Xinh Đẹp - Quân Lai
Chương 67
Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng sớm, ánh mặt trời từ chân trời chiếu xuyên qua khe rèm cửa sổ, rải dài vào phòng. Quý Nhiêu từ từ tỉnh lại, vừa mở mắt đã nhìn thấy khuôn mặt Thương Ngôn Tân.
Anh vẫn còn đang ngủ say, hơi thở nhẹ nhàng, đều đặn, ngủ rất sâu.
Gần đây công việc của anh bận rộn, thường xuyên đi công tác, đi sớm về khuya. Tối hôm qua trước khi ngủ Quý Nhiêu gửi tin nhắn cho anh, lúc đó anh vẫn còn đang trên đường, cuối cùng không biết mấy giờ mới trở về nhà.
Công việc bận rộn mấy ngày khiến dưới mắt anh hơi xanh, mang theo một chút mệt mỏi. Quý Nhiêu thấy đau lòng, liền tiến đến nhẹ nhàng hôn lên môi anh, rồi nhẹ nhàng rời giường, ra phòng tắm bên ngoài rửa mặt, không quấy rầy anh nghỉ ngơi.
Dì giúp việc đã chuẩn bị xong bữa sáng, Quý Nhiêu dùng bữa xong ở phòng ăn thì đến phòng thay đồ thay quần áo, trang điểm nhẹ nhàng. Cô hé cửa phòng ngủ ra, Thương Ngôn Tân vẫn chưa tỉnh.
Thời gian đã không còn sớm. Chiều hôm qua Thương Ngôn Tân mới nói cho Quý Nhiêu biết anh kết thúc công việc sớm hơn dự định, ban đầu anh ấy định ngày mốt mới về nhà. Sáng hôm qua Quý Nhiêu không biết Thương Ngôn Tân sẽ về sớm, đã hẹn với ông cụ Thương qua điện thoại là hôm nay sẽ đến thăm ông ở nhà cũ của nhà họ Thương.
Gần đây, Quý Nhiêu thường xuyên đến nhà cũ của nhà họ Thương thăm ông cụ. Trừ lần đầu tiên ở nhà họ Quý, khi ông cố tình tỏ ra hung dữ để lừa cô ký thư đính hôn, thì những lần sau ông cụ đều đối xử với cô rất hiền lành. Ông cụ Thương kinh nghiệm dày dặn, uyên bác, thường xuyên kể cho Quý Nhiêu nghe những chuyện mà ông đã trải qua trên thương trường lúc còn trẻ. Nghe cứ như một câu chuyện, nhưng thực chất lại là những kinh nghiệm xương máu của chính ông cụ.
Trước kia khi ông nội cô còn sống, ông cũng thường xuyên kể cho cô những chuyện khi ông còn trẻ. Ở cùng với ông cụ Thương, Quý Nhiêu dần dần cảm nhận được một chút cảm giác vô tư lự như khi còn bé ở bên ông nội năm đó. Lúc rảnh rỗi cô liền thích chạy đến nhà cũ của nhà họ Thương, giống như trước kia khi ở cùng với ông nội. Ông cụ ngồi trên xe lăn sưởi nắng, cô ngồi yên trên chiếc ghế nhỏ bên cạnh nghe ông cụ kể chuyện lúc còn trẻ trên thương trường. Thỉnh thoảng, ông cụ còn có thể phân tích một chút tình hình kinh tế hiện tại. Cho dù là sinh bệnh, đầu óc có phần lú lẫn nhưng ông cụ vẫn rất nhạy bén với các vấn đề kinh doanh. Ở chỗ của ông cụ, Quý Nhiêu học được rất nhiều bí quyết đầu tư.
Quán bar của cô đã mở cửa, cô nói với ông cụ lý tưởng kinh doanh của mình, ông cụ còn đưa ra rất nhiều ý kiến cho cô.
Ông cụ truyền thụ hết kinh nghiệm cho cô, cô đã đồng ý với ông cụ rằng hôm nay phải đến đó với ông cụ, đương nhiên không thể thất hẹn. Chỉ là Thương Ngôn Tân thiếu ngủ trong một thời gian dài, thật vất vả mới có thời gian rảnh rỗi để ngủ bù giấc, Quý Nhiêu cũng không nỡ đánh thức anh, liền nhẹ nhàng đóng cửa lại, để cho anh tiếp tục ngủ, còn mình thì một mình đến nhà cũ của nhà họ Thương.
Lúc đi qua phòng khách, thấy dì giúp việc đang quét dọn vệ sinh, cô nói với dì: "Trưa nay cháu không về ăn cơm, dì không cần chuẩn bị phần cháu.”
Dì đáp lời, lại hỏi: "Lát nữa có cần gọi Thiếu gia Thương dậy dùng bữa không?”
“Không cần gọi đâu, cứ để cho anh ấy ngủ.”
So với ăn cơm, bây giờ Thương Ngôn Tân cần ngủ hơn.
Thương Ngôn Tân ngủ một mạch đến tận trưa mới tỉnh giấc. Kéo rèm cửa sổ trong phòng, sau khi tỉnh ngủ anh không có thói quen nằm nán trên giường, động tác dứt khoát, anh đứng dậy rời giường, mặc quần áo, vào nhà vệ sinh rửa mặt.
Từ trong phòng ngủ đi ra, anh đi quanh một lượt trong nhà, ánh mắt đảo qua phòng sách, phòng chiếu phim, căn phòng nơi Quý Nhiêu thường mày mò với những món đồ chơi nhỏ của cô cũng không thấy bóng dáng cô đâu cả. Anh hỏi dì giúp việc mới biết Quý Nhiêu hôm nay không có ở nhà, đã đến nhà cũ thăm ông cụ Thương.
“Thưa Thiếu gia, Thiếu phu nhân nói buổi trưa không quay về ăn cơm. Bây giờ Thiếu gia muốn dùng bữa không ạ?”
Dì giúp việc đã chuẩn bị cơm trưa cho Thương Ngôn Tân.
“Không cần.” Vợ không ở nhà, bữa cơm này ăn một mình không có ý nghĩa.
“Dì cứ dùng bữa đi.” Thương Ngôn Tân nói với dì: “Bữa tối dì cũng không cần chuẩn bị.”
Khả năng cao tối nay anh sẽ ở lại nhà cũ.
Dì gật đầu, nói: "Được ạ.”
Thương Ngôn Tân không gửi tin nhắn báo cho Quý Nhiêu biết mình sắp đến. Bây giờ là giờ cơm trưa, nếu Quý Nhiêu và ông cụ biết anh muốn tới thì nhất định sẽ muốn chờ anh cùng ăn cơm trưa, nên không cần phải để bọn họ chờ.
Lúc Thương Ngôn Tân đến nhà cũ của nhà họ Thương, Quý Nhiêu và ông cụ Thương vừa dùng bữa trưa xong không lâu. Quý Nhiêu đang dìu ông cụ Thương đi dạo trong vườn.
Một tay ông cụ chống gậy, cánh tay còn lại được Quý Nhiêu dìu. Quản gia phía sau đẩy xe lăn đi theo, phòng khi ông cụ đi mệt muốn ngồi nghỉ. Từ xa nhìn thấy Thương Ngôn Tân đi tới, Quý Nhiêu cười giơ cánh tay lên vẫy vẫy với anh.
Mắt trái của ông cụ đã dần dần không nhìn rõ, mắt phải cũng mơ hồ. Thấy Quý Nhiêu vẫy tay với ai đó, ông cụ nghiêng đầu hỏi: "Nhiêu Nhiêu, ai tới vậy con?"
Quý Nhiêu nói: "Là Ngôn Tân ạ.”
Ông cụ Thương cười nói: "Ba đã đoán trước hôm nay nó nhất định sẽ đến.”
Quý Nhiêu ngọt ngào nịnh nọt: "Ba thật là thần cơ diệu toán.”
Ông cụ Thương cười ha hả nói: "Cái này không phải là đoán trước như thần, mà là con ở đây, chỉ cần nó không rời khỏi Bắc Thành thì nhất định sẽ tới tìm con, phải không Ngôn Tân?”
Trong lúc nói chuyện, Thương Ngôn Tân đã đi đến trước mặt họ, ánh mắt ông cụ Thương chuyển sang nhìn Thương Ngôn Tân.
Thương Ngôn Tân cười nói vâng, đưa tay nắm tay Quý Nhiêu, khẽ bóp lòng bàn tay cô.
“Ăn cơm trưa chưa?” Ông cụ Thương hỏi.
Thương Ngôn Tân: "Vẫn chưa ạ.”
“Chưa ăn cơm trưa sao không nói một tiếng.” Ông cụ Thương vẫy tay với quản gia, bảo quản gia đẩy xe lăn tới.
“Nhiêu Nhiêu và Ngôn Tân đi dùng bữa trưa đi.”
Quý Nhiêu và Thương Ngôn Tân liếc nhau, Thương Ngôn Tân cười nói: "Là con đã quấy rầy ba trò chuyện với Nhiêu Nhiêu rồi. Nhiêu Nhiêu cứ tiếp tục ở lại đây với ba, con tự mình đi ăn cơm trưa là được.”
“Không cần không cần.” Ông cụ Thương xua tay, nói với Quý Nhiêu: “Con và Ngôn Tân đi ăn cơm trước đi, lát nữa lại đây. Ba sẽ nói cho con biết ba làm thế nào để giành được hạng mục quan trọng nhất trong cuộc đời bằng một tách trà.”
Quý Nhiêu nhảy nhót nói: "Vâng ạ, vâng ạ.”
“Được rồi được rồi, mau đi ăn cơm đi, đừng nghĩ ba đã già rồi. Ở trong vườn nhà mình mà lẽ nào ba còn có thể chạy đi đâu được? Hơn nữa còn có Tiểu Lưu ở đây mà?”
Quản gia Lưu đẩy xe lăn tới, cung kính nói với Thương Ngôn Tân và Quý Nhiêu: "Xin hai vị cứ yên tâm, có tôi ở đây với ngài ấy.”
Thương Ngôn Tân khẽ gật đầu, nắm tay Quý Nhiêu đi vào nhà ăn.
“Sao không gọi anh dậy?” Thương Ngôn Tân hỏi Quý Nhiêu.
Quý Nhiêu thật thà đáp: "Thấy anh đang ngủ, không đành lòng quấy rầy anh. Lần này anh về rồi thì nên nghỉ ngơi thêm vài ngày.”
Thương Ngôn Tân ừ một tiếng, nói: "Hai tuần tới anh không có lịch công tác.”
“Vậy tối nay chúng ta ở nhà cũ đi.” Quý Nhiêu đề nghị.
Thương Ngôn Tân không có ý kiến: "Gần đây hình như em rất thích về nhà cũ, không sợ ba anh sao?”
Mấy ngày Thương Ngôn Tân đi công tác bên ngoài, rất nhiều lần khi anh nhắn tin cho Quý Nhiêu, cô đều trả lời rằng mình đang ở nhà cũ.
Quý Nhiêu lắc đầu, nói: "Không sợ, ba rất hòa ái, dễ gần. Mỗi lần đều kể cho em nghe chuyện xưa lúc còn trẻ của ba, nghe rất cuốn hút, em cũng có thể học được rất nhiều thứ.”
Đi vào phòng ăn, Thương Ngôn Tân giúp Quý Nhiêu kéo ghế ra. Vừa ngồi xuống, chân Quý Nhiêu liền nghịch ngợm khẽ chạm vào người Thương Ngôn Tân, hỏi: "Tối hôm qua mấy giờ anh về đến nhà?”
Thương Ngôn Tân nói: "Ba giờ.”
Quý Nhiêu nắm tay lại, nhẹ nhàng đấm vào vai anh: "Tổng giám đốc Thương vất vả quá rồi, để em đấm vai cho giám đốc Thương nhé.”
Thương Ngôn Tân cười cầm lấy tay cô, ngón tay vuốt ve mu bàn tay cô, cười hỏi: "Gọi anh là gì?”
“Tổng giám đốc Thương.”
Thương Ngôn Tân híp mắt.
Quý Nhiêu cười khẽ ghé vào bên tai anh, gọi anh: “Ông xã.”
Khóe mắt Thương Ngôn Tân ánh lên vẻ tinh quái.
Người làm mang thức ăn lên, không dừng lại lâu, nhanh chóng lui ra ngoài.
Quý Nhiêu vừa mới ăn no, không đói bụng lắm nên cầm đũa gắp thức ăn vào bát Thương Ngôn Tân.
“Hôm qua về muộn quá.” Quý Nhiêu nói: “Sau này nếu về muộn thế thì đừng về nữa, buổi tối lái xe trên đường không an toàn đâu.”
Thương Ngôn Tân nhìn chằm chằm vào mắt Quý Nhiêu nói: "Muốn gặp em sớm một chút.”
Một câu nói chứa đầy tình yêu thương bất ngờ khiến trái tim Quý Nhiêu đập mạnh, dâng lên một cảm giác ngọt ngào.
“Không ngờ vừa tỉnh ngủ, vợ đã không ở nhà.”
Dù anh nói trong lúc cười, Quý Nhiêu vẫn nghe ra chút oán trách trong lời nói đó. Rõ ràng chỉ là một câu nói nhẹ nhàng, nhưng dường như Quý Nhiêu lại nghe thấy anh hỏi có phải em hết yêu anh rồi không.
Quý Nhiêu lập tức giải thích: "Sáng hôm qua em đã hẹn với ba rồi, lúc đó anh còn chưa nói cho em biết anh sẽ về nhà. Nếu biết tối qua anh về nhà, hôm nay em nhất định sẽ không vội vàng đến đây như thế.”
Ít nhất cũng phải đợi anh về nhà, điều chỉnh lịch làm việc và nghỉ ngơi rồi hai đứa mình cùng đến.
“Em không nhớ anh sao?” Thương Ngôn Tân dường như không nghe cô giải thích.
“Nhớ chứ, đương nhiên là nhớ chứ, ông trời có thể chứng giám cho em.” Quý Nhiêu giơ ngón tay lên thề.
Thương Ngôn Tân nhìn cô, ý tứ sâu xa: "Nhớ anh mà đêm nay vẫn muốn ở lại nhà cũ à?”
Gần như ngay lập tức, Quý Nhiêu đã hiểu ý anh muốn nói.
Nhà cũ có rất nhiều người. Với thân phận là người đứng đầu nhà họ Thương, mỗi lần Thương Ngôn Tân trở về nhà cũ đều có rất nhiều con cháu đến thăm hỏi Thương Ngôn Tân. Đặc biệt là mấy đứa cháu trai, cháu gái con của Thương Nguyên Đạt. Có khi họ không ở nhà cũ, nhưng vừa nghe tin Thương Ngôn Tân về là lập tức quay trở lại. Đã không ít lần đến tối, khi Quý Nhiêu và Thương Ngôn Tân vừa tắm rửa xong, chuẩn bị thân mật thì ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ cửa, làm gián đoạn sự riêng tư của hai vợ chồng.
Có lẽ là do trước kia Thương Ngôn Tân thường xuyên thức khuya ở nhà cũ, tạo ấn tượng cho các cháu trai cháu gái rằng anh không cần ngủ. Thế nên dù có về muộn đến mấy, chúng cũng nhất định phải đến hỏi thăm Thương Ngôn Tân, khiến Quý Nhiêu thực sự sợ hãi.
Có một lần, khi hai người đang ở trên giường, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gọi “chú nhỏ” rõ to, khiến Quý Nhiêu sợ đến mức lập tức kéo chăn lên, trốn vào trong với cơ thể trần trụi. Mặc dù âm thanh đó chỉ ở ngoài cửa, nhưng vào khoảnh khắc đó, nó luôn dễ dàng khiến người ta giật mình. Từ đó về sau, mỗi lần trở về nhà cũ, Quý Nhiêu liền kiên quyết không cho Thương Ngôn Tân cùng cô làm chuyện thân mật. Một phần vì sợ đang thân mật giữa chừng lại có con cháu đến thăm hỏi làm mất hứng, phần khác là cô sợ mình không kiềm chế được mà phát ra âm thanh quá lớn, để các cháu trai cháu gái nghe thấy.
Mà hiện tại, Thương Ngôn Tân hỏi cô có phải không nhớ anh không, rõ ràng là đang thể hiện sự bất mãn vì ở đây không thể thân mật được.
“Chỉ là đêm nay ở nhà cũ thôi, ngày mai chúng ta sẽ trở về.” Quý Nhiêu giải thích: “Ông cụ ở một mình rất cô đơn, chúng ta là con cháu nên phải ở bên ông cụ nhiều hơn.”
Thương Ngôn Tân nói: "Nếu anh không tính sai, tháng này em đến nhà cũ không dưới mười lần rồi. Thích nhà cũ như vậy, chứng tỏ em vẫn cố ý muốn trốn anh đấy.”
Quý Nhiêu thấy anh hiểu lầm mình, vội vàng giải thích: “Thành thật mà nói, tuy gần đây anh rất "cầm thú" nhưng em tuyệt đối không có ý định trốn tránh đâu. Em thật sự rất thích ở cùng ông cụ. Em cảm thấy ở cùng ông cụ giống như trở lại cảm giác khi còn bé ở cùng ông nội của em.”
Thương Ngôn Tân cười nhưng không cười: “Em cảm thấy ba anh giống ông nội em, vậy anh là gì?”
Quý Nhiêu đảo mắt: “Nếu tính như vậy, hình như là chú.”
Thương Ngôn Tân buông đũa, đưa tay bắt lấy cô.
Quý Nhiêu quay người bỏ chạy.