Xinh Đẹp - Quân Lai
Chương 77
Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hẹn gặp Tạ Tri Tụng vào buổi tối xong, Giang Minh Nguyệt ngẩng đầu lên khỏi điện thoại, nói với mẹ Giang: “Mẹ, hôm nay Tạ Tri Tụng tới, tối nay con không về nhà, ở lại Ngự Cung Trang Viên.”
Biệt thự tại Ngự Cung Trang Viên là tổ ấm của Giang Minh Nguyệt và Tạ Tri Tụng, nằm ở ngoại ô phía đông Hải Thành. Giang Minh Nguyệt rất ít khi qua bên đó, ngày thường cô đều ở nhà cũ nhà họ Giang. Cô chỉ ở đó mấy ngày khi Tạ Tri Tụng tới Hải Thành mỗi tháng.
Nghe Giang Minh Nguyệt nói hôm nay Tạ Tri Tụng sẽ tới, bà Giang cười cười, trong ánh mắt mang theo vẻ vui mừng.
Mặc dù tình cảm của con gái con rể nhạt nhẽo, nhưng mỗi lần con gái gọi con rể đến, con rể đều từ Bắc Thành xa xôi vạn dặm mà tới. Cái khác không nói nhưng ít nhất trong lòng con rể vẫn còn tôn trọng cuộc hôn nhân này với con gái, sẵn lòng thực hiện nghĩa vụ vợ chồng, làm tròn trách nhiệm của một người chồng, đúng là một người có trách nhiệm.
Đàn ông chỉ cần chịu trách nhiệm, trong lòng luôn sẽ có một chút tình cảm. Kể cả tương lai bất đắc dĩ, Minh Nguyệt ly hôn với anh thì anh cũng sẽ nể tình Minh Nguyệt từng là vợ mình, anh sẽ không hoàn toàn thờ ơ với Minh Nguyệt. Nếu như Minh Nguyệt có thể sinh con của anh, anh lại càng không thể mặc kệ Minh Nguyệt. Tóm lại sau khi bà và ông Giang qua đời thì trên đời này Minh Nguyệt vẫn còn có một chỗ dựa.
Nhưng bà cũng hiểu rõ tính tình Minh Nguyệt. Cô được bà và ông Giang cưng chiều quen rồi, không chịu nổi một chút tủi thân nào, miệng cũng hỗn láo. Lúc trước chuyện Tạ Tri Tụng không muốn cưới cô mà cô biết được, cô vẫn ghi nhớ trong lòng. Nếu không phải nghĩ cho bà và ông Giang tuổi đã cao, không muốn nhìn thấy hy vọng có cháu của ông bà tan vỡ thì cô cũng sẽ không đồng ý cuộc hôn sự này với Tạ Tri Tụng, nên sau khi kết hôn e là cũng không đối xử quá tốt với Tạ Tri Tụng.
Tình cảm vợ chồng bất hòa, không phải chỉ riêng vấn đề của Tạ Tri Tụng, e là nguyên nhân còn do con gái vẫn ôm mối hận.
Bình thường con gái ở chung với con rể như thế nào, bà Giang không can thiệp vào, nhưng lần này con gái gọi con rể tới, chuyện này liên quan đến lòng tự trọng của đàn ông, với cái miệng đó của con gái, có thể sẽ khiến tình cảm vợ chồng càng thêm căng thẳng.
Bà và ông Giang bí mật thảo luận, nếu thật sự không được thì sẽ để con gái và con rể ly hôn, nhưng đáy lòng vẫn hy vọng con gái cùng con rể có thể ở chung hòa thuận, đây là kết cục tốt nhất mà họ có thể tìm được cho con gái mình.
“Ngoan nào.” Bà Giang không nhịn được dặn dò: “Chuyện Tri Tụng đi kiểm tra sức khỏe, con nói khéo với nó một chút, đừng quá thẳng thắn. Đàn ông rất sĩ diện với chuyện này, con nói thẳng quá dễ làm nó mất hứng.”
Giang Minh Nguyệt không nhịn được nghĩ, Tạ Tri Tụng thường xuyên có vẻ mặt không vui, cứ như bị cô ép làm tình vậy.
Giang Minh Nguyệt oán thầm trong lòng, trên mặt lại cười híp mắt: “Con biết, mẹ, con sẽ giữ thể diện cho anh ta.”
Giang Minh Nguyệt dứt khoát đáp lời, bà Giang hoài nghi: “Con thật sự biết? Chỉ sợ cái miệng này của con...”
Bà Giang dừng một chút.
Giang Minh Nguyệt nói: “Cái miệng này của con thì sao ạ?”
Bà Giang nhéo má cô, ánh mắt cưng chiều: “Cái miệng này của con ghê gớm quá.”
Giang Minh Nguyệt cười nói: “Làm gì có, từ trước đến nay con vẫn luôn là người không phạm ta, ta không phạm người. Người khác chọc con mất hứng trước thì con mới phản kháng.”
Bà Giang cầm tay con gái, cúi đầu, thở dài trong lòng rồi dịu dàng khuyên nhủ: “Giữa vợ chồng không nhất thiết phải tranh giành hơn thua. Mẹ biết, lúc trước khi con và Tri Tụng còn chưa thành thân, thằng bé nói chuyện không được dễ nghe, nhưng lúc ấy thằng bé còn chưa gặp con. Sau khi nhìn thấy con, chẳng phải thằng bé cũng đồng ý kết hôn với con sao? Mấy năm nay, chúng ta bảo thằng bé đến Hải Thành, bất kể nó bận rộn đến mấy, nó cũng sẽ gác lại tất cả mọi chuyện mà lập tức đến. Trong lòng thằng bé chưa chắc đã không có con, chỉ là cái miệng này của con, luôn không cho nó dù chỉ nửa phần cơ hội. Có đôi khi, cũng phải lùi một bước thích hợp, cho đối phương và mình một cơ hội để hàn gắn tình cảm.”
Giang Minh Nguyệt cười cười, miệng thì phụ họa bà Giang, nói con biết rồi, trong lòng lại nghĩ, đâu phải trong lòng Tạ Tri Tụng có cô, anh ta là lo lắng bị cô “cắm sừng” nên mới có thể gác lại tất cả mọi chuyện mà lập tức đến đây.
Nếu không phải cái miệng này của cô từng bước ép sát, Tạ Tri Tụng cũng sẽ không để ý đến cô, càng không cùng cô hàn gắn tình cảm vợ chồng.
Đương nhiên mỗi lần cô bảo người ta liên lạc với Tạ Tri Tụng, Tạ Tri Tụng đều hờ hững từ chối, đợi đến khi cô tự mình gửi tin uy hiếp anh mới tới đây, bà Giang không biết.
Bà chỉ biết lần nào Giang Minh Nguyệt cũng có thể gọi Tạ Tri Tụng tới, trong lòng liền mong chờ, cảm thấy trong lòng Tạ Tri Tụng ít nhiều cũng có con gái.
Trở về phòng ngủ thu dọn đồ đạc, Giang Minh Nguyệt xách túi ra cửa. Lúc đi qua phòng khách, cô chào bà Giang đang ngồi trên sofa: “Mẹ, con tới Ngự Cung Trang Viên.”
Bà Giang đáp lời, dặn dò lần nữa: “Nhẹ nhàng một chút, chừa thể diện cho Tri Tụng.”
“Con biết rồi.” Giang Minh Nguyệt gật đầu, nghe lời mẹ Giang nói: “Con sẽ đối xử tốt với anh ấy, tranh thủ sớm ngày cho mẹ bế cháu trai cháu gái.”
Quả nhiên bà Giang vui mừng ra mặt.
Không có người già nào không thích bế cháu, mặc dù tạm thời chưa có nhưng thái độ tích cực hợp tác của con gái cũng khiến trong lòng họ ôm hy vọng.
Giang Minh Nguyệt vẫy tay với bà Giang: “Tạm biệt mẹ.”
*
Bảy giờ tối, xe của Tạ Tri Tụng đúng giờ đến Ngự Cung Trang Viên.
Lúc xuống xe, trời đang lất phất mưa, mặt đất ướt sũng. Quản gia biệt thự dẫn hơn mười người giúp việc được huấn luyện bài bản nhanh chóng trải thảm trên đường từ xe đến cửa chính phòng khách, tránh để anh đi qua làm bẩn giày.
Chỉ một đoạn đường ngắn mà còn cố ý cho nhiều người hầu như vậy trải thảm để đi qua, chuyện như thế này cũng chỉ có đại tiểu thư Giang Minh Nguyệt kiêu căng tùy hứng mới có thể làm được.
Tạ Tri Tụng liếc nhìn tấm thảm đỏ trước mặt, rồi sải bước đi qua.
Quản gia bên cạnh che ô cho anh. Tạ Tri Tụng đang định đưa tay nhận ô thì nghe quản gia nói: “Cô chủ đang ở trong phòng ăn chờ ngài dùng bữa tối.”
Tạ Tri Tụng có chút kinh ngạc.
Mỗi lần Giang Minh Nguyệt gọi anh đến đều là vào thời kỳ dễ thụ thai nhất. Không biết cô nghe thấy ở đâu, nói rằng vào thời điểm cha mẹ yêu nhau nhất, đứa bé sinh ra sẽ xinh đẹp nhất. Thế nên mỗi lần anh đến, cô đều bảo người chuẩn bị một bữa tối dưới ánh nến ở phòng ăn. Cho dù hai người không có tình cảm vợ chồng gì nhưng cũng phải tạo ra một bầu không khí tình cảm ngọt ngào, dùng cách này để đảm bảo rằng đứa bé sinh ra sẽ thông minh xinh đẹp nhất.
Nhưng mỗi lần anh đến đây, Giang Minh Nguyệt đều ở trong phòng mình, để cho anh chờ thật lâu mới đi ra. Hôm nay mặt trời mọc phía tây rồi, Giang Minh Nguyệt lại hạ mình đến phòng ăn chờ anh.
Quản gia dẫn Tạ Tri Tụng đến cửa phòng ăn rồi lui xuống.
Trong phòng ăn ánh sáng lờ mờ, không bật đèn chùm thủy tinh trên trần nhà mà chỉ thắp nến. Giang Minh Nguyệt ngồi ở trước bàn ăn, váy dài màu đỏ tôn lên đường cong cùng dáng người quyến rũ, mái tóc dài hơi xoăn gọn gàng xõa tung phía sau, đường cong xương quai xanh rõ nét, ánh nến màu vàng ấm áp hắt lên khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp của cô, đẹp đến rung động lòng người.
“Anh tới rồi.”
Giang Minh Nguyệt ngước mắt nhìn về phía anh, cười duyên dáng.
Tạ Tri Tụng thất thần trong chốc lát, không hiểu sao hôm nay Giang Minh Nguyệt đột nhiên đổi tính, lại cười quyến rũ với anh như vậy.
Lần gần nhất Giang Minh Nguyệt cười với anh như vậy, đã là chuyện của ba năm trước.
Khi đó anh bị người lớn nhà họ Tạ mềm nắn rắn buông ép cưới cô, trong lòng bất mãn. Giang Minh Nguyệt dường như cũng rất không hài lòng đối với cuộc hôn sự này, hai người kết hôn nửa năm cũng chưa từng gặp mặt, không can thiệp vào nhau, coi cuộc hôn sự này không tồn tại.
Phá vỡ cục diện bế tắc này là Giang Minh Nguyệt chủ động lấy lòng anh. Ngày đó là sinh nhật ông Giang, ông Giang bà Giang mời anh đến nhà họ Giang. Đối với bố vợ, người đã cứu anh trai mình một mạng, Tạ Tri Tụng kính trọng trong lòng nên không từ chối.
Tiệc sinh nhật của ông Giang cũng không tổ chức lớn, chỉ gọi anh và Giang Minh Nguyệt đến ăn cơm. Ngày đó Giang Minh Nguyệt cũng giống như hôm nay, ánh mắt nhìn anh đầy sinh động, nụ cười đó tươi đẹp động lòng người, đôi mắt sáng ngời, ánh mắt cong thành vầng trăng khuyết, khiến anh khó có thể kiềm chế, thuận theo tự nhiên mà cùng cô thực hiện nghĩa vụ vợ chồng.
Làm tình một đêm, ngày hôm sau rời giường cô liền trở mặt, bảo người ta đuổi anh ra khỏi biệt thự.
Sau đó một tháng không liên lạc, cho đến khi cô có kinh trở lại, xác nhận không mang thai, cô mới tìm đến anh lần nữa.
Sau đó mỗi lần cô đều chỉ gọi anh đến vào thời kỳ rụng trứng, hoàn toàn biến anh thành công cụ sinh sản, dùng xong liền vứt bỏ.
Nghĩ đến đây, sắc mặt Tạ Tri Tụng trầm xuống.
Giang Minh Nguyệt thấy sắc mặt Tạ Tri Tụng lạnh nhạt, nụ cười trên mặt cô cũng dần dần biến mất.
Hôm nay cô vốn không định chờ Tạ Tri Tụng cùng ăn cơm, hôm nay cô đang trong kỳ kinh nguyệt, cô không thể cùng Tạ Tri Tụng thực hiện nghĩa vụ vợ chồng. Cô gọi Tạ Tri Tụng đến là vì kiểm tra xem anh có thể sinh con hay không. Nếu không thể sinh con thì cô phải sớm đổi người.
Nhất thời thay đổi ý định sai người chuẩn bị bữa tối dưới ánh nến này là do nghĩ đến lời dặn dò tha thiết của mẹ, muốn cô giữ chút thể diện cho Tạ Tri Tụng, không được để mối quan hệ căng thẳng hơn vì đã nghi ngờ đến lòng tự trọng của người đàn ông khi còn chưa xác nhận được vấn đề có phải từ anh hay không.
Mặc dù Giang Minh Nguyệt rất không thích Tạ Tri Tụng cả ngày mặt mày ủ rũ nhưng không thể phủ nhận, anh rất đẹp trai, gen ưu tú, rất thích hợp làm cha của con cô. Hơn nữa ba mẹ cô rất hài lòng về anh, thật sự không hy vọng hôn nhân của cô và Tạ Tri Tụng kết thúc trong thất bại. Suy nghĩ đến những điều này, Giang Minh Nguyệt bèn chủ động lấy lòng anh, kết quả anh ta còn tỏ vẻ kiêu ngạo, không có vẻ mặt tốt.
Ngày ngày ủ rũ, còn không biết có thể sinh con hay không.
Tạ Tri Tụng đi tới và ngồi xuống đối diện Giang Minh Nguyệt.
Coong một tiếng, Giang Minh Nguyệt ném đũa xuống bàn.
Trên mặt Tạ Tri Tụng không có cảm xúc gì, anh ngẩng đầu nhìn cô.
Khóe miệng Giang Minh Nguyệt nhếch lên một nụ cười lạnh: “Đã phiền chán vì phải cùng tôi ăn cơm như vậy thì đừng ăn.”
Tạ Tri Tụng không để ý đến cô, tự mình đưa tay gắp thức ăn.
“Thím Lưu.”
Giang Minh Nguyệt trực tiếp gọi người vào: “Giám đốc Tạ đã ăn cơm tối rồi, dọn dẹp đồ ăn đi.”
Khóe miệng Tạ Tri Tụng khẽ nhúc nhích, anh nhịn xuống, không lên tiếng.
Biệt thự này là nhà họ Giang mua cho Giang Minh Nguyệt, người hầu trong biệt thự đều là nhà họ Giang chuẩn bị cho Giang Minh Nguyệt, lấy mệnh lệnh của Giang Minh Nguyệt làm chủ. Trước mặt Giang Minh Nguyệt, lời anh nói không có tác dụng.
Quản gia Lưu cẩn thận từng li từng tí đưa mắt nhìn hai người trong phòng ăn, thấy Giang Minh Nguyệt hơi nâng cằm, vẻ mặt kiêu căng. Ông cũng không biết sao ngài lại chọc cho vị tổ tông này mất hứng, cũng không dám nói nhiều, liền gọi người vào dọn dẹp đồ ăn.
Bàn ăn nhanh chóng được dọn dẹp sạch sẽ. Khóe miệng Tạ Tri Tụng nhếch lên, đôi mắt thâm thúy nhìn Giang Minh Nguyệt.
Giang Minh Nguyệt đứng lên, từ trên cao nhìn xuống anh: “Anh đi theo tôi, tôi có chuyện muốn nói với anh.”
Bên ngoài đều là người giúp việc, Giang Minh Nguyệt giữ thể diện cho Tạ Tri Tụng, nên dẫn anh về phòng ngủ.
Tạ Tri Tụng đi theo sau Giang Minh Nguyệt vào phòng ngủ. Giang Minh Nguyệt ngồi trên sofa, ngước mắt nhìn Tạ Tri Tụng, muốn nói lại thôi, nhất thời cũng không biết phải nói như thế nào.
Những lời nghi ngờ đàn ông không thể sinh con này, hẳn là sẽ khiến họ bị đả kích lớn.
Trước kia cô cố ý khiêu khích Tạ Tri Tụng trên giường, nói anh không được, anh đều nghiêm mặt giày vò cô đến chết đi sống lại.
Tạ Tri Tụng thấy hôm nay cô thay đổi thất thường, nghĩ đến điều gì đó liền mở miệng phá vỡ sự yên tĩnh: “Mang thai à?”
Giang Minh Nguyệt tìm anh không có chuyện gì khác ngoài việc sinh con và sinh con.
Giang Minh Nguyệt: “Không.”
Tạ Tri Tụng ừ một tiếng, đưa tay tháo đồng hồ đeo tay đặt lên tủ đầu giường. Cà vạt, áo khoác, lần lượt được tháo ra.
Cởi cúc áo sơ mi, anh đi tới trước mặt Giang Minh Nguyệt, phủ lên người cô, rồi hôn cô.
Giang Minh Nguyệt nghiêng đầu né tránh, giơ tay đẩy bả vai anh: “Tránh ra, tôi đang có kinh nguyệt.”
Tạ Tri Tụng dời môi, ngước mắt nhìn cô: “Chậm hơn nửa tháng.”
Giang Minh Nguyệt ừ một tiếng.
Thấy Giang Minh Nguyệt không giống như đang nói dối, Tạ Tri Tụng hỏi: “Vậy em gọi tôi tới làm gì?”
Có kinh nguyệt nên không thể gọi anh tới sao?
Có vẻ như chính anh cũng biết họ ở bên nhau chỉ để có con.
Nếu trong lòng anh rõ ràng như vậy thì tất cả những yếu tố bất lợi cho việc sinh con cũng không cần phải che giấu.
Giang Minh Nguyệt thẳng thắn nói: “Ba năm rồi, tôi vẫn chưa có thai.”
Trong lòng Tạ Tri Tụng dường như có một dự cảm chẳng lành.
“Bác sĩ kiểm tra rồi, nói tôi có thể sinh con.” Giọng Giang Minh Nguyệt mềm nhũn: “Tạ Tri Tụng, anh đi kiểm tra xem có phải là vấn đề của anh không.”
Sắc mặt Tạ Tri Tụng lập tức trầm xuống, anh cắn răng, gằn từng chữ: “Giang Minh Nguyệt!”
Sắc mặt anh hung ác nham hiểm, Giang Minh Nguyệt không tự chủ được mà hít sâu, có chút sợ hãi. Cô đưa tay bắt lấy áo khoác anh đang khoác ở bên cạnh rồi che trước khuôn mặt thâm trầm của anh: “Anh tức giận cái gì, làm tôi giật mình!”