa, xoay người trở về phòng bếp, nhìn Thương Ngôn Tân đứng ở vòi nước rửa rau: "Không ngờ một tổng giám đốc Thương danh giá lại còn biết nấu cơm.”
Thương Ngôn Tân còn chưa lên tiếng, chợt nghe Quý Nhiêu ở phía sau anh tấm tắc khen, buột miệng nói: "Con chim hoàng yến này thật đúng là rất có lộc ăn, trông vậy mà có thể được ăn cơm do sugar daddy tự tay nấu.”
Thương Ngôn Tân đột nhiên quay đầu lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm vào mắt cô, ánh mắt đầy ẩn ý: "Có sugar daddy nào lại ở cùng chim hoàng yến vào đêm Giao thừa chỉ để nấu bữa tối cho chim hoàng yến không?”
Bốn mắt nhìn nhau, chỉ trong khoảnh khắc, dường như Quý Nhiêu đã nhìn sâu vào trong đáy mắt anh, tim cô bỗng đập mạnh mấy nhịp, theo bản năng Quý Nhiêu tránh đi tầm mắt anh.
Ánh mắt sâu thẳm, không chớp mắt của Thương Ngôn Tân nhìn cô.
Lông mi Quý Nhiêu rung động, vài giây sau, khi tầm mắt trở lại trên người anh, khóe miệng cô cong lên, khóe mắt cũng cong cong, lại trở về vẻ vô tư, cười hì hì: "Đúng vậy, sao anh không ở nhà cũ của nhà họ Thương cùng bọn họ đón Giao thừa vậy, chắc hẳn nhà họ Thương là một đại gia tộc nên sẽ cùng nhau đón năm mới phải không? Anh không xuất hiện, bọn họ sẽ không tìm anh sao?"
“Không đâu." Thương Ngôn Tân nói: "Bữa cơm tất niên bên đó đã bắt đầu rồi, anh uống mấy chén rượu rồi mới sang đây, họ đều biết anh muốn đi đâu.”
Thương Ngôn Tân ngụ ý rất rõ ràng, vì anh muốn tới đây với cô nên đã vội vàng rời bữa tiệc tất niên của nhà họ Thương, không hề giấu giếm nhà họ Thương, tất cả mọi người nhà họ Thương đều biết. Anh là người đứng đầu của nhà họ Thương, vào đêm Giao thừa, bỏ lại cả gia đình để ra ngoài, là tới tìm cô.
Cô nói đêm Giao thừa nên cùng người nhà đón năm mới.
Anh đến đón năm mới với cô.
Quý Nhiêu đánh lạc hướng, cố tình giả vờ không nhận ra anh cố ý đến đây vì cô, cười nói: "Có phải đột nhiên phát hiện một đại gia đình ở cùng nhau đón năm mới nhiều người quá, cãi nhau ầm ĩ đến đau tai không. Nhiều người còn mời rượu lẫn nhau, nhất là người trọng yếu trong gia tộc như anh, tất cả mọi người tới mời rượu anh, cứ uống hết chén này đến chén khác, uống nhiều cũng không tốt cho dạ dày. Vẫn là nơi ít người yên tĩnh, không ai ồn ào, cũng không ai mời rượu, cho nên anh mới tới đây.”
Thương Ngôn Tân coi như đã hoàn toàn nhìn thấu cô, nói chuyện tình cảm với cô thì quả thực là chuyện đùa.
Cô rất thông minh, trong lòng cô đều biết nhưng không muốn thừa nhận.
Thực ra cô không thừa nhận mới là thời điểm cô mềm lòng nhất, vì áy náy, chột dạ nên không thể nói ra những lời dối trá chỉ để cho vui.
Nếu cô thừa nhận, miệng lưỡi ngọt ngào đầy tình ý với anh, vậy nhất định là đang lừa anh.
Thương Ngôn Tân tự cười mình, cũng không biết giờ phút này cô đánh lạc hướng, không giả vờ yêu thương nồng nhiệt để lừa gạt anh, có phải anh nên vui mừng hay không.
“Đúng” Thương Ngôn Tân cười, nói: “Bên đó ồn quá, không yên tĩnh bằng bên này.”
Quý Nhiêu: "Đúng chứ? Em đã nói ít người một chút thì đón Tết càng yên bình. Lúc dì giúp việc đi dì còn nhìn em với ánh mắt thương hại, như thể em là một đứa trẻ đáng thương bị cả thế giới bỏ rơi. Dì không biết em đang vui vẻ thế nào, em có thể làm bất cứ chuyện gì em muốn làm, không cần e ngại bất cứ ai.”
Thương Ngôn Tân không trả lời.
Quý Nhiêu suy nghĩ một chút, cảm thấy lời này của mình quả thực có chút thiếu vui vẻ, gần sang năm mới, hình như cô thật sự có chút quá lời, nói: "Có điều một người thì quả thật có hơi yên tĩnh quá, đón năm mới vẫn cần một chút náo nhiệt, hai người là vừa đủ.”
Quý Nhiêu đi tới, ôm lấy anh từ phía sau: "Cảm ơn anh đã tới với em, thật bất ngờ.”
Cơm tối Thương Ngôn Tân đã nấu bốn món mặn và một món canh, còn làm thêm cả bít tết và sủi cảo. Toàn bộ quá trình Quý Nhiêu ở một bên quan sát, vỗ tay khen ngợi, không nghĩ tới Thương Ngôn Tân không chỉ biết nấu cơm mà tài nấu nướng còn rất tốt.
Toàn bộ đồ ăn đã nấu xong, Quý Nhiêu giúp anh bưng đồ ăn ra bàn, lại chạy đến tủ rượu lấy một chai rượu ra, rót một chút vào ly của Thương Ngôn Tân, rồi rót đầy một ly cho mình.
Thương Ngôn Tân nâng ly rượu lên, cười hỏi: "Sao của em nhiều như vậy, của anh lại chỉ có một ngụm?”
“Hơn một tháng trước dường như mỗi ngày anh đều phải đi tiếp khách rượu, mỗi ngày đều uống rượu, vừa rồi ở nhà cũ nhà họ Thương bên kia anh cũng uống, uống nhiều rượu không tốt cho dạ dày. Nhưng mà, lễ mừng năm mới hôm nay, vẫn cần có chút nghi thức, cho nên em mới rót cho anh một chút, uống một ngụm thôi.”
Quý Nhiêu nâng ly rượu chạm vào anh: "Chúc ngài Thương Ngôn Tân đẹp trai phong độ năm mới vui vẻ, thân thể khỏe mạnh, gia đình hạnh phúc, mỗi ngày đều vui vẻ.”
Ngón tay Thương Ngôn Tân khẽ lắc ly, nhấp một ngụm rượu, trầm tư một lát, nói: "Chúc cô Quý Nhiêu năm mới vui vẻ, thuận buồm xuôi gió, vạn sự thuận lợi, ước gì được nấy.”
Quý Nhiêu cười ngửa đầu, uống cạn ly rượu rồi để ly xuống, cầm đũa gắp sủi cảo ăn.
Sủi cảo Thương Ngôn Tân làm rất đẹp mắt, cái nào cái nấy tròn trịa, nấu chín cũng không nát. Lúc Quý Nhiêu ăn đến cái thứ ba, cô cắn được một thứ gì đó cứng cứng và ngọt ngọt.
Cô ngẩng đầu nhìn Thương Ngôn Tân: "Hình như em ăn phải đường rồi, anh cho đường vào sao?”
Thương Ngôn Tân ừ một tiếng, nói: "Anh cho một viên kẹo đường nhỏ vào.”
Quý Nhiêu kinh ngạc: "Vừa rồi em luôn ở bên cạnh, em không thấy anh bỏ đường vào, anh cho đường vào lúc nào?”
Thương Ngôn Tân nói: "Em không nhìn thấy, vậy thì chắc chắn là lúc em không để ý rồi.”
Quý Nhiêu cong mắt, cười nói: "Có phải có ý nghĩa gì không, người ăn phải kẹo thì năm mới cuộc sống sẽ ngọt ngào như đường.”
Thương Ngôn Tân mỉm cười: “Đúng, năm mới của Nhiêu Nhiêu sẽ ngọt ngào.”
Quý Nhiêu cười đến cong mắt, đôi mắt hoa đào trong veo lấp lánh như sao. Cô nghiêng người, chồm người hôn lên môi Thương Ngôn Tân: "Anh cũng vậy, năm mới ngọt ngào.”
Cơm nước xong, hai người ngồi trên ghế sofa phòng khách xem Xuân Vãn(*), Quý Nhiêu không có hứng thú với loại tiết mục này, xem không lâu liền tựa vào lòng Thương Ngôn Tân rồi ngủ thiếp đi.
(*) Xuân Vãn: Gala mừng xuân của đài truyền hình Trung ương Trung Quốc.
Thương Ngôn Tân liền tắt TV, bế cô về phòng ngủ.
Buổi chiều Quý Nhiêu ngủ khá nhiều nên cũng không buồn ngủ lắm, chỉ là tiết mục TV quá nhàm chán đối với cô. Trở về phòng ngủ tắm rửa xong cô liền tỉnh táo, cô chờ Thương Ngôn Tân từ phòng tắm đi ra, liền chủ động đưa tay ôm lấy Thương Ngôn Tân, áp sát vào ngực anh, xem như là phần thưởng cho đêm nay anh chạy tới bận rộn nấu cơm cho cô. Đương nhiên Thương Ngôn Tân sẽ không cự tuyệt món quà tự dâng đến tận cửa này, kéo cô xuống và trao nhau nụ hôn nồng cháy.
Đêm nay Quý Nhiêu vô cùng chủ động, khóc đến vành mắt đỏ hoe, khi những ngón chân cô cuộn tròn lại, cô cũng không trốn, cánh tay cô siết chặt sau lưng anh, đôi mắt đong đầy tình ý, ướt át nhìn thẳng vào anh. Khi lông mi cô rung động, lồng ngực anh dường như cũng rung động theo.
Tới gần mười hai giờ, Thương Ngôn Tân cố ý dừng lại cùng cô đếm ngược năm mới, khiến cho Quý Nhiêu tiến thoái lưỡng nan, cô tức giận ghé vào vai anh cắn một cái.
Thương Ngôn Tân cười véo mũi cô, Quý Nhiêu không thở được, đương nhiên liền buông lỏng miệng, hơi nhếch hàng mi ướt đẫm, oán hận nhìn anh, lặng lẽ thúc giục.
Thương Ngôn Tân hôn lên miệng cô, cười nói: "Đừng gấp, mười mấy giây nữa là sang năm mới rồi.”
Quý Nhiêu đã sớm mê mẩn, chỉ biết bây giờ vô cùng khó chịu, cô làm sao còn quan tâm được đến cái gì mà đón năm mới, cô vươn đầu lưỡi liếm lòng bàn tay Thương Ngôn Tân, Thương Ngôn Tân liền phản ứng lại.
Ngày hôm sau hai người đều nằm trên giường đến hơn mười giờ. Ngày mùng một Tết mà ngủ đến giờ này thì khá hiếm thấy, đồng hồ sinh học của Thương Ngôn Tân là hơn sáu giờ, đến giờ là anh sẽ tỉnh giấc. Chỉ là trong ngực có một cô gái đang còn ngủ say, khuôn mặt áp vào ngực anh, tay chân đều gác lên người anh, bám chặt lấy anh. Từ sau khi cô muốn chia tay với anh, cô đã không còn chủ động như vậy nữa. Anh khẽ động, cánh tay cô liền siết chặt anh hơn, anh cứ thế nằm lại trên giường cùng cô.
Màn hình điện thoại di động thỉnh thoảng nhấp nháy, không cần nhìn cũng biết là nhà họ Thương bên kia gửi tin nhắn cho anh. Mùng một Tết, một lũ con cháu đang chờ anh đến chúc Tết để nhận lì xì, ông cụ bên đó cũng đang chờ anh đến chúc mừng năm mới.
Thương Ngôn Tân mặc kệ hết, thanh thản nằm ngủ cùng cô.
Lúc Quý Nhiêu mở mắt ra phát hiện mình còn nằm trong lòng Thương Ngôn Tân, nghĩ rằng còn sớm nên ôm cổ anh làm nũng, nói mình mỏi eo, đau chân, bảo anh xoa bóp cho.
Đây là thói quen mấy ngày nay cô hình thành, buổi tối anh trêu chọc cô, ban ngày cô liền trêu chọc anh.
Thương Ngôn Tân trượt tay xuống xoa eo cho cô, cô lại rụt eo lại vì nhột, nằm ườn trên giường một lúc, Quý Nhiêu cầm điện thoại di động nhìn, đã sắp mười một giờ.
Cô không bất ngờ với việc mình ngủ đến giờ này, bất ngờ là Thương Ngôn Tân vẫn còn nằm trên giường cô.
“Hôm nay là mùng một Tết sao?” Quý Nhiêu hoảng hốt.
Thương Ngôn Tân cười véo má cô: “Đây là ngủ đến ngớ ngẩn luôn rồi sao? Hôm nay không phải mùng một Tết thì là mùng mấy?”
Quý Nhiêu như có điều suy nghĩ mà nhìn anh.
Thương Ngôn Tân hỏi: "Sao vậy?”