Xinh Đẹp - Quân Lai
Món Quà Bất Ngờ Đêm Giao Thừa
Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“…” Quý Nhiêu chống chế: “Em nói năm nay em còn chưa đi mà.”
Quý Nhiêu bĩu môi, làm ra vẻ đáng thương nhìn anh.
“Đợi qua năm mới.” Thương Ngôn Tân nói: “Qua năm mới, mùa đông vẫn chưa hết, anh sẽ đi cùng em.”
Anh chưa thể nghỉ ngơi cho đến hết năm.
“Có phải anh bận công việc không?” Ngón tay Quý Nhiêu xoa xoa vai anh, ân cần nói: “Không sao đâu, em biết anh bận công việc, không rảnh đi chơi với em, em sẽ không giận đâu, em tự đi chơi cũng được.”
Thương Ngôn Tân gạt tay cô ra, đặt cô ngồi lên giường, véo má, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên, vạch trần suy nghĩ của cô: “Là cũng được, hay là em đã lên kế hoạch đi chơi một mình từ trước rồi?”
Quý Nhiêu ngượng ngùng cười: “Em chẳng phải thấy anh làm việc vất vả sao?”
Thương Ngôn Tân cười mà như không: “Biết anh làm việc vất vả, em còn muốn một mình lén ra ngoài chơi sao?”
“Nhưng anh không làm việc ở nhà, em ở nhà một mình chán lắm.” Quý Nhiêu chỉ chỉ đầu mình: “Anh xem đầu óc chán chường của em sắp mọc nấm rồi đây này.”
Thương Ngôn Tân nói: “Nếu đã chán như vậy, vậy anh tặng em một món quà để em khỏi chán.”
“Quà gì?” Quý Nhiêu tò mò hỏi.
Thương Ngôn Tân xoa đầu cô, nói: “Ngày mai anh sẽ cho người mang đến, em cứ ở nhà nhận.”
Nói xong, anh đưa tay day thái dương, hàng lông mày hơi nhíu lại vì mệt mỏi.
Quý Nhiêu thấy anh dường như rất mệt, mấy ngày liền đều tăng ca tiếp khách, thân thể bằng sắt cũng không chịu nổi. Quý Nhiêu không làm phiền anh nữa, buông chân khỏi lưng anh, quay mặt đi suy nghĩ xem Thương Ngôn Tân chuẩn bị quà gì cho mình.
Gần đây Thương Ngôn Tân thường mang về cho cô những món quà nhỏ, Lego, rubik, giấy ghi chú… đều là những món đồ chơi nhỏ có thể chơi. Quý Nhiêu có thể ở nhà hơn hai tháng mà không bước chân ra ngoài, hơn một nửa lý do cũng là vì những món đồ chơi nhỏ này. Lúc không có việc gì, cô đều thích chơi những món đồ nhỏ này. Thương Ngôn Tân hiểu rất rõ cô, mỗi lần tặng quà đều đúng ý cô.
Thương Ngôn Tân giữ lời, chiều hôm sau, Quý Nhiêu liền nhận được một chiếc thùng lớn, vuông vắn, được bọc kín mít. Nhìn cách đóng gói bên ngoài chẳng chút đẹp đẽ, hoàn toàn không giống món quà dành cho một “chim hoàng yến” xinh đẹp như cô chút nào.
Quý Nhiêu nghi hoặc, dùng điện thoại chụp một tấm ảnh gửi cho Thương Ngôn Tân.
[Đây là quà anh tặng em sao?]
Thương Ngôn Tân: [Ừ.]
Quý Nhiêu: [Một thùng lớn như vậy, không phải đồ ăn vặt đấy chứ?]
Thương Ngôn Tân: [Em mở ra xem.]
Bên ngoài thùng được dán rất nhiều lớp băng dính, Quý Nhiêu dùng kéo mở ra, bên trong vẫn là một chiếc thùng khác, phải vất vả bóc thêm hai lớp nữa cô mới thấy được món quà bên trong.
Cả thùng đều là đồ chơi người lớn. Có vài món Quý Nhiêu chưa từng thấy qua, phải xem hướng dẫn sử dụng mới biết cách dùng. Đọc xong, cô liền kinh hãi, vừa thẹn vừa sợ.
Lấy điện thoại ra nhắn tin cho Thương Ngôn Tân để trút giận.
[Thương Ngôn Tân, anh đúng là đồ biến thái!]
Thương Ngôn Tân: [Bé yêu, sao em lại nói vậy?]
Quý Nhiêu: [Anh mua cái gì về mà trong lòng anh không biết sao?]
Thương Ngôn Tân: [Không lẽ em thấy nó nhàm chán à?]
Trong lòng Quý Nhiêu có ngàn vạn lời thô tục muốn nói, nhưng lại không biết phải mắng câu nào cho thỏa.
Quý Nhiêu: [Đồ biến thái, đồ biến thái, đồ biến thái!]
Thương Ngôn Tân: [Ò.]
Sự tức giận của cô như đấm vào bông gòn, chẳng có tác dụng gì. Quý Nhiêu tức giận: [Gần đây em rất ngoan, nếu anh dám dùng mấy thứ này lên người em, em sẽ...]
Thương Ngôn Tân: [Em sẽ làm gì?]
Quý Nhiêu cắn răng: [Em sẽ cho anh biết tay.]
Thương Ngôn Tân: [Ngoan nào? Không phải em còn muốn đi Phần Lan sao?]
Quý Nhiêu: [Em thật sự chỉ đi Phần Lan ngắm tuyết thôi, xem tuyết xong em sẽ quay về ngay.]
Thương Ngôn Tân vạch trần kế hoạch của cô: [Xem tuyết xong em sẽ lấy lý do sắp sang năm mới, tiện thể đi Italy thăm mẹ em, cuối cùng lại tiện thể ở lại Italy đón năm mới. Nếu anh đoán không sai, trong kế hoạch của em, đến hết kỳ nghỉ Tết âm lịch sang năm anh cũng không gặp được em đâu.]
Quý Nhiêu: “…”
Cần gì phải hiểu rõ lòng người đến thế chứ.
Quý Nhiêu: [Em sẽ không đi Phần Lan nữa, nhưng mấy thứ này anh cũng không được dùng lên người em.]
Thương Ngôn Tân: [Để xem tình hình đã.]
Chỉ một câu “để xem tình hình đã” của anh đã khiến Quý Nhiêu ngoan ngoãn chờ đến Tết.
Ngày cả nhà đoàn viên, lẽ ra nên ở bên cạnh người thân cùng nhau đón năm mới, nhưng cô không muốn về nhà họ Quý đón năm mới cùng gia đình ba người kia. Thương Ngôn Tân nhất định phải về nhà họ Thương đón năm mới cùng gia đình. Anh biết cô sẽ không cùng anh về nhà họ Thương nên đã chủ động hỏi cô có muốn đến chỗ mẹ cô không.
Anh cũng không sợ cô ra nước ngoài rồi sẽ không trở về, chỉ cần anh muốn, cô có chạy đến đâu anh cũng có thể bắt cô về.
Thật bất ngờ khi Quý Nhiêu – người vốn một lòng một dạ muốn chạy ra ngoài – lại từ chối đề nghị này của anh. Bởi vì cách đây không lâu, khi Quý Nhiêu gọi video cho mẹ, cô biết được mẹ đã có em bé với người chồng hiện tại, thai đã được ba tháng. Người chồng hiện tại của mẹ cũng xuất thân từ một gia tộc lớn. Bố mẹ chồng của mẹ cô biết tin con dâu mang thai thì vui mừng khôn xiết, bảo con dâu nhất định phải về nhà ăn Tết. Tuy người chồng hiện tại của mẹ nhiệt tình mời Quý Nhiêu cùng ăn Tết, nhưng nghĩ cũng biết việc ăn Tết trong một gia tộc của bố dượng hoàn toàn xa lạ sẽ xấu hổ đến mức nào.
Quý Nhiêu kiên quyết từ chối.
Cô quyết định năm nay sẽ đón năm mới một mình ở Bác Cảnh Công Quán.
Đêm Giao thừa, dì giúp việc trong nhà cũng muốn nghỉ để trở về cùng người nhà đón năm mới. Trước khi đi, dì có chút đồng cảm nhìn Quý Nhiêu một cái, đại khái là cảm thấy cô đón năm mới một mình thật sự đáng thương, khiến Quý Nhiêu dở khóc dở cười.
Kỳ thực, cô căn bản không hề cảm thấy việc đón năm mới một mình có gì không tốt. Trước kia lúc ông nội còn sống, toàn bộ đại gia tộc, chú bác bên nhà họ Quý, tất cả đều tụ tập lại một chỗ, bày bốn năm mâm cỗ. Ai nấy chín người mười ý, lời qua tiếng lại, vừa uống rượu vào là bắt đầu ầm ĩ, ồn ào đến nhức tai, thật sự chẳng có ý nghĩa gì.
Sau đó bố mẹ cô ly hôn, cô theo mẹ ra nước ngoài. Mỗi khi đến Tết, cô đều bực tức vì chán ghét hai mẹ con Trần Nhã Như và Quý Tư Nhu, cố ý kiếm cớ gọi bố cô ra nước ngoài ở bên cạnh mình. Thật ra, lúc bố cô ở bên cạnh, trong lòng cô chỉ thấy sảng khoái chứ không hề vui vẻ gì.
Năm nay thật sự là một năm yên bình nhất. Cô hoàn toàn có thể bộc lộ tính cách thật của mình trước mặt bố, không cần diễn kịch nữa, muốn làm gì thì làm đó, rất vui vẻ.
Dì giúp việc vốn thương hại cô, muốn giúp cô làm bữa cơm tất niên nhưng Quý Nhiêu đã từ chối.
Quý Nhiêu thật sự không hiểu vì sao dì giúp việc lại thương hại mình. Cho dù là đêm Giao thừa, bên ngoài vẫn có hàng ngàn vạn người vì kế sinh nhai mà cố gắng làm việc. Tạm thời chưa nói đến những ngành nghề khác, chỉ riêng các khách sạn cao cấp ở Bắc Thành gần như không có nhà hàng nào đóng cửa ngừng kinh doanh. Nói cách khác, chỉ cần cô gọi điện thoại là sẽ có vô số nhà hàng sẵn lòng chuẩn bị một bữa cơm tất niên phong phú cho cô, hơn nữa còn đóng gói mang đến tận cửa.
Số tiền trong thẻ của cô, có ăn mấy đời cũng không hết, cô muốn làm gì cũng được. Cô thật sự không hiểu vì sao lúc này dì giúp việc – người đang vội vội vàng vàng chạy về nhà, còn phải chuẩn bị cơm tất niên cho cả nhà – lại cảm thấy mình đáng thương.
Quý Nhiêu cảm thấy có lẽ gần đây ngày nào cô cũng ở nhà không ra khỏi cửa, mức chi tiêu giảm hẳn khiến dì giúp việc hiểu lầm về tài chính của mình. Vì thế, Quý Nhiêu lấy từ trong tủ tiền mặt của Thương Ngôn Tân ra một xấp tiền dày cộp để lì xì năm mới cho dì giúp việc. Tiền quá nhiều, ngay cả bao lì xì lớn nhất trong nhà cũng không gói nổi. Quý Nhiêu đành phải cho đại vào một chiếc túi Hermes, tặng cho dì cả tiền lẫn túi.
Cuối cùng cũng khiến dì không còn vẻ mặt thương hại nữa.
Thương Ngôn Tân có công việc, từ hôm trước đã không ở Bắc Thành. Lịch trình sắp xếp là hôm nay anh sẽ về Bắc Thành, nhưng thời gian trở về cũng không còn sớm, anh phải về thẳng nhà cũ của nhà họ Thương. Anh là người nắm quyền của nhà họ Thương, cả gia đình bên đó đều đang chờ anh.
Sau bữa trưa, Quý Nhiêu liền lên giường ngủ, ngủ một mạch đến hơn bốn giờ chiều. Cô đoán rằng hôm nay các nhà hàng có rất nhiều người đặt cơm tất niên nên cô phải đặt sớm một chút. Lúc chuẩn bị gọi cơm thì đột nhiên cô lại nổi hứng, muốn tự mình làm bữa cơm tất niên.
Đại tiểu thư đương nhiên là chưa từng xuống bếp bao giờ, nhưng cô biết chơi đồ hàng.
Vài ngày trước đó, cô lướt mạng thấy trẻ con chơi đồ chơi nhà bếp mini và dụng cụ nấu ăn, cô cảm thấy thú vị nên liền bảo Thương Ngôn Tân mua cho mình một bộ. Tự tay làm vài lần, trứng gà chiên và thịt bò bít tết đều chín, cô còn cho Thương Ngôn Tân ăn thử mà anh không bị ngộ độc.
Dụng cụ nấu ăn tuy hơi nhỏ, nhưng một mình cô ăn cũng không được bao nhiêu.
Nghĩ vậy, Quý Nhiêu liền bò dậy khỏi giường, lê dép vào căn phòng cất đồ chơi để lấy bếp mini ra.
Dì giúp việc sẽ về nhà nghỉ Tết Nguyên đán xong mới đến. Dì không nghĩ rằng Quý Nhiêu và Thương Ngôn Tân biết nấu cơm nên lúc đi đã dọn sạch đồ ăn trong tủ lạnh. Dù có đảm đang đến đâu nhưng không có bột thì làm sao gột nên hồ, Quý Nhiêu đành thay quần áo, xuống lầu đi siêu thị mua đồ ăn.
Thong thả dạo một vòng trong siêu thị, lúc mang nguyên liệu nấu ăn về đến nhà thì bên ngoài trời đã tối mịt.
Quý Nhiêu vội vàng ngồi vào trước bếp mini, mở bếp, trước tiên chiên một quả trứng.
Dụng cụ bếp mini nấu ăn chậm chạp. Quý Nhiêu bỏ trứng vào trong nồi nhỏ rồi không để ý nữa. Cô còn mua thịt bò bít tết. Siêu thị đã làm sẵn vỏ sủi cảo và nhân sủi cảo nên cô chuẩn bị làm thêm mấy cái sủi cảo, rồi chiên thịt bò bít tết.
Tự tin nấu nướng hơn hai giờ đồng hồ, cô ăn thử một miếng bò bít tết mà suýt nôn. Một mùi vị lạ lùng không thể diễn tả, Quý Nhiêu súc miệng vài lần cũng không cách nào làm giảm bớt hương vị trong miệng. Cô không nhịn được mà nhắc đến Thương Ngôn Tân: “Thịt bò bít tết khó ăn như vậy không biết Thương Ngôn Tân ăn kiểu gì được!”
Đang lẩm bẩm, phía sau đột nhiên vang lên giọng nói của Thương Ngôn Tân: “Đang mắng anh?”
Quý Nhiêu sửng sốt, vừa quay đầu lại liền thấy Thương Ngôn Tân đứng ở cửa phòng bếp, mặc một chiếc áo khoác lông màu đen, trên tay ôm một bó hoa hồng tươi đẹp.