Xinh Đẹp - Quân Lai
Quý Nhiêu 'mang thai' giữa đường và bí mật yêu qua mạng của Lục Nghiễn Lễ
Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mấy ngày sau khi Quý Nhiêu đùa với Thương Ngôn Tân rằng anh nên làm chú vài ngày, Lục Nghiễn Lễ và Diệp Tuần có một dự án hợp tác khai thác tại Bắc Thành. Hai người đến Bắc Thành công tác, Thương Ngôn Tân với tư cách chủ nhà, đã đặt một phòng riêng tại Thủy Vân Các.
“Nghiễn Lễ, đến lượt cậu rồi, cậu đang nhìn gì đó?”
Tạ Tri Tụng đánh một quân bài ra, ánh mắt nhìn về phía Lục Nghiễn Lễ ngồi ngay sau anh ta. Từ hơn mười phút trước, tâm trí Lục Nghiễn Lễ đã không còn tập trung vào ván bài nữa. Anh ta cầm điện thoại di động trong tay, ánh mắt thỉnh thoảng liếc nhìn màn hình, khẽ mím môi, vẻ mặt nghiêm trọng.
Nghe Tạ Tri Tụng nhắc nhở, mắt Lục Nghiễn Lễ rời khỏi màn hình di động, rút bừa một quân bài trước mặt rồi đánh ra.
Thương Ngôn Tân đẩy hết bài trước mặt, hô ù.
Tạ Tri Tụng cười nói: "Vừa rồi tôi đã đoán được khả năng cao Ngôn Tân đang chờ quân bài này, sao cậu còn đánh nó ra?”
Lục Nghiễn Lễ mới chú ý bài mình đánh ra là tám vạn. Một phút trước, Tạ Tri Tụng mới nói Thương Ngôn Tân có thể sẽ chờ tám vạn.
Lục Nghiễn Lễ thản nhiên nói: "Đánh nhầm bài thôi.”
“Đánh nhầm bài?” Tạ Tri Tụng cười: “Tổng giám đốc Lục, từ khi nào mà ngay cả cái sai lầm đơn giản như đánh nhầm bài này cũng phạm phải, hay là cơ bản là không nghe chúng tôi nói gì, trong điện thoại di động rốt cuộc có gì mà có thể khiến cậu đánh nhầm bài đến vậy?”
Tạ Tri Tụng đột nhiên nghiêng người liếc qua điện thoại di động của anh ta.
Lục Nghiễn Lễ nhanh tay lật úp màn hình điện thoại xuống bàn.
Động tác này rõ ràng có vấn đề.
Tạ Tri Tụng vô cùng hứng thú: “Nghiễn Lễ, cậu khác thường quá nha, không phải đang nói chuyện với cô gái nào đó sao? Có bạn gái rồi sao?”
“Không có.”
Trước ánh mắt tò mò của những người bạn tốt, Lục Nghiễn Lễ im lặng.
“Không có?” Tạ Tri Tụng nhíu mày: “Sao tôi cảm thấy hình như cậu có, hay là đang theo đuổi người ta nhưng không được nên mới ngại nói với chúng tôi?”
Lục Nghiễn Lễ nhàn nhạt liếc nhìn anh ta một cái: “Quan tâm tôi có bạn gái hay không như vậy, chẳng lẽ cậu thầm mến tôi?”
Tổng giám đốc Lục nói ra một câu nói gây sốc. Tạ Tri Tụng giả bộ kinh hoảng: “Lời này không thể nói lung tung, nếu không, lâu lâu tôi lại ra ngoài hẹn hò với cậu thì biết giải thích thế nào với Minh Nguyệt đây.”
Lục Nghiễn Lễ không tiếp lời anh ta, bỏ điện thoại di động vào trong túi, chuyển sự chú ý từ điện thoại di động sang bàn mạt chược, tập trung cùng bạn tốt đánh bài.
Chủ đề anh ta có bạn gái hay không, có phải đang theo đuổi chưa thành công cô gái nào hay không đáng lẽ đã kết thúc ở đây, không ngờ lại bị một người bạn tốt khác vạch trần sự thật ngay trên bàn mạt chược.
Ngón tay Diệp Tuần gõ gõ trên bàn, ý cười tràn đầy trong mắt: “Thật ra tôi biết Nghiễn Lễ đang nhìn cái gì.”
Không phải đến hôm nay Lục Nghiễn Lễ mới bắt đầu thấp thỏm nhìn điện thoại di động. Ngày hôm qua Diệp Tuần và Lục Nghiễn Lễ cùng nhau từ Hải Thành tới, trên đường, Lục Nghiễn Lễ vẫn dán mắt vào điện thoại di động. Lúc ấy Diệp Tuần ngồi bên cạnh anh ta, cũng không cố ý nhìn điện thoại di động của anh ta, chỉ là lúc tầm mắt liếc về phía anh ta thì bất ngờ thoáng thấy trên điện thoại di động anh ta có một ứng dụng hẹn hò rất quen thuộc.
Ứng dụng hẹn hò kia là do em họ Lục Nghiễn Lễ thiết kế và phát triển, là một phần mềm kết bạn yêu đương, đầu tư quảng cáo rất mạnh mẽ. Trên điện thoại di động có thể thường xuyên lướt thấy quảng cáo của ứng dụng này. Lúc trước gặp em họ Lục Nghiễn Lễ ở bàn mạt chược, đối phương cũng từng hết lời đề cử với anh ta về ứng dụng này, nói là hiện tại người dùng trẻ tuổi trên đó rất nhiều, xác suất tìm được bạn gái là rất cao, bảo anh ta đăng ký một tài khoản để tìm bạn gái trên đó.
Diệp Tuần không có hứng thú với cái này, cũng không đăng ký tài khoản trên đó, chẳng qua chỉ nhớ rõ công dụng của ứng dụng này, không ngờ có một ngày lại nhìn thấy ứng dụng này trên điện thoại của bạn tốt, hơn nữa, thoạt nhìn còn thấy đang được sử dụng.
Tạ Tri Tụng ngẩng đầu nhìn Diệp Tuần ngồi đối diện mình, ra hiệu bảo anh ta mau nói.
Diệp Tuần cười nói: "Hay là để Nghiễn Lễ tự nói đi.”
Anh ta nhìn thấy ứng dụng này trên điện thoại di động của Lục Nghiễn Lễ nhưng chưa từng vạch trần trước mặt. Lục Nghiễn Lễ thì cứ tưởng anh ta đang lừa mình, đến mí mắt cũng không thèm nhấc lên, không để ý tới Diệp Tuần.
“Cậu không nói, vậy tôi sẽ nói.” Diệp Tuần cười chế nhạo, đưa tay sờ quân bài, nói một cách ngắn gọn: “Nghiễn Lễ đang yêu đương qua mạng.”
Tạ Tri Tụng hào hứng: “Ơ, tổng giám đốc Lục thời thượng như vậy mà còn chơi trò yêu đương qua mạng như con nít.”
Ánh mắt Thương Ngôn Tân cũng nhìn về phía Lục Nghiễn Lễ.
Lục Nghiễn Lễ xào bài trong tay, vẻ mặt thản nhiên: “Đầu tiên, tôi không phải là giống con nít, mà là tôi vốn dĩ rất trẻ. Tiếp theo là tôi không yêu đương qua mạng, đừng nói bừa.”
Lục Nghiễn Lễ liếc mắt nhìn Diệp Tuần.
Diệp Tuần: "Trên điện thoại di động của cậu có ứng dụng hẹn hò.”
Lục Nghiễn Lễ thản nhiên giải thích: “Đó là Tống Kỳ đã lấy điện thoại di động của tôi đăng ký. Nếu cậu biết ứng dụng đó thì hẳn cũng biết đó là ứng dụng do Tống Kỳ thiết kế và phát triển.”
Tống Kỳ là em họ Lục Nghiễn Lễ.
Diệp Tuần nhíu mày: “Trên ứng dụng của cậu hiển thị 29 tin nhắn chưa đọc, cũng là Tống Kỳ lấy điện thoại di động của cậu nói chuyện với người khác sao?”
Tạ Tri Tụng cười nói: "29 tin chưa đọc, cô bạn gái này của Nghiễn Lễ hoạt bát quá.”
“Không phải bạn gái, không yêu đương qua mạng, đừng nói bừa.”
Tạ Tri Tụng: "Không yêu đương qua mạng, tổng giám đốc một tập đoàn như cậu lại rảnh rỗi đến mức nhàm chán mà lên ứng dụng hẹn hò nói chuyện phiếm với người lạ sao?"
Lục Nghiễn Lễ trầm mặc một lát, thấy không thể lái chủ đề đi nơi khác, cũng không giấu nữa, thẳng thắn nói: "Lúc Tống Kỳ lấy điện thoại di động của tôi đăng ký tài khoản, tiện thể đã kết nối với bạn bè.”
Phần mềm hẹn hò kia căn cứ vào sở thích cá nhân đã điền mà tự động ghép đôi với nhau.
“Kết nối với một cô gái, cô ấy gửi cho tôi rất nhiều tin nhắn. Thông qua tin nhắn của cô ấy, tôi phát hiện ra cô ấy là người tôi quen biết.”
“Lại còn là người quen sao?” Tạ Tri Tụng càng hăng hái: “Đây chẳng phải là duyên phận sao?”
Diệp Tuần hỏi: "Là ai, chúng tôi có quen không?”
Lục Nghiễn Lễ không tiết lộ họ tên, thản nhiên nói: "Các cậu không cần phải biết.”
Tạ Tri Tụng và Diệp Tuần liếc nhau, phân tích: "Nghiễn Lễ có thể thông qua tin nhắn của đối phương mà đoán ra thân phận họ, chắc chắn là người thường xuyên tiếp xúc với Nghiễn Lễ. Số cô gái thường xuyên tiếp xúc với Nghiễn Lễ không nhiều lắm, những người độc thân cũng chỉ có vài người, mà hàng ngày Nghiễn Lễ đều ở công ty.”
Diệp Tuần nói tiếp: "Ứng dụng kia chủ yếu là kết bạn yêu đương, có thể ưu tiên ghép đôi với người ở gần đó, nơi ở hẳn là cách nơi ở của Nghiễn Lễ không xa.”
Cứ phân tích như vậy, chỉ trong vài phút, Tạ Tri Tụng và Diệp Tuần đã có thể xác định được đối tượng mà Lục Nghiễn Lễ đang trò chuyện trên mạng. Lục Nghiễn Lễ nhìn về phía Thương Ngôn Tân: "Ngôn Tân, cậu lớn hơn chị dâu bao nhiêu tuổi?”
Cách đây không lâu, Thương Ngôn Tân mới bị Quý Nhiêu trêu là giống chú. Anh khẽ liếc nhìn anh ta một cái, không muốn trả lời vấn đề này.
Tạ Tri Tụng nhanh miệng, thay anh trả lời: "Tám tuổi.”
“Gần tám tuổi.” Lục Nghiễn Lễ giả vờ thờ ơ hỏi: “Sẽ không có khoảng cách thế hệ sao?”
Thương Ngôn Tân như bị chọc trúng chỗ đau, vẻ mặt lạnh như tiền, bình tĩnh trả lời: “Cậu và đối tượng yêu đương qua mạng trên điện thoại của cậu có sự khác biệt.”
Không phải câu hỏi, mà là câu khẳng định.
Lúc này, màn hình điện thoại di động trong túi Lục Nghiễn Lễ lóe lên. Cũng sắp bị các bạn tốt phân tích ra đối tượng trò chuyện trên mạng của anh ta là ai, Lục Nghiễn Lễ cũng không che giấu nữa, thẳng thắn vô tư lấy điện thoại di động ra nhìn, nhíu mày.
“Sao vậy? "Tạ Tri Tụng cười hỏi: “Vẻ mặt này, không giống nhìn thấy tin tốt?”
Lục Nghiễn Lễ mím môi, trong mắt có chút buồn bực. Một lát sau, lại hỏi Thương Ngôn Tân: “Tôi không phải đang châm ngòi quan hệ giữa cậu và chị dâu, tôi chỉ muốn hỏi một chút, những cô gái tầm tuổi chị dâu, có phải cách suy nghĩ rất kỳ lạ không?”
Nhắc tới Quý Nhiêu, khóe miệng Thương Ngôn Tân nhếch lên, giọng điệu mang theo ý cười: “Không phải suy nghĩ kỳ lạ, mà là tinh quái.”
Môi Lục Nghiễn Lễ khẽ giật, còn muốn hỏi gì nữa thì điện thoại của Thương Ngôn Tân vang lên.
Thương Ngôn Tân nhìn lướt qua màn hình điện thoại, là Quý Nhiêu gọi tới.
“Alo, Nhiêu Nhiêu.”
Trên bàn mạt chược, ba người khác tự giác im lặng.
“Thương Ngôn Tân.” Giọng Quý Nhiêu đầy vẻ tủi thân: “Em nói trước với anh, em không sao cả, anh đừng lo lắng.”
Thương Ngôn Tân: "Ừ, em nói đi.”
Quý Nhiêu: "Em vừa gặp va chạm, vừa rồi em lái xe tấp vào lề đường, bên cạnh đột nhiên có một ông lão lớn tuổi đi tới, rồi ngã xuống trước xe em, nói em đụng phải ông ấy.”
Thương Ngôn Tân đứng dậy khỏi ghế, đi thẳng ra ngoài, vừa đi vừa hỏi: "Ở đâu, anh qua đó ngay.”
“Không cần đâu, không phải anh đang tụ tập với Tạ Tri Tụng sao? Anh không cần tới, cũng không cần lo lắng.” Quý Nhiêu nói: “Một mình em có thể xử lý.”
Thương Ngôn Tân lại không lo lắng về Quý Nhiêu. Chút chuyện bị người ta ăn vạ nhỏ nhặt này, với sự thông minh của Quý Nhiêu hoàn toàn có thể ứng phó. Mấy người ăn vạ kiểu này gặp Quý Nhiêu sẽ không kiếm được chút lợi ích nào.
Chẳng qua Quý Nhiêu có thể ứng phó là do cô thông minh, nhưng lúc này anh vẫn phải đến bên cạnh Quý Nhiêu.
“Anh qua đó, gửi địa chỉ cho anh.”
“Không cần, anh thật sự không cần tới đây, em chỉ nói trước với anh một tiếng để anh không phải lo lắng cho em. Nếu anh tới đây thì sẽ rất dễ ảnh hưởng đến sự 'phát huy' của em.”
“Phát huy?” Thương Ngôn Tân cười hỏi: “Em muốn 'phát huy' cái gì?”
“Ôi, cái này anh cũng không cần lo, tóm lại anh đừng tới đây.”
Quý Nhiêu nói xong liền cúp máy.
Tạ Tri Tụng, Lục Nghiễn Lễ và Diệp Tuần cũng đứng dậy, đi tới bên Thương Ngôn Tân hỏi: "Sao vậy, xảy ra chuyện gì?”
Thương Ngôn Tân nói: "Không sao, va chạm xe thôi.”
Tạ Tri Tụng nói: "Muốn qua đó sao?”
Thương Ngôn Tân ừ một tiếng, tìm người tra vị trí của Quý Nhiêu hiện tại.
Quý Nhiêu gặp đám người ăn vạ bên ngoài trung tâm thương mại Bắc Thành, đi cùng Tô Duyệt Nghiên.
Quý Nhiêu rất ít khi tự mình lái xe, lần tự lái xe trước cũng đã nửa năm. Nửa năm mới lái xe một lần, không ngờ lại gặp phải va chạm, tâm trạng Quý Nhiêu vô cùng khó chịu.
Đối phương đã lên kế hoạch từ trước, vừa mới nằm xuống đất, bên cạnh liền có một đám người lao ra chỉ trỏ, chỉ trích cô đã khiến người già đó bị thương. Lúc này lại có một người phụ nữ tự xưng là con gái ông ta xuất hiện, đòi Quý Nhiêu trả tiền.
Âm mưu rõ ràng như vậy, sao Quý Nhiêu lại không nhìn ra được.
Đối phương đòi Quý Nhiêu một vạn tệ rồi buông lời khó nghe, nếu như không trả một vạn tệ, việc hôm nay sẽ không xong.
Đại khái là họ cho rằng loại con gái có tiền như Quý Nhiêu sẽ không quá coi trọng một vạn tệ, tất nhiên sẽ không vì một vạn tệ mà lãng phí thời gian cùng bọn họ lao tâm khổ tứ, nên mới dám trắng trợn ăn vạ như vậy.
Quả thật Quý Nhiêu không quan tâm tới một vạn tệ, nhưng tiền của cô, dù có rơi xuống nước cũng không muốn cho loại lừa đảo này. Họ cho rằng một cô gái như Quý Nhiêu cô rất dễ bị bắt nạt sao?
Chơi xấu ư, ai mà chẳng biết.
Quý Nhiêu nhìn ông bác nằm trên mặt đất không hề đau đớn nhưng vẫn rên rỉ không đứng dậy. Cô đi tới bên chân ông ta, giả bộ lảo đảo, bị chân của ông ta làm cho vấp ngã, rồi nằm xuống bên cạnh ông ta.
Lúc Thương Ngôn Tân cùng Lục Nghiễn Lễ đến nơi thì thấy Quý Nhiêu và một ông bác tóc hoa râm đang nằm xếp hàng, tay ôm bụng, hai mắt đẫm lệ: "Bụng của tôi, bụng của tôi đau quá, tôi mang thai, tôi là phụ nữ có thai mà!”
Ba người Lục Nghiễn Lễ, Tạ Tri Tụng và Diệp Tuần thấy vậy vội vàng lao xuống xe, quay đầu lại nhìn vẻ mặt ung dung của Thương Ngôn Tân đang ngồi trên xe, không hề nhúc nhích, rất bình tĩnh.
Lục Nghiễn Lễ nhíu mày: "Ngôn Tân, chị dâu đang khóc đấy, trong bụng chị ấy còn mang thai con của cậu nữa.”
Lục Nghiễn Lễ nhìn Thương Ngôn Tân bằng ánh mắt như nhìn một tên đàn ông khốn nạn.
Diệp Tuần cũng nhìn Thương Ngôn Tân với ánh mắt khiển trách, không biết Thương Ngôn Tân biến thành người đàn ông cặn bã từ lúc nào, vợ đang mang thai nằm trên mặt đất mà cũng thờ ơ.
Thương Ngôn Tân thản nhiên nói: "Không sao đâu, chỉ là giả vờ thôi.”