Xinh Đẹp - Quân Lai
Chương 60
Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quý Nhiêu kéo Từ Tĩnh Viện ngồi xuống ghế cạnh Thương Ngôn Tân, cúi đầu, hoàn toàn không dám nhìn anh.
Vừa ngồi xuống, Quý Nhiêu liền cảm thấy vài ánh mắt đổ dồn về phía mình: Diệp Tuần, Tạ Tri Tụng, Giang Minh Nguyệt, và cả bà Tạ vừa trò chuyện với Thương Ngôn Tân. Chỉ duy nhất Thương Ngôn Tân là không nhìn cô một lần nào.
Ngồi gần đến vậy, chóp mũi cô thoang thoảng ngửi thấy mùi hương quen thuộc từ anh. Lòng Quý Nhiêu rối bời, nhất thời không biết nên đối mặt với anh thế nào, là giả vờ như không có chuyện gì, chủ động mỉm cười đáp lời, hay cứ lúng túng ngồi im như thế này.
Cả bàn tiệc đều tập trung, ánh mắt dõi theo hai người họ.
Mặc dù trước đó Từ Tĩnh Viện không biết Thương Ngôn Tân, nhưng qua những lời chào hỏi của Diệp Tuần và những người khác dành cho Quý Nhiêu, cô ấy cơ bản đã đoán được người đàn ông ngồi bên phải Quý Nhiêu chính là Thương Ngôn Tân – người mà Quý Nhiêu vẫn gọi tên trong mơ.
Cô ấy nhìn Thương Ngôn Tân, rồi lại nhìn Quý Nhiêu đang cúi đầu im lặng, liền lặng lẽ lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn WeChat cho Quý Nhiêu.
[Đẹp trai.]
[Thảo nào trong mơ cậu đều gọi tên anh ấy.]
[Nếu anh ấy không phạm sai lầm nghiêm trọng gì thì cho anh ấy một cơ hội.]
[Để ý đến anh ấy, mau, nói chuyện với anh ấy, đừng không để ý đến anh ấy.]
Quý Nhiêu đọc tin nhắn cô ấy gửi đến, dở khóc dở cười.
Quan niệm về tình yêu của Từ Tĩnh Viện và cô là hai thái cực. Cô ấy vẫn khao khát hôn nhân, muốn cùng người mình yêu xây dựng một gia đình hạnh phúc, bình yên. Dù bạn trai tám năm đã không chút do dự bỏ rơi cô ấy ở Pháp để chạy theo thiên kim nhà giàu, cô ấy vẫn tràn đầy khát vọng về một tình yêu đẹp.
Bà Tạ không ngờ Thương Ngôn Tân lại thực sự có vị hôn thê. Bà ngồi đối diện, vừa thấy Quý Nhiêu đến đã nhận ra, nhưng lúc đó chưa nghĩ đến việc cô và Thương Ngôn Tân ở bên nhau. Giờ nghĩ lại vừa nãy mình còn muốn giới thiệu em họ cho Thương Ngôn Tân ngay trước mặt Quý Nhiêu, bà thấy hơi xấu hổ, vội vàng giải thích với Quý Nhiêu: “Tôi vốn là người luôn biết nắm bắt thời cơ, thấy Tổng giám đốc Thương 'ngọc thụ lâm phong' (*), liền không kìm được muốn se duyên. Nhất thời lại quên mất người như Tổng giám đốc Thương chắc chắn đã tìm được ý trung nhân rồi. Quả nhiên, cô Quý xinh đẹp cùng Tổng giám đốc Thương thật là trai tài gái sắc, xứng đôi vừa lứa.”
(*) ngọc thụ lâm phong: nói về người đàn ông thanh cao, ý chí sắt đá
Quý Nhiêu không biết nói gì, chỉ khẽ gật đầu, nở một nụ cười xã giao.
Rất rõ ràng, bà Tạ tin lời Diệp Tuần, cho rằng cô chính là vị hôn thê mà Thương Ngôn Tân đã nhắc đến.
Mà Thương Ngôn Tân nói không biết vị hôn thê đã đi đâu, người đó hẳn là cô.
Nghĩ đến đây, Quý Nhiêu theo bản năng ngẩng đầu nhìn Thương Ngôn Tân. Dường như nhận ra ánh mắt cô, anh hơi nghiêng đầu, ánh nhìn lướt qua cô một cách thờ ơ.
Bốn mắt chạm nhau, tim Quý Nhiêu đập mạnh vài nhịp. Nhưng rất nhanh, Thương Ngôn Tân đã thu hồi ánh mắt, dường như cái nhìn không chút để ý kia chỉ là vô tình lướt qua cô khi anh nhìn người khác.
Thương Ngôn Tân gầy đi, khí chất thâm trầm, ổn định tỏa ra vẻ xa cách nhàn nhạt. Ánh mắt anh nhìn cô rất lạnh lùng, như thể đang nhìn một người xa lạ.
Trong lòng Quý Nhiêu dâng lên những cảm xúc khó tả, một nỗi lạnh lẽo, buồn rầu lan khắp lồng ngực. Thế nhưng cô lại nghĩ, lẽ ra phải như vậy, chia tay rồi gặp lại vốn nên coi nhau như người xa lạ.
Nhưng tại sao lòng cô lại khổ sở đến thế? Cô đang khổ sở vì điều gì, có tư cách gì để khổ sở chứ?
Hơn nửa năm không gặp, lần tái ngộ này cứ ngỡ như đã trải qua mấy kiếp người.
Quý Nhiêu thở dài, dời mắt đi chỗ khác như không có chuyện gì.
Suốt bữa tiệc, Quý Nhiêu và Thương Ngôn Tân không nói với nhau câu nào. Người bình thường đều có thể nhận ra hai người có vấn đề. Thế nhưng, Tạ Tri Tụng và Diệp Tuần lại như không hề nhìn thấy bầu không khí khác lạ giữa cô và Thương Ngôn Tân, một người gọi 'chị dâu', một người gọi 'em dâu', hoàn toàn vẫn coi cô là bạn gái của Thương Ngôn Tân, còn bảo cô có thời gian thì cùng Thương Ngôn Tân đi chơi với họ.
Quý Nhiêu mỉm cười gật đầu trước những lời nói của họ, không đính chính rõ ràng rằng cô và Thương Ngôn Tân đã chia tay, bởi làm vậy sẽ khiến mọi người khó xử và mất hứng.
Suốt quá trình đó, Từ Tĩnh Viện ngồi cạnh Quý Nhiêu, lặng lẽ nhìn cô dâu chú rể hoàn thành buổi lễ với sự chúc phúc của tất cả quan khách. Cô ấy không hề vì muốn trả thù chú rể mà cố ý đi mời rượu cô dâu chú rể, hay nói rằng thiệp mời là do chú rể đưa cho mình như kế Quý Nhiêu đã bày. Ngay cả khi cô dâu chú rể tay trong tay đến bàn này mời rượu, cô ấy vẫn bình tĩnh không nói một lời, hệt như một vị khách bình thường đến dự tiệc cưới.
Nhưng vẻ ngoài kiên cường ấy rốt cuộc không giữ được lâu. Tiệc vừa kết thúc, hốc mắt Từ Tĩnh Viện đã đỏ hoe, cô nhanh chóng đứng dậy rời đi. Quý Nhiêu vội vàng cầm túi, chào hỏi đám người Diệp Tuần, ánh mắt lướt qua Thương Ngôn Tân, dừng lại một chút. Thấy anh không có phản ứng gì, cô thậm chí không nói lời tạm biệt, đứng dậy đi theo sau Từ Tĩnh Viện.
Có lẽ vì sợ nếu khóc sẽ quá xấu hổ, Từ Tĩnh Viện chạy rất nhanh, lao về phía nhà vệ sinh. Quý Nhiêu mang giày cao gót đuổi theo cô ấy, lúc rẽ ở khúc cua, cô va phải một người.
“Tôi xin lỗi.” Đối phương nói xin lỗi trước, giọng nói lạnh lùng ấy có chút quen thuộc.
“Hành Châu.” Quý Nhiêu ngẩng đầu, nhìn rõ mặt đối phương, khẽ cười chào hỏi.
Sau khi đã ăn cùng bàn với Thương Ngôn Tân, việc gặp Tề Hành Châu ở đây cũng không khiến Quý Nhiêu bất ngờ.
Ngũ quan của Tề Hành Châu không thay đổi, nhưng mái tóc vàng đã trở thành tóc đen, trên tai không còn đeo khuyên tai. Phong cách ăn mặc cũng hoàn toàn khác trước, áo phông ngắn tay màu đen đơn giản, gọn gàng, toát lên vẻ năng động.
Cậu ta cụp mắt nhìn cô, trong ánh mắt không có lấy nửa phần quen thuộc. Thậm chí sau khi nhìn rõ mặt cô, cậu ta còn lùi lại một bước, nhíu mày, vẻ mặt xa lạ hỏi: “Chị là ai vậy?”
Trong nháy mắt, Quý Nhiêu hiểu rõ, mỉm cười, không nói thêm gì, nhấc chân vòng qua cậu ta.
“Đứng lại.” Chưa đi được mấy bước, Tề Hành Châu đã gọi cô lại: “Ngay cả một câu xin lỗi cũng không có, có ai lại vô lý như chị không?”
Quý Nhiêu quay đầu lại, cười nói xin lỗi cậu ta: “Ngại quá, va phải em rồi.”
Tề Hành Châu lạnh mặt: “Cũng chỉ là va vào tôi thôi sao? Không có lời xin lỗi nào khác muốn nói à?”
Ánh mắt sâu thẳm của Tề Hành Châu nhìn chằm chằm vào mặt cô, mang theo vẻ oán giận.
Ngũ quan của cậu ta rất giống Thương Ngôn Tân, đặc biệt là ánh mắt. Chỉ có điều, Thương Ngôn Tân chưa bao giờ dùng ánh mắt hờn dỗi, trách móc như thế để nhìn cô.
Quý Nhiêu thở dài: “Không phải em không nhận ra chị là ai sao?”
Tề Hành Châu cười lạnh: “Lời tức giận của tôi, chị nghe không ra sao?”
Quý Nhiêu: “Nghe ra rồi.”
Tề Hành Châu: “Nghe ra mà chị còn làm như không có gì, cười cợt nhả, bạc tình bạc nghĩa. Chị đã phụ lòng tôi khi trước còn giúp chị theo đuổi cậu của tôi, theo đuổi được rồi thì liền đá đi. Chị xứng với cậu tôi sao?”
Quý Nhiêu mím môi, im lặng nhìn cậu ta.
Tề Hành Châu lạnh lùng: “Sao không nói lời nào? Không phải chị giỏi nhất khoản đó sao?”
“Hành Châu.” Khi Tề Hành Châu đang vô cùng tức giận trừng mắt nhìn Quý Nhiêu thì từ phía sau lưng, Thương Ngôn Tân đi tới.
Quý Nhiêu và Tề Hành Châu đồng loạt nhìn về phía Thương Ngôn Tân.
Thương Ngôn Tân không nhìn Quý Nhiêu. Vừa đến, ánh mắt anh đã dừng lại trên người Tề Hành Châu, bàn tay vỗ vào gáy cậu ta, giọng nói bình tĩnh pha lẫn ý dạy dỗ: “Từ rất xa đã nghe thấy cháu la hét, không biết lễ phép. Xin lỗi cô Quý đi.”
Quý Nhiêu nghe tiếng gọi ấy của anh, tâm tình trở nên phức tạp: “Không cần xin lỗi.”
Thương Ngôn Tân nhìn Tề Hành Châu, khóe miệng nhếch lên cười nhạt: “Thằng bé không hiểu chuyện đã khiến cô Quý chê cười.”
“Hành Châu, mau xin lỗi.” Thương Ngôn Tân lại yêu cầu Tề Hành Châu xin lỗi.
Tề Hành Châu không phục, hừ một tiếng: “Xin lỗi một người lừa đảo vô lương tâm làm gì chứ.”
Vừa dứt lời, gáy cậu ta lại bị đánh một cái. Lần này Thương Ngôn Tân mạnh tay hơn rất nhiều, trầm giọng: “Xin lỗi.”
Tề Hành Châu hừ hừ, nâng cằm lên, mũi hếch lên trời, ánh mắt cũng không nhìn Quý Nhiêu, nói lời xin lỗi một cách hoàn toàn miễn cưỡng: “Cô Quý, xin lỗi.”
Thái độ của hai cậu cháu đối với Quý Nhiêu cũng xa cách như nhau.
Quý Nhiêu dời mắt khỏi Thương Ngôn Tân, nuốt chua xót vào trong cổ họng: “Không sao.”
Cô xoay người đi về phía nhà vệ sinh mà Từ Tĩnh Viện đã vào. Phía sau, tiếng Tề Hành Châu than thở khó chịu vọng đến: “Cậu, cậu còn bảo vệ chị ấy, chị ấy căn bản không thèm để ý đến cậu đâu.”
Mắt Quý Nhiêu lóe lên một chút, cô tiếp tục bước đi.
Sau vài bước, bóng dáng cô khuất vào phòng vệ sinh. Tiếng nước chảy ào ào từ bồn rửa mặt át đi mọi âm thanh bên ngoài, Quý Nhiêu không còn nghe thấy tiếng Thương Ngôn Tân và Tề Hành Châu nói chuyện nữa.
Từ Tĩnh Viện đứng trước bàn rửa tay soi gương trang điểm lại. Vành mắt cô ấy hồng hồng, xem ra đã khóc nức nở một hồi, giải tỏa xong thì tiếp tục bước tiếp. Cô ấy hít một hơi thật sâu như trút được gánh nặng, bỏ đồ trang điểm vào túi, kéo cánh tay Quý Nhiêu, nói: “Đi thôi.”
Quý Nhiêu không nhúc nhích, nói: “Đợi lát nữa.”
“Trốn sao?” Từ Tĩnh Viện nhận ra vẻ mặt cô không ổn, ghé vào tai cô, nhỏ giọng hỏi: “Thương Ngôn Tân à?”
Sức lực trong cơ thể Quý Nhiêu dường như từng chút một bay đi, hơi thở phập phồng, cô gật đầu.
Lúc từ trong phòng vệ sinh đi ra, trên hành lang đã không còn thấy bóng dáng Thương Ngôn Tân và Tề Hành Châu.
Trên đường trở về, Từ Tĩnh Viện mới hỏi Quý Nhiêu: “Thương Ngôn Tân là chồng sắp cưới của cậu sao?”
Quý Nhiêu tựa vào ghế, thờ ơ: “Hôn ước hủy rồi, chia tay rồi.”
“Thật sao?” Từ Tĩnh Viện hoài nghi nhìn cô.
Quý Nhiêu buồn cười: “Chia tay rồi thì còn thật hay giả gì nữa.”
“Nhưng tớ thấy bạn bè bên cạnh anh ấy không hề cảm thấy hai người đã chia tay. Người này gọi 'chị dâu', người kia gọi 'em dâu'.” Từ Tĩnh Viện phân tích: “Điều này chứng tỏ anh ấy chưa bao giờ nói với người ngoài chuyện hai người đã chia tay. Một người đàn ông sau khi chia tay mà còn ngụy trang mình thành dáng vẻ chưa chia tay, chứng tỏ trong lòng anh ấy có cậu, đang chờ cậu quay lại.”
Quý Nhiêu liếc cô ấy một cái, cười nói: “Cậu không thấy hôm nay anh ấy không để ý đến tớ sao? Đừng đoán tâm tư của anh ấy, tớ và anh ấy đã hơn nửa năm chưa gặp mặt rồi.”
“Đó là bởi vì hai người đã chia tay, là cậu đá anh ấy đi.” Từ Tĩnh Viện nói trúng tim đen.
Quý Nhiêu từ từ thở dài: “Về mặt tình cảm, tớ không xứng với anh ấy.”
“Anh ấy phạm sai lầm gì sao? Cậu muốn chia tay với anh ấy à?” Từ Tĩnh Viện tò mò.
Quý Nhiêu mím môi, nhất thời không biết nên bắt đầu từ đâu.
Từ Tĩnh Viện nói: “Hôm nay tuy rằng anh ấy không nói với cậu câu nào, nhưng tớ có thể nhìn ra trong lòng anh ấy có cậu. Xem ra cậu đối với anh ấy cũng là dư tình chưa dứt, rốt cuộc vì sao cậu lại muốn chia tay với anh ấy?”
Quý Nhiêu trầm mặc một lát, thở dài thật sâu: “Tớ vẫn luôn là một người kiên định theo chủ nghĩa không kết hôn.”
Vốn dĩ Quý Nhiêu định niêm phong hoàn toàn đoạn quá khứ cùng Thương Ngôn Tân trong trí nhớ, sẽ không nhắc tới với bất kỳ ai. Nhưng có lẽ hôm nay gặp Thương Ngôn Tân đã khiến lòng cô dao động, làm cô không nhịn được mà thổ lộ hết.
Cô kể lại chuyện mình chủ động tiếp cận Thương Ngôn Tân với Từ Tĩnh Viện: “Lúc đó, tớ không cảm thấy trong lòng anh ấy thích tớ nhiều đến vậy. Từ lúc tớ chủ động tiếp cận anh ấy đến khi tớ muốn rời đi chỉ có ba tháng ngắn ngủi. Anh ấy là người trầm ổn, lý trí như vậy, cần gì phải nhất định có tớ. Tớ cảm thấy anh ấy không cho tớ rời đi chỉ là bởi vì sự kiêu ngạo của anh ấy không cho phép anh ấy bị một cô gái lừa gạt như vậy. Anh ấy không dễ dàng tha thứ được, cho nên mới nhất định phải giữ tớ lại. Anh ấy lắp đặt hệ thống định vị trên điện thoại di động của tớ, uy hiếp tớ, anh ấy không thèm để ý trong lòng tớ nghĩ như thế nào, anh ấy chỉ cần tớ ở bên cạnh anh ấy. Tớ cảm thấy anh ấy đối với tớ hầu như chỉ là ham muốn chiếm hữu. Cho dù anh ấy đối xử với tớ như thế nào, nhưng riêng trong chuyện chia tay này, nếu anh ấy không đồng ý thì tớ nhất định không chia tay được. Tớ cảm thấy như vậy rất không công bằng. Vì vậy, khi ở bên cạnh anh ấy, tớ đã suy nghĩ về việc làm thế nào để tớ có thể rời khỏi anh ấy và thoát khỏi sự kiểm soát của anh ấy.”
“Sau đó thì sao?” Từ Tĩnh Viện hỏi.
Quý Nhiêu nở nụ cười, nói: “Sau đó tớ làm vỡ bình hoa, đứng trên mảnh sứ vỡ, dùng chính mình uy hiếp anh ấy. Anh ấy... không chút do dự liền đồng ý để tớ đi. Đến lúc đó tớ mới biết được, thì ra anh ấy thật sự rất thích tớ, nhiều hơn tớ nghĩ rất nhiều.”
Từ khi còn rất nhỏ, Quý Nhiêu đã biết, việc đem chính bản thân ra để uy hiếp chỉ có tác dụng đối với người quan tâm mình.
Nếu như anh không quan tâm cô thì cho dù cô có làm ra việc đầu rơi máu chảy trước mặt anh, anh cũng sẽ không bị dọa sợ.
Anh không chút do dự, sợ cô bị thương, là bởi vì anh thật sự rất quan tâm cô.
Cô lại dùng phương thức đó, làm tổn thương anh một cách sâu sắc.
Trở lại khách sạn, còn chưa tới ba giờ chiều mà Quý Nhiêu đã cảm thấy kiệt sức. Cô vào phòng tắm tắm rửa sơ qua rồi nói với Từ Tĩnh Viện mình không ăn cơm tối, sau đó xốc chăn lên giường, trùm đầu ngủ.
Cô ngủ thiếp đi, trong mơ liền xuất hiện một đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm cô.
Quý Nhiêu bừng tỉnh từ giấc mơ, nhắm mắt lại, một lần nữa thử chìm vào giấc ngủ.
Lăn qua lộn lại, nhiều lần trong mơ cô đều bị ánh mắt lạnh như băng kia đánh thức.
Lúc mở mắt ra, lông mi ướt sũng. Quý Nhiêu trở mình, vùi hai má vào trong gối, rốt cuộc nhận rõ sự thật: cô không có cách nào không quan tâm đến ánh mắt lạnh lùng của Thương Ngôn Tân. Hơn nửa năm qua, cô đã đi nhiều nơi, ngắm nhiều phong cảnh, nhưng cô không thể dừng lại. Bởi vì một khi dừng lại, cô sẽ nhớ đến anh.
Cô thật sự nhớ anh.
Ngủ không yên, Quý Nhiêu nằm thẳng trên giường, ngơ ngác nhìn chằm chằm trần nhà.
Mặt trời treo trên không trung ngoài cửa sổ hạ xuống từng chút một, dần dần ẩn mình dưới đường chân trời.
Ánh sáng trong phòng ngủ dần dần biến mất, cho đến khi cả căn phòng chìm vào bóng tối. Quý Nhiêu không bật đèn, mở to hai mắt, lặng lẽ nhìn căn phòng tối tăm.
Không biết bao lâu sau, điện thoại di động trên tủ đầu giường đột nhiên vang lên tiếng chuông. Quý Nhiêu đưa tay cầm điện thoại lên nhìn màn hình hiển thị, có chút không ngờ tới.
Là Tề Hành Châu gọi tới – người ban ngày vừa mắng cô bạc tình bạc nghĩa, nhìn thấy cô thì giả bộ không quen biết.
Quý Nhiêu nhận điện thoại, bên kia lập tức truyền đến giọng nói mệt mỏi của Tề Hành Châu: “Chị gái nhỏ.”
Cậu ta lại gọi cô là chị gái nhỏ.
“Chị đối xử với cậu của em như vậy, thật sự không có một chút áy náy nào sao?”
Quý Nhiêu không nói gì.
Tề Hành Châu cười lạnh một tiếng: “Quên đi, không có gì để nói với loại phụ nữ không có lương tâm như chị. Cho dù cậu tôi xảy ra chuyện gì, chị cũng sẽ không có bất cứ đau khổ nào đâu, cứ đi chơi vui vẻ ở trời nam biển bắc như vậy tiếp đi.”
Quý Nhiêu nhạy bén nhận ra lời này không ổn, giọng nói run rẩy: “Thương Ngôn Tân xảy ra chuyện gì sao?”
Tề Hành Châu trầm mặc một lát: “Xem như tôi chưa gọi cú điện thoại này. Xảy ra chuyện gì cũng không cần chị quan tâm, cậu tôi... cậu cũng không muốn gặp chị đâu.”
“Hành Châu!” Quý Nhiêu luống cuống: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Quý Nhiêu vứt điện thoại di động xuống, bật khóc ngay lập tức. Cô lảo đảo từ trên giường bước xuống, tùy tiện thay quần áo, tóc cũng chưa chải. Cứ thế, tóc tai bù xù, mang dép lê chạy ra ngoài.
Từ Tĩnh Viện nghe thấy cô khóc, từ trong phòng ngủ chạy ra. Thấy tình huống của cô không ổn, cô ấy cũng chưa kịp chải tóc, tóc tai bù xù chạy theo sau cô.
Từ khách sạn đến bệnh viện nơi Thương Ngôn Tân đang nằm, đi xe hơn một giờ. Quý Nhiêu khóc ròng hơn một giờ, không ngừng thúc giục tài xế nhanh lên một chút, thúc giục đến khàn cả cổ họng.
Cô sợ sẽ không bao giờ gặp lại Thương Ngôn Tân nữa.
Thương Nguyên Đạt – anh trai cả của Thương Ngôn Tân, phong lưu nhiều năm, thay tình nhân như thay áo, lần này đã đá trúng tấm sắt.
Người vợ thứ tám của ông ta vừa mới sinh không lâu, ông ta liền nhanh chóng ly hôn để chuẩn bị cưới người kế tiếp. Người vợ thứ tám ghi hận trong lòng, không biết là đã tỉ mỉ bày ra hay là tức thì nảy lòng tham, lái xe đâm vào xe Thương Nguyên Đạt.
Lúc ấy Thương Ngôn Tân lại ngồi cùng xe với Thương Nguyên Đạt, bị Thương Nguyên Đạt làm cho liên lụy, chưa biết sống chết ra sao.
Xe đến bệnh viện, bước xuống từ trên xe, Quý Nhiêu lau nước mắt, đi theo người mà Tề Hành Châu phái tới đón cô đến phòng bệnh.
Hơn hai giờ sáng, trên hành lang không có nhiều người. Quý Nhiêu đi vào phòng bệnh liền nhìn thấy Thương Ngôn Tân nằm trên giường bệnh, mặc quần áo bệnh nhân sọc xanh trắng, trên đầu quấn một miếng băng gạc, nhắm mắt lại, môi trắng bệch. Cô đi vào nhưng anh cũng không mở mắt, thoạt nhìn hoàn toàn không có sức sống.
Quý Nhiêu đè nén nỗi đau đớn trong lòng, sắc mặt trắng bệch, nắm lấy cổ tay Tề Hành Châu, môi run rẩy: “Anh ấy sẽ chết sao?”
Ánh mắt Tề Hành Châu phức tạp, còn chưa nói gì, Quý Nhiêu đã khóc lóc thảm thiết, nhào về phía Thương Ngôn Tân trên giường bệnh.
Khóc hơn hai giờ, nước mắt Quý Nhiêu cũng sắp khô. Trên giường bệnh, mí mắt Thương Ngôn Tân vẫn không nhúc nhích.
Tề Hành Châu đứng bên kia giường bệnh, cúi đầu nhìn cậu, buồn bực, hoang mang, khó hiểu.
Sao cậu vẫn chưa tỉnh?
Việc gọi điện thoại cho Quý Nhiêu bảo cô tới là cậu ta tự ý làm, không hỏi ý kiến anh. Anh đã tiếp đối tác mấy ngày liên tục, không biết có phải vì hôm nay gặp Quý Nhiêu hay không mà buổi tối ở nhà họ Tề anh uống không ít rượu. Lại gặp tai nạn xe cộ, anh mệt đến mức ngủ quên trên giường bệnh rất lâu sau khi băng bó vết thương.
Chuyện tai nạn xe cộ, cậu ta chỉ nói với Quý Nhiêu nửa đoạn đầu là người vợ thứ tám của cậu cả ghi hận trong lòng, lái xe đâm mạnh vào xe của cậu cả. Nhưng cậu ta không nói cụ thể rằng phía sau xe của cậu có xe bảo vệ đi theo, sau khi nhận ra chiếc xe kia có ý đồ đâm vào thì liền tăng tốc ép chiếc xe kia dừng lại. Chỉ là tình huống lúc ấy nguy cấp, người lái xe của cậu nhanh chóng né tránh làm xảy ra chút va chạm với xe bên cạnh.
Cậu cả xuống khỏi xe vẫn nhảy nhót vui vẻ. Chỉ là cậu lúc ấy quá mệt mỏi nên ngủ ở trên xe, thân xe rung lắc dữ dội đập vào đầu cậu.
Bác sĩ nói không sao cả.
Nhưng Quý Nhiêu nằm sấp trên người anh khóc hơn hai giờ rồi mà anh vẫn không tỉnh, khiến Tề Hành Châu cũng hoang mang. Cậu ta theo bản năng đưa tay xem hơi thở của Thương Ngôn Tân.
Quý Nhiêu với đôi mắt mông lung nhìn thấy Tề Hành Châu dò hơi thở của Thương Ngôn Tân thì càng thêm sụp đổ. Tay cô cũng không dám đặt dưới mũi Thương Ngôn Tân, chỉ dám hỏi Tề Hành Châu: “Có phải tình trạng xấu đi không?”
Quý Nhiêu khàn cả giọng: “Gọi bác sĩ đi!”
Nước mắt như suối tuôn rơi xuống cổ Thương Ngôn Tân. Anh đột nhiên mở mắt, cụp mắt nhìn Quý Nhiêu đang nằm sấp trên người mình khóc đến sắp ngất xỉu, nhất thời còn chưa phân rõ đây là ở trong mơ hay là hiện thực.
Tề Hành Châu bên cạnh nháy mắt ra hiệu với anh.
Thương Ngôn Tân đoán ra chuyện gì đang xảy ra, đưa tay ôm lấy lưng Quý Nhiêu.
Quý Nhiêu đang khóc, đột nhiên nghe thấy trên đỉnh đầu truyền đến tiếng cười của Thương Ngôn Tân: “Bạn nhỏ, ngập chùa Kim Sơn rồi.(*)”