72. Chào Đón Tiểu Công Chúa

Xinh Đẹp - Quân Lai

Chào Đón Tiểu Công Chúa

Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Quý Nhiêu giật mình, hiểu ra ý trong lời nói của anh, cười tít mắt. Cô ngước nhìn anh, chớp chớp mắt, đôi mắt lấp lánh: “Ý anh là, đêm ở Thủy Vân Các đó, lần đầu tiên anh nhìn thấy em, anh đã thích em rồi?”
Thương Ngôn Tân nhìn vẻ mặt hưng phấn của cô, ngón tay xoa nhẹ gò má cô: “Vui lên rồi sao?”
“Đương nhiên rồi.” Quý Nhiêu nhíu mày, tỏ vẻ kiêu ngạo: “Tổng giám đốc tập đoàn Thương thị nổi tiếng lẫy lừng Thương Ngôn Tân, vừa gặp đã yêu em.”
Thương Ngôn Tân cười hôn lên má cô.
“Thảo nào lúc trước người khác đều nói anh khó theo đuổi, rất khó hẹn gặp anh, vậy mà lần đầu tiên em đến tập đoàn Thương thị đã dễ dàng gặp được anh. Hóa ra anh đã sớm nhìn thấy em, lại còn bị em chinh phục bởi nhan sắc.”
Quý Nhiêu tươi cười rạng rỡ lật người, tựa vào lòng anh, hai tay ôm lấy mặt anh, hôn chụt lên má anh, đôi mắt sáng ngời: “Thương Ngôn Tân, em rất thích anh.”
Cô cọ qua cọ lại trong lòng anh, Thương Ngôn Tân bị cô cọ đến nóng ran cả người, yết hầu khẽ động, đưa tay nắm eo cô, cẩn thận từng li từng tí, không dám dùng sức mạnh, thấp giọng nói: “Đừng quậy.”
“Em không quậy.” Quý Nhiêu làm bộ mặt vô tội, đối diện với đôi mắt sâu thẳm của anh, cô bỗng hiểu ra điều gì đó, cười khúc khích, giơ tay ôm cổ anh, nói giọng yếu ớt: “Bác sĩ nói, ba tháng đầu không thể.”
Thương Ngôn Tân ôm cô, mút lấy đôi môi hồng hào của cô, giọng trầm thấp: “Anh biết, em ngoan một chút, đừng trêu chọc anh.”
“Em trêu anh lúc nào.” Quý Nhiêu bĩu môi hừ một tiếng: “Anh kiềm chế không đủ, dễ nổi lửa, sao có thể trách em được.”
Cô đảo mắt, nảy sinh ý nghĩ tinh quái, tay cô luồn xuống dưới chăn chạm vào anh một cái.
Thương Ngôn Tân hừ một tiếng.
Quý Nhiêu nhíu mày nhìn anh, ngón tay vẫn tiếp tục trêu chọc.
Hơi thở của Thương Ngôn Tân trở nên gấp gáp, bất lực, anh ghé sát tai cô, thở dốc, ngậm lấy vành tai trắng nõn của cô: “Tiểu tổ tông, em tha cho anh đi.”
Đôi mắt Quý Nhiêu lấp lánh đầy sức sống, cô hôn lên xương quai xanh của anh, mở to mắt nhìn anh, đề nghị: “Thật ra anh cũng không cần khổ sở chịu đựng như vậy, em có thể giúp anh mà.”
Hiện tại làm sao Thương Ngôn Tân nỡ trêu chọc cô. Anh cầm tay cô, ánh mắt cưng chiều: “Không cần, cục cưng ở trong bụng em, người vất vả là em.”
Lòng Quý Nhiêu dâng lên sự ngọt ngào: “Đây là hai chuyện khác nhau, không phải em vẫn luôn muốn điều này sao?”
Quý Nhiêu liếm đôi môi hồng hào: “Em có thể thử xem, dùng...”
Quý Nhiêu còn chưa nói xong đã bị Thương Ngôn Tân chặn miệng, anh ngậm lấy môi cô, hôn một lúc lâu, nhìn cô bị anh hôn đến thở dốc, hai má ửng hồng, hơi thở nặng nề: “Ngoan, đừng trêu anh nữa được không.”
Quý Nhiêu chớp chớp mắt, nhìn anh luôn kiềm chế, nhịn đến khổ sở, liền không trêu chọc anh nữa, ngoan ngoãn nằm trong lòng anh, không hề quậy phá.
Thương Ngôn Tân ôm cô, ngón tay đặt lên bụng cô, nhẹ nhàng vuốt ve, dịu dàng vô cùng.
Vừa mới biết trong bụng có một sinh linh bé bỏng, Quý Nhiêu vừa hưng phấn lại thấy thật lạ lẫm, khó ngủ yên, trong đầu nghĩ đến hình dáng cục cưng khi chào đời.
“Thương Ngôn Tân, anh thích con trai hay con gái?” Quý Nhiêu hỏi.
Thương Ngôn Tân suy nghĩ một lát, nói: “Anh đều thích.”
Quý Nhiêu chớp mắt: “Thích mà anh còn suy nghĩ lâu như vậy, Thương Ngôn Tân, anh không nói thật lòng chứ?”
Thương Ngôn Tân cười cười, nói: “Con của chúng ta, dù là con trai hay con gái anh đều thích.”
“Vậy anh vừa mới suy nghĩ điều gì?”
Thương Ngôn Tân thẳng thắn nói: “Anh đang nghĩ, nếu chúng ta sinh con gái, giống như em, sẽ rất đáng yêu.”
Quý Nhiêu cười cong cong mắt, đầu dụi dụi vào vai anh: “Con gái chắc sẽ giống ba, em nghe người khác nói, con gái thường giống ba.”
Quý Nhiêu cười cười: “Giống anh cũng rất tốt, đại mỹ nhân khí chất lạnh lùng cao ngạo. Anh nói xem, con gái của chúng ta, gọi tên gì thì tốt nhỉ?”
Thương Ngôn Tân nói: “Để anh đặt.”
Quý Nhiêu nói: “Đặt biệt danh trước đi, để em nghĩ xem, đặt tên gì nhỉ?”
Quý Nhiêu tự hỏi, tên còn chưa nghĩ ra, đột nhiên cô chợt nhớ ra, trong bụng mình chưa chắc là con gái.
“Haizz, không phải anh nói con trai con gái đều thích sao?”
Thương Ngôn Tân ừ một tiếng, nói: “Chỉ là nếu sinh con trai, có thể sẽ giống anh.”
“Con trai giống anh thì thật tốt.” Quý Nhiêu mê mẩn nhìn anh.
Thương Ngôn Tân nói tiếp: “Hành Châu giống anh đấy.”
Quý Nhiêu nghĩ đến lúc mới gặp Tề Hành Châu, một cậu nhóc tóc vàng, cô ngừng một lát, nói: “Hành Châu cũng rất tốt.”
Thương Ngôn Tân không chút khách khí bình luận: “Thằng bé đó nghịch lắm, khi còn bé thường chọc giận mẹ nó đến mức phải cầm gậy đuổi theo.”
Nghĩ như vậy, trong lòng Thương Ngôn Tân lại nghiêng về phía con gái hơn, con gái rất tốt, quan tâm mẹ nhiều hơn.
Thời gian trôi qua thật nhanh, thoáng cái đã hơn năm tháng, bụng Quý Nhiêu đã lộ rõ, tay chân vẫn thon gọn, ngoại trừ bụng, những chỗ khác trên người cô không hề béo lên quá nhiều.
Mang thai một sinh linh bé bỏng không phải là chuyện dễ dàng, ngoại trừ giai đoạn đầu thai kỳ cô bị ốm nghén, thì trong suốt thời gian mang thai Quý Nhiêu rất thích ngủ.
Hơn ba giờ chiều, Thương Ngôn Tân tan làm về nhà sớm, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ngủ. Quý Nhiêu đang cuộn mình trong chăn lông, lười biếng nằm trên giường.
Rèm cửa sổ trong phòng không được kéo, ánh nắng xuyên qua ô cửa kính rọi vào người cô. Cô nhắm mắt, chiếc áo ngủ tơ tằm bó sát người làm nổi bật hình dáng chiếc bụng nhô cao. Cục cưng trong bụng đột nhiên duỗi chân, Quý Nhiêu giật mình tỉnh giấc.
Vừa mở mắt ra, cô đã thấy Thương Ngôn Tân đứng cạnh giường. Quý Nhiêu cẩn thận nâng bụng, mách anh: “Cục cưng lại bắt nạt em.”
Thương Ngôn Tân ngồi xuống mép giường, xoa nhẹ tóc cô, vén vạt áo cô lên, để lộ chiếc bụng tròn trịa. Bé con vẫn đang hoạt động không ngừng nghỉ bên trong, chân nhỏ đạp trên bụng cô, có thể thấy rõ bụng nhô lên ở một góc.
Bàn tay ấm áp rộng lớn của Thương Ngôn Tân đặt lên, nói chuyện với cục cưng trong bụng: “Con yêu, đừng bắt nạt mẹ, đợi con ra đây, ba sẽ đánh mông con.”
Không rõ cục cưng trong bụng có thật sự nghe hiểu lời ba nói hay do lăn lộn mệt mỏi mà thật sự yên tĩnh lại.
“Thật ngoan.” Thương Ngôn Tân nhẹ nhàng vuốt ve bụng cô, khen một câu rồi cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên bụng cô.
Quý Nhiêu bị anh hôn nên có chút xao động, đưa tay đẩy vai anh.
Thương Ngôn Tân ngẩng đầu, thấy gò má cô ửng hồng, đưa tay sờ trán cô, hỏi: “Nóng không?”
Quý Nhiêu mím môi không nói lời nào, khó lòng mở miệng.
Gần đây không hiểu sao, cô luôn cảm thấy cơ thể trống rỗng, nhất là lúc anh ở bên cạnh, chỉ cần anh thoáng hôn nhẹ cô, cô sẽ muốn nhiều hơn nữa.
Ngón tay Thương Ngôn Tân sờ lên gò má cô thấy nóng nên anh cho rằng cô bị sốt. Anh mở ngăn kéo tủ đầu giường lấy nhiệt kế ra, đo nhiệt độ cho cô. Nhiệt độ cơ thể bình thường, không sốt.
Từ sau khi cô mang thai, anh vẫn luôn kiềm chế không chạm vào cô lần nào, sợ không cẩn thận làm tổn thương cô và cục cưng trong bụng. Anh rất kiên quyết nhưng Quý Nhiêu lại dần dần hơi không nhịn được, cắn môi, nhỏ giọng nói: “Thương Ngôn Tân, em khó chịu.”
Trong chốc lát Thương Ngôn Tân vẫn chưa hiểu ám chỉ của cô, cho rằng cô mang thai nên cơ thể không thoải mái, an ủi vỗ vỗ ngực cô, dỗ dành: “Bé yêu, em vất vả rồi, cố gắng thêm hơn hai tháng nữa là sinh thôi.”
Quý Nhiêu thấy anh không hiểu ý mình, đẩy cánh tay anh ra, quay mặt sang một bên, hờn dỗi.
Thương Ngôn Tân đi ra ngoài rót một ly nước ấm rồi quay vào, anh vòng tay ôm lấy lưng cô, định đỡ cô ngồi dậy uống nước. Quý Nhiêu đột nhiên nắm lấy cổ tay anh, mở to đôi mắt đẫm nước, đáng thương nhìn anh: “Thương Ngôn Tân, em khó chịu, em muốn... anh chạm vào em.”
Lời vừa thốt ra, Quý Nhiêu hoàn toàn không nhịn được nữa, tủi thân nói: “Gần đây em vô cùng khó chịu, bác sĩ nói, ba tháng cuối có thể làm chuyện đó vừa phải.”
Thương Ngôn Tân nghe cô nói vậy liền biết chuyện gì đang xảy ra. Lúc cùng cô đi khám thai, bác sĩ đã phổ biến kiến thức khoa học, sau khi mang thai có thể sẽ xuất hiện tình huống này, dặn dò bọn họ phải cẩn thận.
Thương Ngôn Tân ừ một tiếng, rút tay ra khỏi tay cô, chuẩn bị đóng rèm cửa sổ. Anh vừa mới xoay người thì chợt nghe thấy sau lưng truyền đến tiếng cô thút thít khóc.
Cô nghĩ anh từ chối mình.
Quay đầu lại, anh thấy cô mở to đôi mắt mờ mịt, đáng thương và u oán nhìn mình chằm chằm, anh dở khóc dở cười giải thích: “Anh đóng rèm cửa sổ.”
Quý Nhiêu “à” một tiếng, lập tức nín khóc mỉm cười, thúc giục: “Anh nhanh lên.”
Thúc giục anh xong, đối diện với đôi mắt sâu thẳm mang theo ý trêu chọc của Thương Ngôn Tân, gò má Quý Nhiêu càng nóng bừng. Cô cắn môi, ánh mắt nhìn chằm chằm anh, chuyển sang lẳng lặng thúc giục.
Rốt cuộc vẫn không dám quá sỗ sàng. Thương Ngôn Tân lần nữa trở lại bên giường, hôn lên môi cô, thấp giọng dỗ dành: “Còn hơn hai tháng nữa là sinh, anh sợ làm tổn thương cục cưng, dùng cách khác có được không?”
Quý Nhiêu ưm một tiếng, ngoan ngoãn khéo léo gật đầu.
Không biết qua bao lâu, Quý Nhiêu được Thương Ngôn Tân an ủi, đỏ mặt tựa vào lòng anh, nhỏ giọng giải thích: “Em là vì mang thai cục cưng mà.”
Trong cổ họng Thương Ngôn Tân phát ra tiếng cười khẽ, vỗ nhẹ lưng cô, hỏi: “Hôm nay cục cưng quậy dữ lắm sao?”
Giọng Quý Nhiêu còn hơi hổn hển: “Cục cưng quậy lắm.”
Bé con cử động trong bụng rất nhiều, Quý Nhiêu thường xuyên nghi ngờ có phải nó đang luyện tập đánh quyền trong bụng mình hay không.
Buổi sáng Duyệt Nghiên tới, nó cũng cho Duyệt Nghiên xem một màn quyền cước. Duyệt Nghiên nói, nghịch ngợm như vậy có thể là con trai.
Thương Ngôn Tân nói: “Khó nói lắm, con gái hoạt bát đáng yêu cũng rất nhiều, giống em.”
Quý Nhiêu gật đầu đồng ý: “Em cảm thấy trong bụng em là một bé gái, khi em vừa mới ngủ, em mơ một giấc mơ. Trong mơ cục cưng của chúng ta ra đời, là một bé gái, anh thắt bím tóc cho nó, trên tóc kẹp đầy kẹp tóc bươm bướm màu hồng nhạt, chỉ là không thấy rõ mặt trông như thế nào.”
Quý Nhiêu có chút tiếc nuối.
Thương Ngôn Tân cười nói: “Chờ sinh ra sẽ biết, yên tâm, cục cưng của chúng ta nhất định sẽ rất đẹp.”
Gần đây Quý Nhiêu luôn lo lắng cục cưng sẽ không xinh, cô nói rằng thấy một số cặp ba mẹ nhan sắc đều rất đỉnh nhưng em bé sinh ra lại không có gen tốt di truyền từ ba mẹ.
“Lỡ mà sinh ra một cục cưng mắt híp mũi tẹt thì làm sao bây giờ?”
“Không đâu.” Thương Ngôn Tân lấy từ ngăn kéo đầu giường ra một bức ảnh siêu âm 3D được chụp ở bệnh viện cách đây không lâu, chỉ vào hình ảnh thai nhi mờ ảo: “Sống mũi của cục cưng rất cao, không phải là mũi tẹt.”
Quý Nhiêu nằm trong lòng anh, cùng anh xem ảnh siêu âm 3D, chỉ là một hình ảnh mờ ảo không thấy rõ ngũ quan nhưng hai người vẫn nghiêm túc nghiên cứu thật lâu.
Thoáng cái lại qua hơn hai tháng, tại bệnh viện, kèm theo tiếng khóc vang dội của em bé, cục cưng của Quý Nhiêu và Thương Ngôn Tân thuận lợi chào đời.
Như Quý Nhiêu đã thấy trong mơ, đó là một bé gái.
Ba cân hai lạng, biệt danh là Nhu Nhu.