59. Chương 59

Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thương Ngôn Tân nói xong câu đó, tay rời khỏi người Quý Nhiêu, rồi quay người rời khỏi phòng ngủ.
Dưới sàn nhà lộn xộn, Quý Nhiêu ngồi trên giường, vết thương ở hai bàn chân vẫn đang rỉ máu. Vết thương không quá sâu, bởi vì cô còn chưa kịp dốc hết sức thì anh đã thỏa hiệp.
Cô không thể diễn tả được cảm giác trong lòng mình lúc này. Giữa cô và anh, chính cô là người trêu chọc anh trước. Ban đầu cô thấy có lỗi, vì cô đã trêu chọc anh, anh muốn kết hôn nhưng cô lại không muốn. Dần dần, cô cảm thấy ấm ức và bất lực. Giữa hai người, chỉ cần anh không nói lời kết thúc, cô sẽ mãi mãi không thoát khỏi tầm tay anh. Anh có thể làm bất cứ điều gì với cô, anh nói cô không đi được thì cô nhất định không đi được.
Cô cảm thấy như vậy thật không công bằng, cô không thích cảm giác bị trói buộc đến thế.
Dù vết thương ở chân không quá nghiêm trọng nhưng đi lại một mình cũng bất tiện, Quý Nhiêu hít một hơi thật sâu, gọi điện thoại cho Tô Duyệt Nghiên, nhờ cô ấy đến đón mình.
Tô Duyệt Nghiên ngạc nhiên hỏi: “Thương Ngôn Tân đồng ý cho cậu dọn ra khỏi chỗ anh ấy sao? Anh ấy đồng ý chia tay rồi à?”
Quý Nhiêu "ừ" một tiếng, nói: “Anh ấy đồng ý chia tay rồi.”
Vừa dứt lời, Thương Ngôn Tân từ bên ngoài đẩy cửa bước vào, tay xách một hộp thuốc, vẻ mặt bình thản, không lộ chút cảm xúc nào.
Ánh mắt Quý Nhiêu lướt qua hộp thuốc trong tay anh, khẽ lóe lên, cô bất giác hạ giọng nói chuyện điện thoại với Tô Duyệt Nghiên: “Cậu mau tới đây nhé, tớ ở đây chờ cậu.”
Tắt điện thoại, Thương Ngôn Tân đi đến trước mặt cô, ngồi xổm xuống, mở hộp thuốc ra, bàn tay ấm áp nắm lấy cổ chân mảnh khảnh của cô.
Quý Nhiêu khẽ rụt chân lại: “Không cần.”
Thương Ngôn Tân không đáp, khóe miệng mím chặt thành một đường, anh nắm chặt cổ chân cô, nâng lòng bàn chân lên kiểm tra vết thương.
“Thương Ngôn Tân, thật sự không cần đâu, em tự làm được.”
Quý Nhiêu dùng hai tay chống giường, dịch sang một bên. Suốt quá trình đó, Thương Ngôn Tân không hề mở miệng nói chuyện, anh vặn mở lọ thuốc, lấy tăm bông chấm thuốc, rồi một lần nữa giữ lấy cổ chân cô, nhẹ nhàng lau vết thương cho cô.
Nước thuốc thấm qua miệng vết thương, Quý Nhiêu đau đến co rúm người lại. Vẻ mặt Thương Ngôn Tân không chút thay đổi, động tác tay cầm tăm bông bôi thuốc càng nhẹ nhàng hơn, các khớp bàn tay anh nắm cổ chân cô hơi trắng bệch.
Bầu không khí trong phòng trở nên ngưng trệ. Thương Ngôn Tân xử lý vết thương ở chân cô xong, đứng dậy, đặt hộp thuốc lên tủ, rồi im lặng đứng cạnh tủ.
Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ kính chiếu vào phòng, phủ lên người anh, kéo bóng dáng anh thật dài, trông có vẻ tiêu điều.
Một người đứng, một người ngồi, không ai mở miệng nói chuyện.
Không biết qua bao lâu, bên ngoài vang lên tiếng chuông cửa. Điện thoại của Quý Nhiêu cũng nhận được tin nhắn từ Tô Duyệt Nghiên, báo rằng cô ấy đã đến.
Quý Nhiêu ngước mắt nhìn về phía Thương Ngôn Tân, môi khẽ mấp máy, cảm giác như sắp không nói thành lời. Cô hắng giọng, giọng nói rất nhẹ, không có chút sức lực nào: “Thương Ngôn Tân, anh có thể làm ơn mở cửa giúp em không?”
Ánh mắt sâu thẳm của Thương Ngôn Tân nhìn về phía cô, không đáp lời.
Quý Nhiêu nghĩ rằng anh muốn từ chối giúp mình mở cửa, cô không nói thêm gì, mũi chân thò xuống đất, đang định tự mình bước xuống mở cửa thì Thương Ngôn Tân đột nhiên đi tới, trên tay đưa cho cô một bình ước nguyện màu hồng nhạt.
Quý Nhiêu khó hiểu nhìn anh.
“Xin lỗi, bình ước nguyện của em, anh đã không treo lên cây cho em.” Giọng Thương Ngôn Tân nhạt nhẽo: “Trả lại cho em, chúc em tự do tự tại cả đời.”
Ngón tay Quý Nhiêu run lên, giọng nói cũng không kìm được: “Xin lỗi, Thương Ngôn Tân.”
Cô cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào anh nữa: “Em xin lỗi anh.”
“Không cần xin lỗi.” Thương Ngôn Tân nắm lấy cổ tay cô, nhét bình ước nguyện vào tay cô, anh giơ tay lên ngang đầu cô, ngón tay khẽ dừng lại một chút rồi thu về, lạnh lùng nói: “Em đã sớm nói với anh, em đối với anh đều là tình cảm giả dối, không có nửa phần chân tình. Em vẫn luôn tuân theo trái tim mình, là anh cố chấp cưỡng cầu.”
Nói xong câu cuối cùng, trong giọng nói của anh ẩn chứa sự mệt mỏi. Dường như có rất nhiều điều muốn nói nhưng anh đã không nói thêm nữa, rồi quay người đi mở cửa cho Tô Duyệt Nghiên.
Những mảnh sứ vỡ đầy đất còn chưa được dọn dẹp. Tô Duyệt Nghiên bước vào, nhìn thấy hai chân cô quấn băng như bánh chưng, trên mảnh sứ vỡ còn dính máu. Cô ấy tưởng Thương Ngôn Tân đã động tay động chân làm cô bị thương, liền giận tím mặt, giọng điệu cao lên vài tông: “Chuyện gì đã xảy ra vậy, Thương Ngôn Tân đánh cậu sao?”
Tô Duyệt Nghiên quay đầu định đi tìm Thương Ngôn Tân tính sổ, Quý Nhiêu vội gọi cô ấy lại: “Không, anh ấy không đánh tớ.”
Tô Duyệt Nghiên cho rằng cô đang bảo vệ Thương Ngôn Tân: “Nếu anh ấy không đánh cậu thì sao cậu lại thành ra thế này?”
Quý Nhiêu: “Chính tớ, tớ tự đập bình hoa rồi giẫm lên đó.”
Tô Duyệt Nghiên sửng sốt vài giây, sau đó mới muộn màng nhận ra Quý Nhiêu đã dùng cách này để Thương Ngôn Tân đồng ý chia tay với cô. Lời nói của cô ấy ngập ngừng trong giây lát.
Quý Nhiêu đưa tay về phía cô ấy: “Đừng nghĩ nhiều như vậy, để người ta vào giúp tớ chuyển đồ đi.”
Sau khi Thương Ngôn Tân ra ngoài mở cửa cho Tô Duyệt Nghiên thì không thấy bóng dáng anh nữa. Quý Nhiêu ngồi trên giường, nhìn tài xế và vệ sĩ mà Tô Duyệt Nghiên phái tới lần lượt chuyển hành lý của mình ra ngoài, đáy lòng cô đè nén một cảm giác nặng nề.
Đồ đạc của cô rất nhiều, phần lớn đều là những món đồ chơi nhỏ mà Thương Ngôn Tân mua cho cô để xả stress. Cô không cảm thấy quà tặng sau khi chia tay cũng phải trả lại, nên toàn bộ đồ đạc đều được đóng gói mang đi.
Ở Bác Cảnh Công Quán, cô có một căn nhà ngay trên tầng của Thương Ngôn Tân, nhưng sau khi chia tay thì nhất định không thể ở căn nhà này. Quý Nhiêu bảo người ta chuyển đồ đến Nguyệt Chiêu Loan.
Chân cô bị thương, tạm thời không thể bắt đầu kế hoạch du lịch, nên cô ở Nguyệt Chiêu Loan dưỡng thương hơn nửa tháng.
Suốt hơn nửa tháng đó, Tô Duyệt Nghiên đều ở cùng cô tại Nguyệt Chiêu Loan. Ngoại trừ hôm đón cô từ Bác Cảnh Công Quán có hỏi vài câu về chuyện chia tay giữa cô và Thương Ngôn Tân, thì sau đó cô ấy cũng không hỏi thêm tình huống cụ thể giữa hai người là như thế nào.
Sau khi vết thương lành, Quý Nhiêu lập tức bắt đầu chuyến du lịch của mình. Đây là kế hoạch cô đã ấp ủ từ lâu, sau khi tốt nghiệp muốn đi du lịch vòng quanh thế giới.
Điểm đến đầu tiên vẫn là Phần Lan. Mùa tuyết ở Phần Lan vô cùng dài, bây giờ đi vẫn kịp.
Quê hương của ông già Noel đúng như danh tiếng, cảnh tuyết mênh mông vô bờ giống như tiên cảnh trần gian. Quý Nhiêu ở đây hơn một tháng mới chuyển đến thành phố tiếp theo.
Hơn nửa năm trôi qua nhưng Quý Nhiêu vẫn đang trong chuyến hành trình của mình. Có nhiều nơi cô ở lâu một chút, có nhiều nơi lại ở ngắn một chút. Đôi khi hôm nay còn ở Tây Ban Nha xem biểu diễn đấu bò, ngày mai đã bay tới công viên Keukenhof Hà Lan ngắm hoa tulip.
Chuyến đi của cô hầu như không có kế hoạch gì, muốn đi đâu thì đi đó.
Cô đã đi qua rất nhiều nơi, ngắm nhìn phong cảnh thế giới, kết giao rất nhiều bạn bè. Phần lớn đều là tình cờ gặp gỡ, gặp nhau trong chuyến du lịch thì cùng đi một đoạn, sau đó ai đi đường nấy, mỗi người một ngả.
Cuộc sống được sắp xếp rất phong phú, cô rất thích cảm giác tự do khi đi du lịch như vậy. Bởi dần dần cô có chút sợ hãi những lúc rảnh rỗi, vì những lúc đó cô không kìm được mà nhớ tới một số người, một số chuyện.
Nhưng chuyến du lịch nào rồi cũng phải kết thúc. Vào tháng Tám, Quý Nhiêu nhận được lời mời của mẹ, đến Italy tham gia tiệc rượu đầy tháng của em trai mới sinh, chính thức kết thúc chuyến du lịch của mình.
Ở Italy gần nửa tháng, Quý Nhiêu và Từ Tĩnh Viện cùng nhau về nước.
Từ Tĩnh Viện là người bạn mà Quý Nhiêu quen ở một quán bar tại Pháp. Lúc đó, Từ Tĩnh Viện vừa mới chia tay bạn trai cũ, đến quán bar mượn rượu giải sầu thì bị một tên háo sắc trong quán bar theo dõi, gặp phải kẻ xấu. Quý Nhiêu đã giúp cô ấy, và sau đó chuyến du lịch một mình của Quý Nhiêu liền có thêm một người bạn đồng hành. Từ Tĩnh Viện đi cùng cô, quê hương của Từ Tĩnh Viện ở Hải Thành, và điểm đến lần này của hai người khi về nước chính là quê hương của Từ Tĩnh Viện.
Quý Nhiêu nhận thức rất rõ ràng, cô không phải là người lăn lộn trong thương trường, cô không thể chịu đựng được những quy tắc ngầm có thể tồn tại ở đó. Rất lâu trước đây, khi ở bên ngoài phòng sách của Thương Ngôn Tân, cô đã nhìn thấy anh xử lý chuyện cấp dưới ngoại tình. Quý Nhiêu cũng ý thức rất rõ rằng cô sẽ mãi mãi không làm được một người sếp đủ tư cách trên thương trường.
May mắn là tiền của cô mấy đời cũng tiêu không hết, cô cũng không cần phải cố gắng lăn lộn trên thương trường.
Nhưng cứ như vậy không có việc gì làm cả đời thì lại có vẻ quá mức nhàm chán. Trải qua chuyện Từ Tĩnh Viện ở quán bar gặp phải kẻ xấu, nhưng lúc ấy nhân viên phục vụ quán bar đều thờ ơ lạnh nhạt, tên kẻ xấu còn hung hăng nói con gái đêm hôm khuya khoắt chạy đến quán bar uống rượu không phải là phụ nữ đứng đắn gì, nên cô quyết định mở một quán bar.
Quán bar của cô sẽ làm tốt các biện pháp an toàn toàn diện. Ở trong quán bar của cô, con gái uống rượu đêm khuya cũng có thể được đảm bảo an toàn, thoải mái mượn rượu giải sầu. Nhân viên an ninh của cô sẽ để mắt tới bất kỳ kẻ xấu nào có ý định xấu.
Những kế hoạch này trước mắt mới chỉ là một ý tưởng của cô và Từ Tĩnh Viện, nhưng thực hiện cũng không khó khăn. Cô có rất nhiều tiền mặt để chi tiêu, không cần lo lắng đến việc các khách hàng nam vì vậy mà bị thiệt thòi, bồi thường tiền cũng không sao.
“Nhiêu Nhiêu, Nhiêu Nhiêu.”
Quý Nhiêu đang ngủ mơ màng, cảm giác có người véo má mình. Theo bản năng, Quý Nhiêu ôm lấy cánh tay trước mặt, hai má dụi vào cánh tay cọ cọ, mềm giọng làm nũng: “Thương Ngôn Tân, buồn ngủ quá~”
“Thương Ngôn Tân?” Giọng nói bên tai đầy nghi hoặc: “Thương Ngôn Tân là ai?”
Giọng nữ trong trẻo kéo Quý Nhiêu từ trong giấc mộng trở về hiện thực. Quý Nhiêu mở mắt ra, nhìn thấy Từ Tĩnh Viện ghé vào trước giường, một cánh tay bị cô ôm, tay kia chống cằm, vẻ mặt tìm tòi nghiên cứu nhìn cô.
Thấy cô tỉnh lại, hai hàng lông mày Từ Tĩnh Viện nhướng lên, chế nhạo nói: “Đây là nằm mơ thấy đàn ông à, nói mau, Thương Ngôn Tân là ai?”
Quý Nhiêu giật mình, lẩm bẩm nói: “Thương Ngôn Tân nào? Cậu đang nói gì vậy?”
Cô chưa bao giờ đề cập với Từ Tĩnh Viện chuyện có liên quan đến Thương Ngôn Tân.
Từ Tĩnh Viện lại véo véo má cô: “Đừng giả ngốc, cậu vừa mới nằm mơ gọi tên anh ấy. Không phải là tình nhân trong mộng của cậu đấy chứ, hay là người yêu cũ của cậu?”
Quý Nhiêu nhìn vẻ mặt hóng hớt của Từ Tĩnh Viện, dụi dụi mắt, rồi nói sang chuyện khác: “Cậu đánh thức tớ sớm như vậy làm gì?”
Từ Tĩnh Viện nhớ tới chuyện chính: “Cậu phải cùng tớ đi dự hôn lễ của Hạ Yến Tường, cậu quên rồi sao?”
Hạ Yến Tường là người yêu cũ của Từ Tĩnh Viện. Hai tháng trước, anh ta dẫn Từ Tĩnh Viện đi Pháp du lịch. Trên con phố lãng mạn nhất nước Pháp, khi cô ấy nghĩ rằng đối phương muốn cầu hôn mình thì anh ta đã đề nghị chia tay với cô ấy. Nguyên nhân là đại tiểu thư nhà họ Diệp ở Hải Thành đã để mắt đến anh ta, cơ hội bày ra ngay trước mắt thì làm sao có thể bỏ qua. Lúc đó, anh ta liền quyết định chia tay với Từ Tĩnh Viện, người đã bên anh ta tám năm nhưng lại có xuất thân và gia thế bình thường.
Tình cảm tám năm nhưng lại thua trước tiền tài hiện thực. Trải qua hai tháng chữa lành, cô ấy đã chấp nhận rồi nhưng vẫn muốn tận mắt đến hôn lễ để xem, để mở mang tầm mắt về đám cưới hào môn thế kỷ, và để cho mình càng hết hy vọng.
Đương nhiên Hạ Yến Tường sẽ không gửi thiệp mời cho cô ấy, nhưng với thân phận của Quý Nhiêu thì việc giúp cô ấy lấy được hai tấm thiệp mời hôn lễ của nhà họ Diệp là không khó.
Cô dâu là em họ của Diệp Tuần, mà Diệp Tuần lại là bạn tốt của Thương Ngôn Tân. Lúc Quý Nhiêu đồng ý cùng Từ Tĩnh Viện đi dự đám cưới, cô đã từng do dự nhưng lại thật sự không yên tâm để Từ Tĩnh Viện đi một mình. Hai tháng nay Từ Tĩnh Viện đã vượt qua như thế nào, cô biết rất rõ. Hôm nay ngoài miệng nói buông bỏ nhưng trong lòng chưa chắc đã thật sự buông xuống được. Một mình đi tham dự hôn lễ khó tránh khỏi sẽ làm ra chuyện gì đó, nhà họ Diệp giàu sang quyền thế sao có thể để cho một cô gái gia thế bình thường chiếm được lợi.
Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng Quý Nhiêu cũng quyết định đi cùng Từ Tĩnh Viện. Hôn lễ của đại tiểu thư nhà họ Diệp xa hoa không dưới trăm bàn, cho dù Diệp Tuần có tới thì cũng chưa chắc sẽ nhìn thấy cô. Hơn nữa, lúc trước cô và Thương Ngôn Tân đã chia tay dứt khoát. Sau khi dọn ra khỏi nhà Thương Ngôn Tân, cô và anh lập tức không còn bất kỳ quan hệ gì, cô không cần phải trốn tránh ngay cả bạn bè của đối phương.
“Mấy giờ rồi?” Quý Nhiêu đưa tay lấy điện thoại.
Từ Tĩnh Viện nói: “Hơn mười giờ rồi, cậu mau dậy đi, nếu không sẽ không kịp đâu.”
Quý Nhiêu vén chăn xuống giường.
Lúc đánh răng, Từ Tĩnh Viện tựa vào cửa phòng tắm của cô, dùng giọng điệu đùa giỡn nói: “Nhiêu Nhiêu, cậu nói xem hôm nay tớ đến trước mặt mọi người vạch trần chuyện Hạ Yến Tường bắt cá hai tay, liệu Hạ Yến Tường còn có thể lấy được cô gái nhà giàu đó không?”
Quý Nhiêu phun bọt trong miệng ra: “Phải xem đại tiểu thư nhà họ Diệp có yêu đương mù quáng hay không. Nếu đại tiểu thư nhà họ Diệp không phải kiểu người đó thì hôn lễ hôm nay tất nhiên sẽ hủy. Nhưng nếu cậu làm cho nhà họ Diệp mất mặt trước mặt mọi người thì sau đó nhà họ Diệp sẽ không buông tha cậu. Còn nếu đại tiểu thư nhà họ Diệp là người yêu đương mù quáng, hôn lễ sẽ không hủy và nhà họ Diệp vẫn sẽ không buông tha cậu. Hơn nữa, cậu và Hạ Yến Tường ở bên nhau tám năm, đại tiểu thư nhà họ Diệp không thể nào không biết sự tồn tại của cậu. Hôn nhân hào môn không tùy tiện như vậy đâu. Khoảnh khắc đại tiểu thư nhà họ Diệp đồng ý kết hôn với Hạ Yến Tường, thông tin của tất cả mọi người trong nhà Hạ Yến Tường từ trên xuống dưới cô ta đều biết hết. Cô ta và Hạ Yến Tường, cá mè một lứa.”
Từ Tĩnh Viện nhún nhún vai: “Được rồi, vì cái mạng nhỏ của tớ, đám cưới này, tớ sẽ không phá nữa.”
Quý Nhiêu: “Đám cưới thì không thể phá nhưng mối thù này chúng ta không thể không trả.”
Từ Tĩnh Viện nhìn cô: “Mưu kế này, xin được tiếp thu.”
Quý Nhiêu nhếch môi: “Trong tiệc cưới, cậu đi mời rượu cô dâu chú rể, rồi nói thiệp mời là chú rể đưa cho cậu.”
Đám cưới này, chú rể vượt qua giai cấp trèo cao. Anh ta dám “mời” bạn gái cũ của mình đi tham dự hôn lễ, thì nhất định không có kết quả tốt đẹp gì.
Hôn lễ bắt đầu lúc mười hai giờ. Đi xe từ đây đến nhà hàng tổ chức hôn lễ cần hơn nửa giờ, thời gian không còn sớm. Quý Nhiêu trang điểm đơn giản nhẹ nhàng rồi cùng Từ Tĩnh Viện xuất phát đến nhà hàng.
Gia thế cô dâu hiển hách, bao trọn cả nhà hàng. Trên đường đi đến nhà hàng, xe sang trọng nối liền không dứt.
Đến nhà hàng, Quý Nhiêu và Từ Tĩnh Viện đưa thiệp mời cho bảo vệ kiểm tra, rồi thuận lợi tiến vào phòng tiệc.
Nghi thức hôn lễ còn chưa chính thức bắt đầu, trong phòng tiệc đã ngồi đầy người, chỗ trống không còn nhiều lắm. Người phụ trách phục vụ khách khứa của nhà họ Diệp dẫn Quý Nhiêu và Từ Tĩnh Viện đi vào. Đi qua vài bàn, Quý Nhiêu mới nghe được người phục vụ nói: “Cô Quý, mời ngồi bên này.”
Quý Nhiêu kéo tay Từ Tĩnh Viện, đang định đi qua, tầm mắt cô đột nhiên quét tới vị trí bị người phục vụ che khuất, bước chân cô dừng lại.
Thương Ngôn Tân đưa lưng về phía cô, vẫn chưa quay đầu lại. Đối diện anh là một người phụ nữ mặc sườn xám, trang điểm khéo léo, cười bắt chuyện với anh: “Nghe bà Tề nói, Tổng giám đốc Thương đến nay vẫn chưa có bạn gái, bảo tôi giới thiệu cho Tổng giám đốc Thương một người bạn gái. Không biết tối nay Tổng giám đốc Thương có rảnh không, tôi có một người em họ năm nay vừa tốt nghiệp đại học.”
Khóe miệng Thương Ngôn Tân cong lên: “Bà Tạ có ý tốt, tôi hiểu nhưng tôi đã có vợ sắp cưới.”
Quý Nhiêu giật mình.
Thương Ngôn Tân, anh có vợ sắp cưới rồi. Cũng không có gì bất ngờ, ông cụ Thương vốn hy vọng anh sớm ngày thành hôn.
Quý Nhiêu hít một hơi thật sâu, đang định kéo Từ Tĩnh Viện trở về, lại nghe bà Tạ kia hỏi: “Sao hôm nay vợ sắp cưới của Tổng giám đốc Thương không cùng đến đây với Tổng giám đốc Thương?”
Thương Ngôn Tân lạnh nhạt nói: “Đã lâu không thấy bóng dáng cô ấy, không biết cô ấy đã đi đâu.”
Nói xong, bốn phía yên tĩnh một chút, mọi người cho rằng anh đang nói đùa, cũng không biết tiếp lời như thế nào.
Ánh mắt Quý Nhiêu lóe lên, cô còn chưa hoàn hồn, người phục vụ đột nhiên thúc giục: “Cô Quý, cô lại đây ngồi, bên chỗ Tổng giám đốc Thương còn chỗ.”
Người phục vụ là em họ của cô dâu, quen biết Thương Ngôn Tân. Anh ta vừa chào hỏi Quý Nhiêu, vừa khom người xin phép sự đồng ý của Thương Ngôn Tân: “Tổng giám đốc Thương, vị trí bên cạnh ngài, tôi có thể sắp xếp cô Quý tới ngồi không?”
Quý Nhiêu thoáng hoàn hồn, nhất thời có hơi không biết phải làm sao. Cô kéo Từ Tĩnh Viện quay đầu định chạy thì đụng phải Diệp Tuần đang đi tới.
“Em dâu.” Diệp Tuần bất ngờ nhíu mày, chào hỏi Quý Nhiêu: “Em cũng tới sao?”
Quý Nhiêu mơ hồ cảm giác sau lưng có một ánh mắt dừng lại trên người mình, sống lưng cô cứng đờ một chút, cô khô khan nói: “Chào anh Diệp.”
“Em đi cùng Ngôn Tân à.” Diệp Tuần thoạt nhìn giống như hoàn toàn không biết Thương Ngôn Tân đã chia tay với cô. Anh chỉ vào vị trí bên cạnh Thương Ngôn Tân: “Ngồi đi, sao không ngồi?”
Quý Nhiêu còn chưa lên tiếng, cách đó không xa Tạ Tri Tụng kéo một cô gái với vẻ mặt kiêu căng đi tới, vui mừng nói: “Chị dâu, đã lâu không gặp.”
“…” Tôi đã không còn là chị dâu nữa, đừng gọi bậy mà.
“Ngồi đi, sao không ngồi?” Ánh mắt Tạ Tri Tụng dời về phía Thương Ngôn Tân: “Ngôn Tân, sao cậu không nói với tôi hôm nay chị dâu cũng tới? Minh Nguyệt còn nói muốn làm quen với chị dâu, buổi tối đưa chị dâu đến nhà tôi ăn cơm.”
Thương Ngôn Tân không lên tiếng. Quý Nhiêu đưa lưng về phía Thương Ngôn Tân, không nhìn thấy biểu cảm gì trên mặt anh.
Người phụ nữ khoác tay Tạ Tri Tụng chủ động đưa tay về phía Quý Nhiêu: “Chào cô Quý, nghe danh đã lâu.”
Lòng Quý Nhiêu phức tạp, cô bắt tay cô gái: “Chào cô Giang.”
Diệp Tuần: “Mọi người ngồi vào chỗ trước đi.”
Là chủ nhà, Diệp Tuần ra dấu mời Quý Nhiêu. Quý Nhiêu mím môi, cắn răng xoay người, nhấc chân đi về phía Thương Ngôn Tân. Thương Ngôn Tân đã thu hồi ánh mắt, đưa lưng về phía cô, cũng không nhìn về phía cô, dường như ánh mắt vừa rồi cô cảm nhận được chỉ là ảo giác.