78. Mâu Thuẫn Về Chuyện Sinh Con

Xinh Đẹp - Quân Lai

Mâu Thuẫn Về Chuyện Sinh Con

Xinh Đẹp - Quân Lai thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tạ Tri Tụng ôm chiếc áo khoác trên tay, đứng tại chỗ nhìn chằm chằm Giang Minh Nguyệt, vẻ mặt căng thẳng, cau mày, ánh mắt lạnh lẽo.
Giang Minh Nguyệt dựa vào sofa, khẽ nâng cằm, không cam lòng yếu thế trừng mắt nhìn anh, rồi khẽ mỉm cười: “Anh biết lý do tôi và anh kết hôn mà. Nhà họ Giang chỉ có duy nhất một đứa con gái là tôi, việc nối dõi tông đường cho nhà họ Giang là trách nhiệm và nghĩa vụ của tôi. Thông thường, các cặp vợ chồng muốn có con thì trong vòng một năm sau khi kết hôn đã có thể mang thai. Anh và tôi kết hôn hơn ba năm rồi mà vẫn chưa có con, tất nhiên là một trong hai chúng ta có vấn đề. Mấy năm nay, mỗi tháng tôi đều nhờ bác sĩ kiểm tra sức khỏe cho mình. Ai cũng biết cơ thể tôi khó mang thai, tôi cũng không thấy có gì phải ngại. Thế mà anh chỉ mới được yêu cầu đi kiểm tra sức khỏe một chút thôi mà đã khó chịu ra mặt như vậy rồi.”
Giang Minh Nguyệt ghét nhất cái kiểu Tạ Tri Tụng lúc nào cũng làm ra vẻ ta đây trước mặt cô.
Cô là con gái duy nhất của nhà họ Giang, cơ nghiệp lớn của nhà họ Giang cần người thừa kế. Lúc trước khi xem mắt, hai nhà Giang Tạ đã thương lượng xong, muốn anh ở rể cho nhà họ Giang, đứa con đầu tiên sinh ra sẽ theo họ Giang. Cô và anh kết hôn vội vàng như vậy cũng là vì muốn có con. Nếu anh không muốn ở rể cho nhà họ Giang, có bản lĩnh thì đi phản đối người nhà họ Tạ đi. Chính anh không phản đối được người nhà họ Tạ, bị họ ép cưới cô, thì đó là vấn đề của riêng anh. Anh muốn giữ thể diện thì về nhà mình mà nói với người nhà họ Tạ, dựa vào đâu mà lại đến trước mặt cô tỏ vẻ khó chịu?
Cô đâu có nợ gì anh. Anh có bản lĩnh thì phản kháng người nhà họ Tạ để không phải theo cuộc hôn nhân này. Còn nếu đã không phản kháng được người trong nhà mà phải kết hôn với cô, vậy thì anh phải tuân theo giao ước ban đầu của hai nhà Giang Tạ, sinh con nối dõi cho nhà họ Giang.
Nhưng bây giờ anh vào nhà họ Giang đã hơn ba năm, bụng cô vẫn chưa có tin vui. Anh không chịu chủ động xem xét lại bản thân mà còn có mặt mũi nổi giận trước mặt cô.
Con thì không sinh được, ngày nào cũng làm bộ làm tịch trước mặt cô, lại không mang đến cho cô niềm vui, cô cần một người chồng như anh để làm gì?
Từ nhỏ đến lớn, chưa từng có ai dám tỏ vẻ như vậy trước mặt Giang Minh Nguyệt cô. Làm gì có nhà nào có con rể như anh chứ?
Còn muốn giữ sĩ diện, không chịu thừa nhận mình là người ở rể.
Giang Minh Nguyệt nói với giọng điệu khó chịu: “Có gì mà anh phải tức giận? Không sinh được con thì đi bệnh viện kiểm tra sức khỏe chẳng phải là chuyện bình thường sao? Mỗi ngày ở khoa nam trong bệnh viện, có bao nhiêu người đến điều trị vì chuyện không có con, sao đến lượt anh thì anh lại cau có khó chịu, cứ như tôi đang ép anh uống thuốc độc vậy.”
Tạ Tri Tụng đưa tay day thái dương, cầm chiếc áo khoác đi đến tủ đầu giường, không thèm để ý đến cô.
Từ trước đến nay anh đều như thế, luôn im lặng, tỏ vẻ khinh thường không muốn tranh cãi với cô.
Trước mặt cô thì không nói một lời, vậy mà sau lưng lại đi nói xấu cô.
Nói cái gì mà "Tôi không bao giờ thích người phụ nữ kiêu căng tùy hứng như Giang Minh Nguyệt, ai thích cưới cô ta thì người đó cứ cưới, tóm lại, tôi sẽ không cưới cô ta."
Giang Minh Nguyệt tức giận liếc mắt nhìn sau lưng anh một cái, có bản lĩnh lén lút mạnh miệng trước mặt bạn bè, vậy thì có bản lĩnh thật sự thì đừng cưới cô.
Giang Minh Nguyệt cười lạnh: “Yếu đuối, sĩ diện.” Giang Minh Nguyệt châm chọc anh: “Chẳng lẽ anh thật sự có vấn đề nên không dám cùng tôi đi kiểm tra sức khỏe sao?”
Tạ Tri Tụng không đáp lời, đứng trước giường, từ tốn cài cúc áo sơ mi, mặc áo khoác vào. Anh cầm chiếc đồng hồ đeo tay trên tủ đầu giường, rồi đi đến trước gương, thắt cà vạt.
Căn phòng chìm vào yên tĩnh. Tạ Tri Tụng cúi đầu, chỉnh lại vạt áo sơ mi nhét trong quần, vẻ mặt chuyên chú, cứ như cô không hề tồn tại.
Giang Minh Nguyệt dựa vào sofa, từ góc độ của cô, chỉ có thể thấy sườn mặt anh. Ánh đèn chùm pha lê hắt sáng lên một bên gò má, vẻ mặt anh bình tĩnh không chút gợn sóng, sống mũi cao thẳng, hàng mi rủ xuống dài và dày. Đường nét khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, nếu phân tích từ góc độ sinh con thì gen của anh thật sự rất ưu việt.
Giang Minh Nguyệt nhìn chằm chằm anh, khẽ sững sờ.
Tạ Tri Tụng đột nhiên quay đầu lại, nhìn về phía cô. Bốn mắt chạm nhau, Giang Minh Nguyệt vội vàng dời tầm mắt.
Sắc mặt Tạ Tri Tụng đã trở lại bình tĩnh, thản nhiên nói: “Đi thôi.”
Nói xong, không đợi cô đáp lời, anh đã cất bước đi ra ngoài.
Giang Minh Nguyệt nhìn chằm chằm lưng anh, nghĩ đến việc mẹ dặn đi dặn lại cô đừng cãi nhau với Tạ Tri Tụng, nên cô hạ giọng nhẹ nhàng: “Tạ Tri Tụng, anh sẽ không vì chuyện nhỏ này mà tức giận đấy chứ?”
Bước chân Tạ Tri Tụng dừng lại, không quay đầu lại, chờ cô nói tiếp, cứ như thể nếu cô nói thêm một câu anh không thích nghe thì anh sẽ lập tức bỏ đi vậy.
Giang Minh Nguyệt hít sâu một hơi, tay siết thành nắm đấm.
Nói chuyện đàng hoàng, sinh con quan trọng hơn, cha mẹ còn đang sốt ruột mong có cháu.
Nghĩ tới đây, Giang Minh Nguyệt khẽ nhếch khóe miệng, nhỏ giọng dịu dàng: “Không phải tôi đang nghi ngờ khả năng của anh đâu. Bác sĩ nói, đàn ông có thể sinh con hay không quyết định bởi chất lượng t*nh tr*ng, việc này không liên quan đến khả năng trên phương diện kia. Hiện tại rất nhiều đàn ông có vấn đề về t*nh tr*ng, nguyên nhân có rất nhiều loại, ví như công việc quá bận rộn, giờ giấc sinh hoạt không điều độ, thức khuya. Những điều này đều có thể dẫn đến t*nh tr*ng yếu. Người trẻ tuổi bây giờ, có mấy ai là không thức khuya? Vì những nguyên nhân này mà t*nh tr*ng yếu, gây khó khăn cho việc mang thai là điều rất thường thấy.”
Giang Minh Nguyệt cố gắng nói lời lẽ uyển chuyển, dỗ dành anh đi kiểm tra sức khỏe trước, rồi chờ có kết quả sẽ tính tiếp.
“Tạ Tri Tụng.” Giang Minh Nguyệt đứng dậy khỏi sofa, đi tới phía sau anh: “Tôi biết cơ thể tôi không tốt, không sinh được con có lẽ là do vấn đề của tôi, không liên quan đến anh. Nhưng mấy năm nay, tôi đã kiểm tra hết rồi, thuốc bổ cũng uống không ít, mỗi lần đều là trong thời kỳ rụng trứng, nhưng bụng vẫn chưa có tin vui, tôi thật sự không còn cách nào khác. Bác sĩ cũng không tìm ra vấn đề gì, chỉ có thể để anh đi kiểm tra.”
Giang Minh Nguyệt đưa tay nắm lấy cánh tay Tạ Tri Tụng, khẽ lay lay, dịu giọng nói: “Anh kiểm tra đi, cho dù anh có vấn đề gì, tôi cũng sẽ không ghét bỏ anh, tôi sẽ cùng anh điều trị.”
Lông mày Tạ Tri Tụng vừa mới giãn ra lại nhíu chặt, anh rút tay khỏi tay cô, ánh mắt phức tạp nhìn cô, như thể muốn nói cô đừng theo anh.
Vợ chồng hơn ba năm, chuyện phòng the vô số lần, Giang Minh Nguyệt ít nhiều cũng hiểu rõ Tạ Tri Tụng. Người này sĩ diện, chỉ ăn mềm không ăn cứng. Cứng rắn với anh thì chỉ có cách dùng việc ngoại tình ra uy hiếp anh.
Nhưng chiêu ngoại tình này bình thường thì dùng được, còn việc hôm nay cô muốn anh làm đã chạm đến điểm mấu chốt về lòng tự trọng đàn ông của anh. Nếu còn uy hiếp anh bằng chuyện ngoại tình, nói không chừng sẽ khiến anh thật sự suy sụp.
“Tạ Tri Tụng, tôi thật sự rất muốn sinh con của chúng ta. Anh và tôi cùng đi kiểm tra đi. Bác sĩ nói, cần cả hai vợ chồng cùng đi kiểm tra mới có thể tìm ra vấn đề chính xác hơn, từ đó điều trị đúng bệnh. Chẳng lẽ anh không muốn có một đứa bé thông minh đáng yêu sao?”
Giang Minh Nguyệt hết lời tâng bốc Tạ Tri Tụng: “Anh đẹp trai như vậy, cục cưng của chúng ta nhất định sẽ rất đẹp. Anh sinh cho tôi hai đứa con, đứa thứ hai sẽ theo họ anh, họ Tạ.”
Đối với chuyện ở rể này, Tạ Tri Tụng vẫn còn canh cánh trong lòng. Sau đó nhà họ Giang lui một bước, dùng danh nghĩa “kết hôn song phương” mới khiến Tạ Tri Tụng miễn cưỡng đồng ý kết hôn với cô.
Giang Minh Nguyệt cảm thấy Tạ Tri Tụng hẳn là rất để ý chuyện đứa nhỏ không thể theo họ anh, nên cô chọn những lời anh thích nghe để nói.
Sắc mặt Tạ Tri Tụng không vì lời cô nói mà dịu đi, lông mày anh càng nhíu chặt hơn, cả người toát ra vẻ u ám.
Giang Minh Nguyệt dần dần mất hết kiên nhẫn, trong mắt lóe lên vẻ sốt ruột: “Rốt cuộc anh có chịu hợp tác hay không, nói một câu rõ ràng đi.”
Tạ Tri Tụng im lặng một lát, rồi mở miệng hỏi: “Giang Minh Nguyệt, em coi tôi là cái gì?”
Giang Minh Nguyệt không hiểu anh có ý gì, ngước nhìn anh: “Anh là chồng tôi.”
“Chồng?” Tạ Tri Tụng cười lạnh: “Ai lại chỉ gọi chồng về nhà vào đúng kỳ rụng trứng, còn lần duy nhất không phải kỳ rụng trứng thì lại là lần muốn chồng đi kiểm tra sức khỏe?”
Đôi mắt thâm thúy của Tạ Tri Tụng dường như toát lên sự chất vấn.
Giang Minh Nguyệt nói một cách hợp lý: “Thời kỳ rụng trứng thì dễ mang thai hơn.”
Giọng Tạ Tri Tụng trầm thấp: “Chỉ khi muốn có con thì em mới nghĩ đến tôi.”
Nếu không thì sao?
Giang Minh Nguyệt nghi hoặc nhìn anh.
Tạ Tri Tụng mím môi, im lặng nhìn cô một lát, không nói gì, rồi xoay người đi ra ngoài.
Giang Minh Nguyệt không biết vì sao anh đột nhiên nổi giận. Cô đã phải lựa lời ngon ngọt để thương lượng với anh, vậy mà anh còn được voi đòi tiên.
Muốn đi thì đi, cô cũng lười phải tỏ vẻ tình cảm nồng thắm.
Bụng dưới mơ hồ đau trướng, cảm thấy hơi khó chịu.
Mỗi lần đến kỳ cô đều rất khó chịu. Giang Minh Nguyệt không còn tâm trạng quan tâm đến Tạ Tri Tụng nữa, cô xoay người đi đến bên giường, vén chăn lên, ôm lấy túi sưởi ấm áp bên cạnh đặt lên bụng để giảm bớt cơn đau.
Tạ Tri Tụng lạnh lùng bước ra hành lang. Quản gia Lưu đang đứng chờ bên ngoài khẽ nghiêng người, nhường đường cho anh.
Tạ Tri Tụng đột nhiên hỏi quản gia: “Trong phòng ăn đã dọn cơm chưa?”
Quản gia Lưu cúi đầu, cẩn thận từng li từng tí đáp: “Cô chủ bảo dọn cơm đi rồi ạ.”
Lúc trước ở trong phòng ăn, cô chủ đã sai người dọn cơm đi, ý tứ rất rõ ràng là không cho ngài Tạ ăn cơm. Chắc hẳn ngài Tạ cũng hiểu rõ.
Quản gia Lưu không hiểu vì sao ngài Tạ đã biết rõ mà còn cố tình hỏi.
Tạ Tri Tụng nói: “Tôi từ Bắc Thành về, chưa ăn cơm tối, dọn cơm đi.”
Quản gia Lưu nhìn về phía phòng ngủ, vẻ mặt khó xử.
Tạ Tri Tụng lạnh lùng nói: “Tôi ở đây, ngay cả một bữa cơm tối cũng không ăn được sao?”
Quản gia Lưu cúi đầu thấp hơn nữa, không dám nói gì.
Trong phòng ngủ vọng ra tiếng nói châm chọc của Giang Minh Nguyệt: “Giám đốc Tạ ngay cả nghĩa vụ của mình cũng không muốn hợp tác thực hiện, sao lại không biết xấu hổ mà ở đây sai bảo quản gia tôi dùng tiền thuê làm việc chứ.”
Thấy hai người có vẻ sắp cãi nhau, quản gia Lưu rất hiểu ý mà lui ra ngoài.
Tạ Tri Tụng xoay người trở lại phòng ngủ, ánh mắt lạnh băng nhìn chằm chằm Giang Minh Nguyệt: “Em coi tôi là loại chồng gì?”
Giang Minh Nguyệt tựa vào đầu giường, cười lạnh: “Ai mà biết được, ngay cả chuyện sinh con cũng không muốn hợp tác, thì anh là loại chồng gì.”
Tạ Tri Tụng đè nén cơn tức giận đang trào dâng trong lòng: “Tôi chính là công cụ sinh con của em sao?”
“Con thì cũng không cần anh sinh ra.” Giang Minh Nguyệt thật sự không hiểu Tạ Tri Tụng đang bực tức chuyện gì: “Nếu có con rồi, người mang thai mười tháng là tôi, chịu khổ chịu đau là tôi, anh chỉ cần ở trên giường sảng khoái một chút. Tôi cũng không cần anh sinh, cũng không cần anh mang, sao anh lại trở thành công cụ sinh con được?”
Tạ Tri Tụng mím môi, im lặng nhìn cô.
Giang Minh Nguyệt đau bụng, không muốn cãi nhau với anh nữa, liền đuổi anh đi: “Đi ra ngoài.”
Tạ Tri Tụng bất động, ngực phập phồng dữ dội, rõ ràng là đang rất tức giận, nhưng cố gắng kiềm chế.
Giang Minh Nguyệt không hiểu: “Tôi kết hôn với anh chính là để sinh người thừa kế cho nhà họ Giang, chuyện này anh cũng biết, người lớn nhà họ Tạ cũng biết. Anh là chồng tôi, tôi tìm anh để sinh con, hợp tình hợp lý. Rốt cuộc anh còn có điều gì không vừa ý?”
Tạ Tri Tụng lạnh giọng: “Có ai ngay cả cơm cũng không cho chồng ăn, gọi thì đến, đuổi thì đi bao giờ?”
“Giám đốc Tạ lại thèm đến một bữa cơm của tôi sao?” Giang Minh Nguyệt nói: “Đi khỏi đây, giám đốc Tạ không có cơm mà ăn sao?”
Tạ Tri Tụng hít sâu một hơi, sắc mặt tái mét.
Giang Minh Nguyệt nhíu mày: “Anh muốn thế nào, muốn ăn cơm ở đây sao? Được, tôi sẽ cho người dọn cơm cho anh, anh ăn xong thì đi đi.”
Tạ Tri Tụng vẫn đứng bất động, ánh mắt thâm trầm nhìn cô.
Giang Minh Nguyệt sốt ruột: “Anh còn đứng đó làm gì, chẳng lẽ đêm nay anh còn muốn ngủ lại đây sao?”
Tạ Tri Tụng đột nhiên cất bước đi về phía cô: “Tôi không thể ngủ lại đây sao?”
Anh bước nhanh đến bên giường, vén chăn lên, không cởi quần áo mà trực tiếp nằm xuống bên cạnh cô, quay lưng về phía cô.
Giang Minh Nguyệt giật mình, nói: “Hôm nay không phải kỳ rụng trứng của tôi.”
Tạ Tri Tụng không thèm để ý đến cô.
Giang Minh Nguyệt nhíu mày, suy nghĩ một chút: “Tạ Tri Tụng, không phải anh nghĩ rằng lúc tôi không rụng trứng tôi cũng gọi anh tới đấy chứ?”
Tạ Tri Tụng quay đầu nhìn cô.
Giang Minh Nguyệt nhíu mày, khóe miệng nhếch lên, cười tươi như hoa: “Không phải anh thích tôi đấy chứ?”
Tạ Tri Tụng im lặng một lát, dịch người sang bên cạnh cô: “Minh Nguyệt...”
Lời còn chưa dứt, Giang Minh Nguyệt đột nhiên châm chọc: “Tôi sẽ không bao giờ thích loại con gái kiêu căng tùy hứng như Giang Minh Nguyệt, ai thích cưới cô ta thì người đó cứ cưới, tóm lại, tôi sẽ không cưới cô ta.”
Tạ Tri Tụng: “...”