Xinh Đẹp - Quân Lai
Vị Hôn Thê Của Anh
Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quý Nhiêu ngẩng đầu, thấy Thương Ngôn Tân đã tỉnh, cô khàn giọng hỏi: “Thương Ngôn Tân, anh tỉnh rồi… Cuối cùng anh cũng tỉnh rồi. Anh có đau chỗ nào không, có thấy choáng váng không? Bác sĩ đâu rồi, sao vẫn chưa thấy ai đến?”
Nước mắt cô tuôn rơi lã chã. Không biết tình trạng cụ thể của anh ra sao, lòng cô vẫn nặng trĩu lo âu. Thấy không có bác sĩ nào đến kiểm tra cho Thương Ngôn Tân, cô quay người định đi tìm bác sĩ.
Thương Ngôn Tân đặt tay lên mặt cô, ngón cái vuốt ve nhẹ nhàng, lau nước mắt cho cô, dịu dàng nói: “Không sao đâu, đừng khóc.”
Nước mắt Quý Nhiêu vẫn không ngừng tuôn, rơi xuống mu bàn tay anh. Vai cô run rẩy, nói trong tiếng nấc: “Sao lại không sao được, tai nạn xe nghiêm trọng như vậy cơ mà.”
Cô đã ở bên cạnh anh khóc lâu như vậy mà mãi anh mới tỉnh.
Cô đột nhiên nhớ tới trước khi ông nội qua đời cũng hôn mê rất lâu, rồi chợt tỉnh lại, cười nói với cô vài câu, sau đó liền ra đi mãi mãi. Cô sợ hãi ôm chặt cổ anh, khẩn cầu anh: “Thương Ngôn Tân, anh đừng đi, đừng... đừng rời khỏi em.”
Quần áo bệnh nhân trên người Thương Ngôn Tân đều bị cô khóc làm cho ướt sũng. Nhìn cô khóc đến mắt sưng húp, trong lòng anh dâng lên cảm giác xót xa. Anh xoa đầu cô, rồi vỗ nhẹ lưng cô, khẽ cười nói: “Anh không đi đâu cả, anh có thể đi đâu chứ? Đừng khóc, anh thật sự không sao.”
Anh nói không sao, nhưng Quý Nhiêu chỉ nghĩ anh đang an ủi mình. Hai mắt cô khóc đến nỗi sưng húp như quả đào. Để tránh việc cô vẫn còn cảm thấy anh sắp không qua khỏi mà khóc đến thảm thương, Thương Ngôn Tân liền nói thẳng: “Chỉ là đầu bị trầy xước nhẹ một chút, không nghiêm trọng đâu. Yên tâm, sẽ không chết được.”
Sợ cô không tin, anh vén chăn lên.
Bộ quần áo bệnh nhân dưới chăn vẫn còn nguyên vẹn, toàn thân anh không có bất kỳ vết thương hay băng bó nào, hoàn toàn không giống như vừa gặp phải một vụ tai nạn xe nghiêm trọng đến mức nguy hiểm tính mạng.
Quý Nhiêu thở phào nhẹ nhõm: “Không sao, không sao là tốt rồi.”
Tiếng nức nở nhỏ dần, nhưng nỗi sợ hãi trong lòng cô vẫn chưa tan biến. Cô nhìn chằm chằm khuôn mặt có chút mệt mỏi của Thương Ngôn Tân, khẽ nói trong tiếng nấc: “Vừa rồi anh... mãi không tỉnh lại.”
Lúc ấy cô thật sự cho rằng anh sẽ không bao giờ tỉnh dậy nữa.
Thương Ngôn Tân nhìn ra suy nghĩ trong lòng cô, khẽ cười nói: “Bây giờ là rạng sáng, đúng giờ ngủ.”
Hôm nay anh uống chút rượu, lại bị tai nạn xe, đến bệnh viện lại được dùng thuốc. Tác dụng của thuốc làm anh ngủ sâu hơn bình thường. Trong lúc ngủ, anh loáng thoáng nghe thấy giọng cô, tưởng mình nằm mơ thấy cô quay lại bên cạnh. Vì muốn cô ở bên cạnh mình lâu một chút, anh liền theo bản năng kiềm chế không mở mắt, không ngờ cô thật sự đang ở bên cạnh mình.
Thế nên anh chỉ ngủ thôi, còn cô lại cho rằng anh sắp chết, khóc đến long trời lở đất.
Quý Nhiêu ngẩn người, hai má bất giác nóng bừng, ngón chân trong đôi dép lê khẽ co lại. Cô quay đầu nhìn Tề Hành Châu bên cạnh, người đã truyền cho cô một tin tức gây hiểu lầm.
Tề Hành Châu đang đưa tay che miệng, cố nhịn cười.
Còn gì mà không hiểu nữa.
Quý Nhiêu khóc quá lâu, tâm trạng lên xuống thất thường, từ hoảng loạn đến bình tĩnh. Giờ phút này ngay cả tức giận cô cũng chẳng còn sức, chỉ còn biết xấu hổ nhìn Tề Hành Châu, trách móc: “Sao cậu lại nói với tôi tai nạn xe rất nghiêm trọng? Cậu có biết tôi suýt bị cậu dọa chết không!”
Tề Hành Châu bỏ tay đang che miệng xuống, nhún vai, với vẻ mặt vô tội: “Tôi chỉ nói bâng quơ thôi mà. Lúc trước chị dứt khoát bỏ cậu tôi như vậy, tôi còn tưởng rằng chị sẽ không thèm quan tâm đến sống chết của cậu tôi chứ, ai ngờ chị lại khóc đến mức muốn sập cả mái nhà thế này.”
Những lời này đánh trúng tim đen của Quý Nhiêu.
Quý Nhiêu nghẹn họng, lại liếc nhìn Thương Ngôn Tân. Xác nhận Thương Ngôn Tân thật sự chỉ bị trầy xước ở đầu một chút, cô mím môi, đứng dậy từ bên giường, xoay người. Nhưng vừa bước được một bước, Thương Ngôn Tân đã nắm chặt tay cô.
“Lại muốn đi sao?” Giọng anh trầm thấp, hơi khàn.
Quý Nhiêu quay đầu lại, ánh mắt cô chạm phải ánh mắt anh.
Anh nằm trên gối, ánh mắt thâm thúy nhìn chằm chằm vào mắt cô. Quầng mắt anh hơi thâm, rõ ràng là một khuôn mặt điềm tĩnh, tuấn tú nhưng thoạt nhìn lại có vẻ gì đó xót xa.
Đáy lòng Quý Nhiêu tràn đầy áy náy và tự trách vô cùng vô tận. Cổ họng cô nghẹn đắng, biết mình không có tư cách để cảm thấy tủi thân, nhưng giọng nói vẫn đầy vẻ tủi thân: “Em cứ nghĩ, anh sẽ không muốn gặp lại em.”
Ban ngày hôm nay, ánh mắt anh nhìn cô lạnh nhạt như vậy, cô cho rằng anh rất ghét bỏ cô.
Không biết Tề Hành Châu đã rời khỏi phòng bệnh từ lúc nào, trong phòng chỉ còn lại Quý Nhiêu và Thương Ngôn Tân.
Thương Ngôn Tân im lặng một lát, rồi buông tay cô ra.
Quý Nhiêu vội vàng quay người định ra ngoài. Phía sau, giọng nói trầm thấp của Thương Ngôn Tân vọng tới, như đang chất vấn cô, nhưng cũng như đang lẩm bẩm với chính mình: “Trong lòng không có anh, vậy em tới đây khóc làm gì?”
Tim Quý Nhiêu như bị đánh trúng, cô dừng bước, đưa tay vuốt lại tóc, xoay người. Thấy anh nhắm mắt lại, dường như không muốn nhìn cô thêm một lần nào nữa, hốc mắt cô nóng rực lên: “Không phải, không phải em muốn đi, em...”
“Vậy em chạy ra ngoài làm gì?” Thương Ngôn Tân mở mắt ra, lạnh nhạt hỏi.
Quý Nhiêu không kiềm chế được sự chua xót trong lòng. Trong cổ họng cô như bị thứ gì đó nghẹn lại, vai cô run rẩy, thút thít vài tiếng, không nói nên lời.
Im lặng một lúc, Thương Ngôn Tân nhìn cô khóc đến thảm thương, cuối cùng vẫn không đành lòng, nhẹ giọng nói: “Đừng khóc nữa, anh không cản em.”
Quý Nhiêu hoàn toàn không thể kiềm chế tiếng nức nở, hít hít mũi nói: “Em không... không muốn đi.”
Cô lại đưa tay vuốt tóc, giọng nói có chút tủi thân, lại khó khăn lắm mới nói ra lời: “Em chỉ muốn ra ngoài trước một chút, tìm gương, chải tóc, vào nhà vệ sinh rửa mặt. Em... em nghe Hành Châu nói anh đã xảy ra chuyện, em vội vàng nhảy xuống giường, không kịp rửa mặt, chải đầu, đã chạy ngay đến đây. Em... em xấu xí quá, em không muốn anh nhìn thấy.”
Quý Nhiêu càng nói càng thấy tủi thân, xoay mặt sang một bên, quay lưng về phía anh, vừa khóc vừa vuốt lại tóc.
Đối mặt với sống chết, cô chẳng màng đến vẻ bề ngoài.
Nhưng sau khi xác nhận Thương Ngôn Tân không sao cả, Quý Nhiêu cảm thấy mình tóc tai bù xù chạy từ khách sạn ra, lại còn khóc đến nước mắt nước mũi tèm nhem, chắc chắn chẳng còn chút hình tượng nào nữa nên muốn nhanh chóng chỉnh đốn lại dáng vẻ của mình.
Hơn nửa năm không gặp, giờ gặp lại, làm sao có thể để anh nhìn thấy dáng vẻ xấu xí của mình chứ.
Thương Ngôn Tân vốn nghĩ cô vội vã ra ngoài là muốn rời đi. Lúc anh cho rằng trong lòng cô có lẽ đã có hình bóng anh, cô đột nhiên đâm một nhát dao vào tim anh, dù cô ôm anh khóc ướt đẫm, anh cũng không thể xác định cô có thật sự để ý đến anh hay không. Không ngờ cô vội vã chỉ là vì muốn đi rửa mặt, chải tóc.
Một lúc lâu không ai nói gì, gò má Quý Nhiêu càng nóng bừng. Cô cũng không thể chịu đựng được dáng vẻ luộm thuộm của mình khi đứng trước mặt anh nên liền bước vào nhà vệ sinh.
Lúc này cô không chạy ra phòng vệ sinh bên ngoài. Anh đã hiểu ý cô nên cô trực tiếp đi vào phòng vệ sinh trong phòng bệnh, rửa mặt sạch sẽ ngay trong tầm mắt của anh.
Khóc quá lâu, mắt sưng húp. Thương Ngôn Tân cầm khăn mặt, nhúng nước nóng, Quý Nhiêu ngồi trên sofa, dùng khăn nóng đắp lên mắt.
Trong phòng im ắng, Quý Nhiêu cúi đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm mũi giày anh, vừa xấu hổ vừa ngại ngùng, hoàn toàn không dám ngẩng đầu đối diện với anh.
Tâm tình bình tĩnh trở lại một lúc, Quý Nhiêu nghe Thương Ngôn Tân hỏi cô: “Khóc làm gì?”
Quý Nhiêu cầm khăn mặt trong tay, mím môi, đầu càng cúi thấp hơn, nhỏ giọng nói: “Anh biết mà.”
Thương Ngôn Tân lui về phía sau vài bước, giữ khoảng cách với cô, giọng nói lạnh lùng: “Anh không biết.”
Quý Nhiêu: “Anh có biết mà.”
Thương Ngôn Tân bình thản nói: “Anh biết cái gì? Em không nói, làm sao anh biết em đang nghĩ gì trong lòng?”
Dường như anh lại khôi phục vẻ lạnh nhạt, xa cách với cô.
Sự chua xót trong lòng Quý Nhiêu lại dâng lên, cô nói đứt quãng: “Hành Châu... Hành Châu nói anh bị tai nạn xe.”
Thương Ngôn Tân: “Sau đó thì sao?”
Quý Nhiêu sợ hãi nói: “Cậu ấy nói rất nghiêm trọng, sống chết chưa rõ.”
Giọng nói Thương Ngôn Tân nhàn nhạt: “Quý Nhiêu, em đã nói em không có chút chân tình nào với anh, thế nên dù anh có thật sự sống chết chưa rõ thì em cũng sẽ không lo lắng. Vậy rốt cuộc em khóc cái gì?”
Cổ họng Quý Nhiêu nghẹn ứ lại: “Em... em...”
Quý Nhiêu cắn môi, theo bản năng muốn phản bác anh rằng làm sao cô có thể không lo lắng được. Cô nghe Hành Châu nói anh xảy ra chuyện, cô sợ đến mức hồn bay phách lạc.
Nhưng cô biết phản bác anh thế nào đây.
Lúc trước là chính cô muốn rời đi, lại còn dứt khoát như vậy.
Cô luôn lừa anh, lời nói dối trá, lừa dối tình cảm của anh. Dù bây giờ cô nói lo lắng cho anh, anh cũng sẽ không tin.
Quý Nhiêu ấp úng, mãi không nói nên lời.
Một lúc lâu sau, Thương Ngôn Tân hỏi: “Em đang ở đâu?”
Quý Nhiêu không hiểu sao anh lại đột nhiên hỏi vấn đề này: “Khách sạn.”
“Khách sạn nào?” Thương Ngôn Tân nói: “Anh sẽ bảo người đưa em về.”
Quý Nhiêu sửng sốt, ngẩng đầu nhìn anh.
Ánh mắt Thương Ngôn Tân thâm thúy nhưng dịu dàng nhìn cô, giọng nói nhàn nhạt: “Bây giờ là bốn giờ sáng, trời còn chưa sáng. Em là một cô gái nhỏ, ở trong phòng đàn ông, không tiện lắm.”
Đây rõ ràng là đang vạch rõ ranh giới với cô.
Ngón tay Quý Nhiêu cầm khăn mặt hơi siết chặt, móng tay trắng bóc, giọng nói khẽ run: “Em... em không cần người đưa, em tự về.”
Cô đứng lên, ánh mắt nhìn chằm chằm anh, bước chân chậm rãi đi ra cửa. Lúc đi qua bên cạnh anh, cô ngửi thấy thoang thoảng mùi thuốc khử trùng trên người anh.
“Thương Ngôn Tân.” Cô dừng bước, nhìn chăm chú vào băng gạc trên trán anh, giọng khàn đặc: “Thật sự không đau chứ?”
Thương Ngôn Tân thản nhiên ừ một tiếng.
Quý Nhiêu há miệng, muốn nói gì đó nhưng lại không biết phải nói thế nào.
Thương Ngôn Tân kiên nhẫn nhìn cô, chờ cô nói.
Hai người lặng lẽ nhìn nhau, không biết bao lâu, vẫn là Thương Ngôn Tân mở miệng trước: “Trở về đi.”
Giọng anh trầm thấp, nghe có vẻ mệt mỏi.
Quý Nhiêu nhìn thân hình gầy hơn trước rất nhiều, đột nhiên không kiềm chế được lòng mình: “Thương Ngôn Tân, em có thể ôm anh một cái không?”
Cô dang tay về phía anh.
Thương Ngôn Tân lùi lại một bước, ánh mắt thâm thúy nhìn cô: “Em lấy thân phận gì để ôm anh?”
Quý Nhiêu nói: “Em chỉ muốn ôm anh một cái thôi.”
“Không được.” Giọng Thương Ngôn Tân lạnh lùng: “Em không được ôm anh.”
Quý Nhiêu nước mắt lưng tròng, nói trong tiếng nấc: “Ôm một cái thôi, chỉ một cái thôi mà.”
Thương Ngôn Tân mím môi, im lặng nhìn cô, không lên tiếng, dường như đang chờ một đáp án rõ ràng.
Quý Nhiêu hít sâu một hơi, cuối cùng cũng hạ quyết tâm: “Thương Ngôn Tân, hôm nay ở tiệc cưới của nhà họ Diệp, anh nói anh đã có vợ sắp cưới.”
Trên mặt Thương Ngôn Tân không có chút biểu cảm nào, vẫn không mở miệng.
Quý Nhiêu cắn môi, nói tiếp: “Anh còn nói, không biết vợ sắp cưới đã đi đâu.”
Thương Ngôn Tân vẫn không nói lời nào.
“Diệp Tuần gọi em là em dâu, Tạ Tri Tụng gọi em là chị dâu, anh không nói với họ về chuyện chúng ta chia tay. Vậy người vợ sắp cưới mà anh nói, chắc hẳn là em.”
Cô cẩn thận nhìn anh.
Thương Ngôn Tân vẫn bất động: “Vậy thì sao?”
Quý Nhiêu nghẹn họng.
“Em có thừa nhận đâu.” Ánh mắt Thương Ngôn Tân thâm trầm, trong đáy mắt xẹt qua một tia tự giễu.
Trái tim Quý Nhiêu như bị ánh mắt châm chọc của anh chạm vào, cô cảm thấy vô cùng chua xót: “Em... Em thừa nhận.”
Thương Ngôn Tân cười lạnh: “Em thừa nhận thì có ích gì, lúc nào cũng có thể thay đổi ý định mà.”
Quý Nhiêu lập tức nói: “Em sẽ không.”
Thương Ngôn Tân lạnh lùng nhìn cô.
Quý Nhiêu vội vàng nói: “Thương Ngôn Tân, lần này em sẽ không thay đổi nữa đâu.”
Cô vươn tay kéo góc áo anh.
Môi Thương Ngôn Tân khẽ mấp máy, đang định nói gì đó thì bất ngờ Quý Nhiêu nhào vào lòng anh, hai tay bám chặt lấy lưng anh: “Thương Ngôn Tân, em nhớ anh, anh ôm em một cái đi.”
“Ôm em một chút thôi, được không?” Cô ngẩng đầu, mắt đẫm lệ nhìn anh.
“Ôm em đi mà, ôm em đi.”
Dường như sợ anh từ chối, cô không ngừng lặp đi lặp lại.
“Em lấy thân phận gì để anh ôm em?” Anh một lần nữa xác nhận quan hệ của bọn họ.
Quý Nhiêu hít hít mũi: “Vợ chưa cưới của anh.”
“Em chắc chứ?” Thương Ngôn Tân nhìn thẳng vào mắt cô, dường như đang tìm hiểu xem lời cô nói lúc này có phải là thật lòng hay không.
Quý Nhiêu gật đầu: “Em chắc chắn.”
Thương Ngôn Tân ừ một tiếng.
Quý Nhiêu không chắc anh có ý gì, hai tay ôm anh chặt hơn, cẩn thận dò hỏi: “Em... em là vợ chưa cưới của anh, chẳng phải anh nên hôn em sao chứ?”
“Không phải chỉ cần ôm thôi đâu.”
Thương Ngôn Tân đột nhiên bế thốc cô lên.
Hai tay Quý Nhiêu ôm lấy cổ anh, tính cách được voi đòi tiên của cô vẫn không thay đổi. Vừa được anh bế lên, cô lập tức tự tin hơn hẳn, ghé vào tai anh, nũng nịu: “Em muốn anh hôn em.”