71. Tin vui bất ngờ

Xinh Đẹp - Quân Lai

Tin vui bất ngờ

Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 71 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Quý Nhiêu kinh ngạc, nghi ngờ liệu mình có nghe nhầm không, ngơ ngác nhìn bác sĩ, xác nhận lại: “Cô Quý này, là đang nói tôi à?”
Bác sĩ cười nói: "Đúng, là cô, cô Quý Nhiêu.”
Quý Nhiêu vẫn không thể tin được: “Bác sĩ chắc chắn tôi mang thai sao?”
Tháng trước cô có kinh nguyệt, đến bây giờ mới qua hơn hai mươi ngày, chưa đầy một tháng, cho dù thật sự mang thai, chắc cũng không thể nhanh như vậy chứ.
Cô vừa mới nói mình mang thai, là bởi vì hai cha con này lấy tuổi tác của ông bác ra làm cái cớ, cho nên cô mới lấy độc trị độc, bịa chuyện nói mình mang thai. Cô thật sự chỉ là nói bừa, làm sao lại...
Quý Nhiêu đưa mắt nhìn Thương Ngôn Tân bên cạnh, nghi ngờ liệu Thương Ngôn Tân có phải vì muốn phối hợp diễn kịch với cô mà đã dùng tiền mua chuộc bác sĩ, cố ý để bác sĩ nói như vậy trước mặt hai cha con kia không.
Thương Ngôn Tân cũng không ngờ Quý Nhiêu nói bừa mà lại trúng thật, anh nhận phiếu xét nghiệm từ tay bác sĩ.
Bác sĩ kiên nhẫn nói: “Chắc chắn là cô mang thai, cô Quý.”
Thương Ngôn Tân nhìn chằm chằm phiếu xét nghiệm, nhớ tới vừa rồi Quý Nhiêu nằm trên mặt đất rất lâu, không biết có bị thương hay không, trong lòng hơi căng thẳng, ngồi im bất động, tầm mắt rời khỏi phiếu xét nghiệm, hỏi bác sĩ: “Tình trạng của đứa bé thế nào, có cần kiểm tra thêm không?”
Bác sĩ nói: “Tình trạng sức khỏe của cô Quý rất tốt, trước mắt thời gian mang thai còn rất ngắn, một thời gian nữa hãy đến kiểm tra lại.”
Bác sĩ lại dặn dò Quý Nhiêu và Thương Ngôn Tân một số chuyện cần chú ý trong thời gian mang thai. Cả đầu Quý Nhiêu đều mơ hồ cả, cô và Thương Ngôn Tân vẫn luôn có biện pháp tránh thai, chỉ có ngày sinh nhật tháng trước anh không dùng, lúc ấy cũng không nghĩ đến chuyện có con, mà chỉ là cô nhất thời nghĩ rằng hôm đó là sinh nhật anh, cô muốn dâng hiến trọn vẹn bản thân cho anh, không chút ngần ngại, cố ý quấn lấy anh không cho anh dùng biện pháp tránh thai. Ngày hôm đó của cô là kỳ an toàn, anh cũng rất cẩn thận vào thời khắc quan trọng thì rút ra ngoài. Thật ra lúc ấy trong đầu cô đã nghĩ tới, nhân dịp sinh nhật anh mà phóng túng một lần, lỡ có thai thì cũng mặc kệ. Hiện tại tình cảm của họ đã ổn định, anh cũng đã đến tuổi làm cha rồi. Nghĩ thì là nghĩ như vậy, nhưng cô không nghĩ rằng mới một lần mà đã mang thai.
Đứa bé này, xem như ngoài dự liệu, nhưng cũng không phải là bất ngờ, dù sao cũng không có kỳ an toàn tuyệt đối, lại không dùng biện pháp phòng tránh, trong giây phút đó họ đã biết có khả năng sẽ mang thai.
Từ trong bệnh viện đi ra, đầu óc Quý Nhiêu vẫn còn ngơ ngẩn, khi chưa biết mình đã mang thai, cô hoàn toàn không có chút cảm giác nào về sinh linh bé nhỏ đang lặng lẽ lớn dần trong bụng mình. Hiện tại biết mình mang thai, trong lòng dần dần dâng lên một tình yêu bao la.
Có một loại cảm giác rất thần kỳ.
Thương Ngôn Tân nhẹ nhàng đỡ cô lên xe, rồi vòng qua đầu xe, mở cửa bên kia và bước vào. Ánh mắt anh dừng lại trên người cô, chợt giật mình.
Ánh sáng cam xuyên qua cửa sổ xe chiếu vào, Quý Nhiêu cầm phiếu xét nghiệm trong tay, lông mi hơi rũ xuống, ngón tay nhẹ nhàng đặt lên bụng dưới, khóe mắt đuôi mày ánh lên ý cười, quanh thân dường như được phủ một lớp ánh sáng dịu dàng, một vẻ đẹp mà anh chưa từng thấy.
Trái tim Thương Ngôn Tân rung động, anh nghiêng người ôm cô vào lòng, yết hầu khẽ nuốt khan, nhìn chằm chằm mặt cô hỏi: “Nhiêu Nhiêu, có phải em đã sớm nhận ra không?”
Nếu không thì sao cô lại đột nhiên vô duyên vô cớ nói mình có thai chứ.
“Không có, cái này chưa đầy một tháng thôi.” Bình thường phụ nữ có thai đều là sau khi chậm kinh mới phát hiện mang thai, bây giờ cô còn chưa đến ngày kinh nguyệt đã tình cờ phát hiện mang thai: “Nếu như em phát hiện mang thai, làm sao em có thể liều mạng với loại người đó, nằm trên mặt đất lâu như vậy chứ.”
Nghĩ đến tình huống không biết mình mang thai mà nằm lâu như vậy, Quý Nhiêu lo lắng: “Thương Ngôn Tân, em nằm trên mặt đất lâu như vậy, sẽ không ảnh hưởng gì đến đứa bé chứ?”
Những người sắp làm cha mẹ đều rất cẩn trọng trong chuyện con cái.
“Không sao.” Giọng Thương Ngôn Tân trầm ổn, vỗ nhẹ lưng cô.
Chỉ là hai chữ ngắn ngủi ấy lại khiến trái tim Quý Nhiêu yên lòng.
Thương Ngôn Tân nhìn xuống bụng dưới phẳng lì của cô, nghĩ đến sắp có một sinh mệnh bé nhỏ lớn lên trong thân thể mảnh mai này, bàn tay to rộng của anh nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay cô.
Quý Nhiêu nâng mi mắt lên nhìn anh: “Anh có vui không?”
Thương Ngôn Tân cúi đầu, hôn sâu vào môi cô, khóe miệng nhếch lên, giọng nói tràn đầy vui vẻ: “Anh rất vui.”
Khóe miệng Quý Nhiêu cũng cong lên, nói: “Em cũng vậy.”
Thương Ngôn Tân xoa xoa tóc cô, lại hôn lên môi cô một cái nữa, rồi giúp cô thắt dây an toàn.
Trên đường trở về, Thương Ngôn Tân nhìn về phía trước, tập trung lái xe, hai người không nói gì, nhưng trong xe tràn ngập không khí vui vẻ.
Về đến nhà, Thương Ngôn Tân cẩn thận từng li từng tí bế Quý Nhiêu vào phòng ngủ. Trước kia Quý Nhiêu chưa mang thai ở nhà đã thích làm nũng để anh bế, giờ mang thai rồi lại càng yên tâm thoải mái tận hưởng sự cưng chiều của anh.
Thương Ngôn Tân nhẹ nhàng đặt cô lên giường, cúi người cọ cọ chóp mũi cô.
Quý Nhiêu cong khóe mắt, đối diện với đôi mắt sâu thẳm chứa ý cười của anh, cười hỏi: “Anh có muốn chào hỏi cục cưng của chúng ta không?”
Thương Ngôn Tân nhìn xuống.
Quý Nhiêu vén vạt áo lên, để lộ cái bụng mềm mại trắng nõn.
Bàn tay Thương Ngôn Tân đặt lên, nhẹ nhàng vuốt ve.
Eo Quý Nhiêu nhạy cảm run rẩy, ngón tay đặt lên cổ tay anh, bất mãn than thở với anh: “Nhột quá, anh đừng sờ như vậy.”
Trong cổ họng Thương Ngôn Tân phát ra tiếng cười khẽ, ngón tay anh không vuốt ve nữa, chỉ nhẹ nhàng đặt trên bụng cô. Anh cúi đầu, hôn lên bụng cô một cái, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm bụng cô sáng bừng, giọng nói dịu dàng, chào hỏi sinh linh bé nhỏ mới hình thành trong bụng cô: “Bé cưng, ba là ba con.”
Quý Nhiêu nhìn anh chỉ nói một câu với cục cưng, hỏi: “Hết rồi sao?”
Thương Ngôn Tân im lặng một lát, dịu dàng nói: “Những chuyện còn lại để sau nói.”
Cho dù là Tổng giám đốc Thương lão luyện trên thương trường, khi đối mặt với thân phận mới là cha, nhất thời cũng chỉ có thể nói ra một câu: ba là ba con.
Quý Nhiêu khúc khích cười: “Không phải là anh không biết phải nói gì đó chứ?”
Thương Ngôn Tân “ừ” một tiếng.
Quý Nhiêu nói: “Nhưng hôm nay bác sĩ nói, trong thời gian mang thai ba phải trò chuyện nhiều với cục cưng, có lợi cho việc bồi dưỡng tình cảm giữa ba và cục cưng.”
Thương Ngôn Tân suy nghĩ: “Lát nữa ăn cơm xong anh sẽ trò chuyện với nó, bây giờ anh đi làm thịt bò hầm khoai tây cho em.”
Hôm nay hai người vốn không chuẩn bị ăn cơm tối ở nhà, dì giúp việc trong nhà không đến. Vừa rồi trên đường trở về, Quý Nhiêu đột nhiên muốn ăn khoai tây hầm thịt bò, dường như mỗi lần Thương Ngôn Tân nấu ăn thì cô đều bảo anh làm món này. Anh vừa nhắc tới đã khiến Quý Nhiêu cảm thấy miệng lại bắt đầu thèm, cô giục: “Anh mau đi đi.”
Thương Ngôn Tân cười cười, xoay người rời khỏi phòng ngủ, đi nấu cơm.
Quý Nhiêu nằm một mình trên giường, thỉnh thoảng sờ sờ bụng mình, lúc thì cảm thấy thật kỳ diệu, lúc thì cảm thấy vui sướng. Niềm vui sướng này cần được chia sẻ ngay lập tức với người khác. Một mình cô ở trong phòng ngủ không yên, vén chăn xuống giường, mang dép lê đi ra ngoài tìm Thương Ngôn Tân.
Giờ phút này Thương Ngôn Tân đang ở trong phòng bếp nấu cơm, Quý Nhiêu đi ra bên ngoài phòng bếp, xuyên qua cửa kính, nhìn thấy Thương Ngôn Tân đang quay lưng về phía mình, thái rau.
Đang nghĩ gì đó, Quý Nhiêu mở camera điện thoại di động ra, quay phim Thương Ngôn Tân trong bếp. Vừa quay, vừa nói với cục cưng trong bụng: “Cục cưng, đây là bữa cơm đầu tiên ba làm cho chúng ta sau khi ba mẹ biết con đã đến với chúng ta. Mẹ đột nhiên muốn ăn thịt bò hầm khoai tây ba làm, có phải vì cục cưng muốn ăn nên mẹ mới thèm như vậy không? Đừng sốt ruột nhé, ba đã làm cho chúng ta rồi. Tài nấu nướng của ba rất tuyệt, ngoài thịt bò hầm khoai tây, ba còn có thể làm rất nhiều món ngon. Bây giờ chúng ta cùng vào xem ba còn làm gì cho chúng ta nữa nhé.”
Quý Nhiêu mở cửa phòng bếp, Thương Ngôn Tân nghe được tiếng động phía sau, quay đầu lại. Không đợi anh hỏi Quý Nhiêu đang quay gì thì anh liền nghe Quý Nhiêu lẩm bẩm: “Cục cưng, đây là ba, nhìn xem, ba có đẹp trai không?”
Thương Ngôn Tân cười cười, hỏi: “Đói bụng chưa?”
“Chưa.” Quý Nhiêu nghiêng đầu, tươi cười rạng rỡ: “Em đưa cục cưng đến xem anh làm món gì.”
Cô ghé sát vào Thương Ngôn Tân, ống kính điện thoại di động lia qua nồi đang nấu và các nguyên liệu trên bàn.
Thương Ngôn Tân nói: “Sườn hầm khoai tây, gà thái hạt lựu Cung Bảo, trứng xào cà chua, và canh đậu hũ cá trích.”
“Oa, ba thật lợi hại.” Quý Nhiêu đưa tay ra trước ống kính giơ ngón cái, hào phóng khen ngợi.
Thương Ngôn Tân nở nụ cười, Quý Nhiêu lập tức dời ngón tay đi, ống kính quay vào mặt anh: “Cục cưng mau nhìn này, ba cười lên thật đẹp trai.”
Cô tràn đầy tinh thần và sức sống, đi tới đi lui quanh anh trong bếp. Thương Ngôn Tân sợ va phải cô, nấu nướng rất cẩn thận.
Ăn cơm xong, Quý Nhiêu tắm rửa, lên giường nằm trước.
Thương Ngôn Tân đến phòng sách, qua một lúc mới trở về phòng, vén chăn lên giường, ôm Quý Nhiêu vào lòng.
Quý Nhiêu hỏi: “Công việc còn chưa xong sao?”
“Không phải.” Thương Ngôn Tân hôn sườn mặt cô, ngón tay thò vào vạt áo cô, sờ bụng: “Anh mua mấy cuốn sách.”
“Sách gì?” Quý Nhiêu hỏi.
Thương Ngôn Tân: “Sách về nuôi dạy em bé.”
Đây là sự chuẩn bị để trở thành một người cha đủ tư cách.
Quý Nhiêu “ồ” một tiếng, đột nhiên có chút căng thẳng, nắm chặt cánh tay Thương Ngôn Tân.
“Sao vậy?” Thương Ngôn Tân hỏi.
Quý Nhiêu mím môi, nói: “Em cảm thấy thật thần kỳ, đột nhiên, chúng ta trở thành ba mẹ. Em hơi lo lắng, không biết em có thể nuôi dạy con tốt hay không.”
Quý Nhiêu thở dài: “Lỡ mà cục cưng không thích người mẹ này thì sao bây giờ?”
Thương Ngôn Tân không trả lời câu hỏi của cô, mà hỏi: “Em hy vọng cục cưng của chúng ta giống ai?”
Quý Nhiêu cho rằng anh muốn nói sang chuyện khác, thuận theo lời anh nói: “Em hy vọng cục cưng của chúng ta giống anh. Nếu là con gái, vẻ ngoài giống anh, khí chất đại mỹ nữ. Nếu là con trai, vừa cao ráo lại vừa đẹp, là một anh chàng siêu đẹp trai.”
Thương Ngôn Tân cười nhéo tai cô: “Em chỉ nhìn vẻ bề ngoài thôi sao?”
Quý Nhiêu chớp chớp mắt: “Cũng chẳng có cách nào khác, ai bảo anh đẹp trai như vậy chứ.”
Thương Ngôn Tân nói: “Cục cưng mà giống anh thì nhất định sẽ thích em.”
Quý Nhiêu theo bản năng hỏi: “Vì sao?”
Thương Ngôn Tân nhìn chằm chằm vào mắt cô: “Vì anh thích em.”
Bởi vì anh thích cô, cục cưng giống anh, cho nên cũng nhất định sẽ thích cô.
Quý Nhiêu hiểu được ý tứ của anh, trong nháy mắt mọi lo lắng căng thẳng đều tan biến, khóe miệng cô nhếch lên, trong lòng dâng lên từng chút ngọt ngào, rồi lại mơ hồ dâng lên chút đắc ý, cô nhíu mày với anh, hừ một tiếng.
Thương Ngôn Tân nhìn vẻ mặt đắc ý của cô, buồn cười: “Nghĩ tới chuyện gì khiến em cảm thấy hả dạ sao?”
Thương Ngôn Tân lắng nghe.
Quý Nhiêu hất cằm, tính sổ với anh: “Có vài người, ban đầu còn không kết bạn WeChat của em, rất lạnh lùng.”
Thương Ngôn Tân cười.
Quý Nhiêu hãnh diện: “Bây giờ còn không phải bị em trói chặt, lại còn 'nhét' một bé cưng vào bụng em.”
Quý Nhiêu bĩu môi: “Lần đầu tiên gặp mặt, có người còn rất đứng đắn, làm khó dễ em, hẹn người ấy đi ăn cơm cũng không hẹn được.”
Không biết có phải do hormone mang thai ảnh hưởng hay không, Quý Nhiêu đột nhiên bướng bỉnh: “Thương Ngôn Tân, lần đầu tiên gặp mặt, có phải anh không thích em không?”
Thương Ngôn Tân trầm mặc một lát, đột nhiên nói: “Lần đầu tiên gặp mặt là ở tập đoàn Thương thị?”
Lông mày Quý Nhiêu hơi giật giật: “Vậy nếu không thì sao? Chẳng lẽ trước kia anh đã từng gặp em chắc?”
Thương Ngôn Tân thẳng thắn nói: “Cái đêm em mới từ Italy về nước, bạn bè em tổ chức tiệc chào mừng cho em ở Thủy Vân Các, lúc ấy anh cũng ở đó.”
Việc này Quý Nhiêu biết, lúc ấy bạn bè đến dự tiệc chào mừng của cô vừa nghe nói anh đến liền nhao nhao chạy đi tìm anh. Sau đó cô vì muốn làm quen với anh, còn bịa đặt bừa, nói rằng cùng mấy chị em kia đi tìm anh, rồi ở bên ngoài phòng riêng của anh nhìn thấy anh, yêu anh từ cái nhìn đầu tiên, nhưng lại bị anh vạch trần không chút nể mặt.
Nghĩ tới đây, Quý Nhiêu bĩu môi càng cao: “Không phải anh nói lúc ấy anh không ở trong phòng sao?”
Thương Ngôn Tân cười nói: “Lúc đó quả thật anh không ở trong phòng, anh và Tạ Tri Tụng ở trong sân. Lúc đi qua hành lang, anh vừa vặn nhìn thấy em và bạn bè em nói chuyện phiếm trong đình nghỉ mát.”
Trong lòng Quý Nhiêu đột nhiên có một loại dự cảm không tốt.
“Em... lúc ấy em không nói xấu anh chứ?” Quý Nhiêu lắp bắp.
“Đương nhiên là không.” Thương Ngôn Tân cười nói: “Em chưa từng gặp anh, sao lại vô duyên vô cớ nói xấu sau lưng anh được.”
Không nói xấu anh là tốt rồi.
Quý Nhiêu vừa mới thở phào nhẹ nhõm, chợt nghe Thương Ngôn Tân nói: “Em chỉ nói là không có hứng thú với anh thôi.”
Quý Nhiêu: “…”
Quý Nhiêu trầm mặc vài giây, loáng thoáng nhớ tới dường như đúng là có chuyện này. Đầu óc cô cấp tốc vận chuyển, ngụy biện: “Sao có thể chứ, anh nghe nhầm rồi. Sao em có thể không có hứng thú với anh được. Đúng, nhất định là anh nghe nhầm, lúc ấy hẳn là anh đứng cách em một khoảng xa đúng không?”
Thương Ngôn Tân cười cười, không dây dưa về vấn đề này với cô, nhìn bộ dạng sốt ruột giải thích của cô, ý cười nơi đáy mắt càng đậm sâu: “Nếu lần đầu tiên anh gặp em mà anh không thích em thì cũng sẽ không có lần gặp mặt mà em cho rằng là lần đầu tiên đó đâu.”