68. Chương 68

Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thương Ngôn Tân sải bước dài, thong thả đi theo phía sau Quý Nhiêu. Quý Nhiêu vốn định chạy trốn vào phòng ngủ, nhưng khi chạy đến giữa phòng khách, cô vừa hay nhìn thấy quản gia Lưu đang đỡ ông cụ Thương từ trong sân đi tới, lập tức quay đầu chạy về phía ông cụ Thương.
“Chạy chậm một chút, cẩn thận ngã.”
Thương Ngôn Tân ở phía sau cô nhắc nhở, rồi bước nhanh hơn một chút, vòng tay ôm eo cô, nhẹ nhàng kéo cô vào lòng.
“Ba ơi, cứu con...” Quý Nhiêu trong lòng Thương Ngôn Tân, vừa kéo cánh tay anh vừa kêu cứu ông cụ Thương: “Mau tới cứu con, Thương Ngôn Tân muốn bắt nạt con dâu của ba.”
Ông cụ Thương thấy ánh mắt đáng thương của con dâu, chẳng buồn hỏi han câu nào, giơ gậy trong tay lên, gõ vào cánh tay Thương Ngôn Tân: “Mau buông Nhiêu Nhiêu ra, đừng hòng bắt nạt con dâu của ba, ba sẽ đánh con đó, cái thằng khốn nạn chuyên bắt nạt vợ này.”
Ông cụ Thương ngoài miệng nói dạy dỗ Thương Ngôn Tân nhưng khóe mắt lại hằn sâu nếp cười.
Quý Nhiêu vẫn còn trong lòng Thương Ngôn Tân, giọng điệu hân hoan cổ vũ ông cụ Thương: “Đánh anh ấy đi, đánh anh ấy đi.”
Ông cụ Thương gần đây tinh thần khá tốt, giọng nói sang sảng, khắp phòng khách đều vang vọng tiếng nói: “Dám bắt nạt Nhiêu Nhiêu, xem ba có đánh con một trận ra trò hay không.”
Ông cụ Thương nói tàn nhẫn, tư thế vung gậy mười phần nhưng thực ra chỉ là làm bộ làm tịch, không hề dùng sức thật. Ông cụ cũng không đến nỗi già lú lẫn mà không nhận ra hai vợ chồng trẻ đang đùa giỡn.
Thương Ngôn Tân buông tay giữ Quý Nhiêu ra, Quý Nhiêu lập tức chạy đến phía sau ông cụ Thương, bám dính lấy ông cụ như keo, túm lấy vạt áo ông cụ mà tố cáo: "Ba, Thương Ngôn Tân ỷ vào mình cao lớn hơn, sức lực mạnh hơn mà bắt nạt con. Trước mặt anh ấy, con như một cô vợ nhỏ yếu đuối, không có sức phản kháng, ba phải làm chủ cho con."
Ông cụ Thương giả vờ giận dữ trừng mắt nhìn Thương Ngôn Tân: "Nhiêu Nhiêu là một cô gái ngoan, không cho phép con bắt nạt nó.”
Quý Nhiêu trốn sau lưng ông cụ Thương, đắc ý nhìn Thương Ngôn Tân.
Giọng nói Thương Ngôn Tân mang theo ý cười, phụ họa lời ông cụ: "Vâng, không bắt nạt cô ấy.”
Ông cụ Thương quay mặt nói với Quý Nhiêu: "Nhiêu Nhiêu đừng sợ, Ngôn Tân nói sẽ không bắt nạt con, nếu nó còn dám bắt nạt con, con cứ nói với ba, ba sẽ làm chủ cho con.”
“Vâng, con cảm ơn ba.” Quý Nhiêu cười ngọt ngào: “Có ba làm chỗ dựa vững chắc, con không sợ anh ấy.”
Ông cụ Thương lớn tuổi, cơ thể lại có bệnh, cùng Quý Nhiêu náo loạn một hồi liền bắt đầu mệt rã rời. Quý Nhiêu thấy ông cụ nheo mắt ngáp, lập tức không còn làm ầm ĩ nữa, kéo tay ông cụ nói: "Ba, con đỡ ba về phòng nghỉ ngơi.”
Ông cụ Thương cố giữ vững tinh thần mà nói: "Còn chưa nói với con ba dùng một tách trà để giành được dự án quan trọng nhất đời mình.”
Quý Nhiêu nói: “Ba ngủ trước đi, ngủ dậy rồi kể cho con nghe, tối nay con và Ngôn Tân không đi đâu.”
Ông cụ Thương nghe Quý Nhiêu nói đêm nay không đi, khóe mắt càng hằn sâu nếp cười, lại quay đầu nói với Thương Ngôn Tân: "Nhiêu Nhiêu là cô gái tốt, đối xử tốt với con, đối với ba cũng rất hiếu thảo.”
Khoảng thời gian này, Quý Nhiêu thường xuyên đến nhà cũ của nhà họ Thương, không chỉ vì cảm thấy ông cụ Thương giống ông nội mình, mà còn nhận ra ông cụ khi ở một mình rất cô đơn.
Nhà họ Thương lớn như vậy, có vẻ rất náo nhiệt, người ra người vào tấp nập, dường như mỗi ngày đều có người đến nhà cũ thăm ông cụ Thương. Nhưng thực chất, không có mấy ai thật lòng đến thăm ông cụ già yếu này. Chủ tịch Thương năm đó tung hoành trên thương trường mạnh mẽ vang dội, cuối cùng cũng đã bước vào tuổi xế chiều, đầu óc hay lú lẫn, gần đất xa trời. Phàm là những người có quan hệ thân thiết với nhà họ Thương đều muốn kiếm chút lợi lộc từ ông cụ trước khi ông cụ hoàn toàn suy sụp, lại cảm thấy hiện tại ông cụ vì bệnh tật mà trở nên dễ nói chuyện hơn. Mỗi khi những người đó ở cùng ông cụ, chỉ được vài phút là đã bắt đầu bóng gió than vãn với ông cụ, hầu hết đều có thể từ đó mà nhận được chút lợi lộc.
Ông cụ cũng không lú lẫn đến mức không nhận ra những người kia cố tình làm bộ làm tịch, chỉ là ông cụ đã bước nửa chân vào quan tài rồi nên cũng không muốn vì những chuyện nhỏ nhặt này mà so đo. Có thể dùng tiền mà giải quyết thì sẽ dùng tiền mà giải quyết, cả đời ông cụ kiếm tiền vốn dĩ cũng là vì những đứa con cháu trong gia tộc này.
Chỉ là một người đã bước gần đất xa trời như ông vẫn chưa hoàn toàn lú lẫn, trong đầu ông vẫn rõ ràng nhận ra con cháu đối xử hiếu thảo với mình đều là vì tiền, khó tránh khỏi cảm giác chua xót.
Với đôi mắt tinh tường của ông cụ, ai thật lòng, ai vì lợi ích, ông cụ chỉ cần liếc mắt một cái là nhận ra ngay.
“Ngôn Tân, hãy sống thật tốt cùng Nhiêu Nhiêu, tương lai có con thì nhất định phải dạy dỗ thật tốt. Đừng giống như ba hồi trẻ, chỉ lo công việc mà bỏ bê con trai cả của con, biến nó thành một tên khốn nạn.”
Thương Ngôn Tân vâng lời, nói: "Con biết.”
Đỡ ông cụ nằm xuống giường, Thương Ngôn Tân nắm tay Quý Nhiêu trở về phòng ngủ của họ. Vừa vào cửa, Quý Nhiêu đã bị Thương Ngôn Tân đẩy vào tường mà hôn môi. Tiểu biệt thắng tân hôn(*). Lần này Thương Ngôn Tân đi công tác nhiều ngày, tối qua anh về thì Quý Nhiêu đã ngủ say, thậm chí còn chưa kịp nói chuyện. Sáng nay cô rời giường thì anh vẫn chưa tỉnh, mãi cho đến bây giờ hai vợ chồng mới thực sự có thời khắc quấn quýt thân mật bên nhau. Mặc dù trước đó Quý Nhiêu đã dứt khoát tuyên bố rằng anh không được phép thân mật với cô trong nhà cũ, kể cả hôn môi, nhưng nỗi nhớ nhung mấy ngày không gặp cũng khiến cô hoàn toàn không thể từ chối anh. Cô vòng tay ôm lấy lưng anh, mặc cho anh ép mình vào cửa mà hôn.
(*) Tiểu biệt thắng tân hôn: là một câu tục ngữ dân gian Trung Quốc, có nghĩa là nếu những người yêu nhau hoặc các cặp đôi đoàn tụ sau một thời gian ngắn xa cách thì tình cảm họ dành cho nhau sẽ sâu sắc hơn, niềm vui, sự hài lòng khi đoàn tụ thậm chí sẽ to lớn hơn khi họ mới cưới‌.
Nhưng rốt cuộc vẫn còn một chút giới hạn, cảm giác được ngón tay anh luồn vào quần áo, cởi cúc áo sau lưng ra, Quý Nhiêu lập tức tỉnh táo, đưa tay đẩy vai anh: "Đừng... ban ngày.”
Cô thở hổn hển.
Động tác trên tay Thương Ngôn Tân tạm thời dừng lại, ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm gò má cô, giọng nói trầm thấp: “Ban ngày thì sao chứ?”
Ban ngày hình như cũng chẳng có gì, trước đây họ vẫn thường làm vào ban ngày mà.
Quý Nhiêu nhất thời không biết nói gì.
Thương Ngôn Tân cúi đầu tiếp tục hôn lên cổ cô, hơi thở Quý Nhiêu trở nên gấp gáp, lo lắng nói: "Các cháu trai cháu gái nhà anh cả sẽ đến, sẽ bị nghe thấy mất, đừng mà.”
Thương Ngôn Tân giữ cằm cô, hôn lên đôi môi hồng hào của cô, hỏi: "Mấy ngày rồi mà em còn nói đừng?”
Trong đầu Quý Nhiêu nhanh chóng hiện lên một con số rất rõ ràng: mười bốn ngày. Lần này Thương Ngôn Tân đi công tác bên ngoài mười bốn ngày, cũng chính là mười bốn ngày họ không gần gũi.
"Ngày mai... Ngày mai về nhà rồi hãy..." Quý Nhiêu đẩy anh nhưng đẩy không nổi, anh ấy luôn mạnh mẽ trong chuyện này.
“Anh bắt nạt người ta.” Quý Nhiêu chớp chớp mắt, tố cáo anh.
Thương Ngôn Tân xoa đầu cô: “Anh bắt nạt em lúc nào?”
“Ngay bây giờ.”
Thương Ngôn Tân vùi đầu vào cổ cô, Quý Nhiêu chịu không nổi, vội vàng thở hổn hển, trong cổ họng bất giác phát ra tiếng rên nhẹ. Thân trên cô cũng không kiểm soát được mà chủ động dán sát vào lồng ngực rắn chắc của anh.
Thương Ngôn Tân nhìn dáng vẻ thành thật của cô, khẽ cười một tiếng, cắn vành tai cô. Hơi thở ấm áp phả lên vành tai cô, giọng nói mang theo chút trêu chọc: "Không phải em cũng rất thích sao?”
Quý Nhiêu đỏ mặt nói: "Đó là bởi vì em thích anh, cơ thể em cũng rất thích cơ thể anh, đây đều là phản ứng chân thật nhất của cơ thể. Anh có thể khống chế được cơ thể em nhưng không thể khống chế được miệng em.”
“Ồ?” Thương Ngôn Tân nhướng mày: “Miệng em còn muốn nói gì nữa?”
Tay anh nhéo eo cô, cơ thể Quý Nhiêu như nhũn ra, sắp đứng không vững. Cô rụt eo né sang một bên: “Miệng của em… Miệng của em muốn nói rằng anh chính là ỷ vào sức lực lớn hơn em mà bắt nạt em, anh hoàn toàn không nghe em nói.”
Ngón tay Thương Ngôn Tân di chuyển trên người cô, chậm rãi vuốt ve cô, nhìn cô không ngừng run rẩy dưới sự trêu đùa của ngón tay mình, rồi lại chặn miệng cô: “Được, em nói đi, anh nghe.”
“…” Quý Nhiêu liếc anh một cái: "Em đã nói rồi, ở đây không được, lúc các cháu trai cháu gái nhà anh cả tới sẽ nghe thấy. Chờ ngày mai về nhà, anh đừng..."
Lời còn chưa dứt, chân cô hẫng một cái, Thương Ngôn Tân đã bế cô lên.
Bị Thương Ngôn Tân đặt lên giường, cô liền vùng dậy chạy trốn trước khi anh kịp cởi cúc áo sơ mi, nhưng vừa nhảy xuống giường chạy chưa được hai bước đã bị Thương Ngôn Tân túm lấy cổ tay, kéo vào lòng.
“Chạy đi đâu, lại muốn đi mách ông cụ sao?” Thương Ngôn Tân giữ chặt eo cô, không cho cô chạy.
Vừa rồi Quý Nhiêu chỉ là chạy loạn không có mục đích, nghe anh nhắc tới ông cụ thì liền cong khóe miệng, lợi dụng thế mà làm càn: "Đúng vậy, gần đây em ở với ông cụ rất vui, anh còn không nghe lời em, em sẽ đi mách ông cụ, bảo ông cụ lấy gậy đánh anh.”
“Vất vả rồi.” Thương Ngôn Tân hôn lên môi cô.
Đột nhiên nói cô vất vả, Quý Nhiêu không hiểu anh có ý gì.
Quý Nhiêu: "Vất vả cái gì?”
“Chăm sóc ông cụ.” Thương Ngôn Tân nói ít mà ý nhiều, sao anh lại không nhận ra, cô thường xuyên chạy sang đây là đang thay anh – người bận rộn công việc – mà báo hiếu.
“Cái này có gì mà vất vả.” Quý Nhiêu nghiêng đầu cười với anh: “Em ở chung với ông cụ rất vui vẻ, mỗi lần ông cụ đều kể chuyện xưa cho em nghe, dạy em cách kiếm tiền, còn chuẩn bị cho em một đống lớn đồ ăn vặt, ông cụ rất thích em.”
Quý Nhiêu đặt cằm lên vai anh: "Hơn nữa ông cụ là ba của anh, chúng ta là vợ chồng, anh đối tốt với em, ông cụ đối tốt với anh, đương nhiên em phải hiếu thảo với ông ấy, đây đều là việc nên làm.”
"Cho nên, em thích đến nhà cũ là vì thay anh bầu bạn với ông cụ, dỗ ông cụ vui vẻ, chứ không phải đơn thuần bởi vì ông cụ giống ông nội em và anh giống chú em.”
Khóe miệng Thương Ngôn Tân mang theo nụ cười, nhưng lời nói ra lại khiến Quý Nhiêu ý thức được mình sắp gặp rắc rối.
Thì ra là đi một vòng, đợi cô ở chỗ này.
Đây là muốn tính sổ với cô.
Quý Nhiêu lập tức muốn nhảy xuống khỏi đùi anh, cô còn chưa kịp nhảy xuống thì đã bị anh túm lấy cổ tay, ấn lên giường. Ngón tay anh đẩy vạt áo cô ra, đầu ngón tay vuốt ve bên hông cô.
Quý Nhiêu sợ nhột, cuộn tròn chân tránh né nhưng không được, mềm giọng cầu xin tha thứ: “Không... không thấy anh giống chú em đâu. Anh còn trẻ như vậy, sao có thể giống chú em chứ.”
Thương Ngôn Tân không để ý đến sự ngụy biện của cô, môi anh đặt lên môi cô, hôn xuống từng chút một.
“Không được, sẽ có người tới, sẽ nghe thấy mất.”
“Không đâu.” Thương Ngôn Tân dỗ dành cô: “Anh đã nói với họ rồi, sau này không cho phép họ tùy tiện lên đây.”
Hai má Quý Nhiêu phiếm hồng: “Trước kia đều để cho bọn họ đi lên, đột nhiên bây giờ không cho họ đi lên nữa, lỡ bọn họ đoán ra chúng ta…”
“Nhiêu Nhiêu.” Thương Ngôn Tân trầm giọng, ánh mắt sáng quắc nhìn cô.
Quý Nhiêu liền không nói nên lời, ngoan ngoãn khéo léo mặc anh.
Hai người ở trong phòng cả buổi chiều. Lúc trời sắp tối, điện thoại di động của Thương Ngôn Tân vang lên tiếng chuông, là người giúp việc trong nhà gọi điện thoại tới, bảo họ xuống lầu ăn cơm tối.
Thương Ngôn Tân đặt điện thoại xuống, nhìn Quý Nhiêu vẫn nằm thẳng trên cánh tay mình. Ánh mắt cô nhìn chằm chằm trần nhà và ổn định lại hơi thở. Anh ôm cô, môi tiến lại gần hôn môi cô: “Có đói bụng không, dậy ăn cơm.”
Quý Nhiêu nghiêng đầu tránh né nụ hôn của anh, môi mím chặt, không cho anh hôn. Con ngươi mờ ảo xoay chuyển, dường như mang theo vẻ ghét bỏ.
Thương Ngôn Tân biết cô có ý gì, véo véo mũi cô, rồi từ trên giường đứng dậy, đi vào phòng tắm đánh răng. Bàn chải đánh răng chạy bằng điện ong ong rung động, hết thời gian tự động dừng lại. Thương Ngôn Tân bưng ly nước lên súc miệng, bên ngoài giường truyền đến giọng nói mềm mại của Quý Nhiêu: “Đánh răng thêm lần nữa đi, đánh sạch một chút.”