Cơn Sốt

Xuân Muộn - Kỷ Hứa thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sốt.
Tưởng Kỵ về đến nhà đã là hơn một giờ chiều.
Bình thường khi cửa hàng đông khách, phải đến hơn một giờ mới có thể rảnh tay. Anh thường cùng dì phụ việc dọn dẹp cửa hàng xong xuôi rồi mới về, đến nhà đã là hai ba giờ chiều.
Nhưng hôm nay anh không yên tâm để Tưởng Vọng Thư ở nhà một mình, vừa xong việc là anh vội vã cầm chìa khóa về ngay. Trước khi đi, anh còn nhờ dì dọn dẹp rồi khóa cửa giúp, dì có vẻ ngạc nhiên, Tưởng Kỵ dừng lại một giây, giải thích vắn tắt: “Về xem em con ở nhà sao rồi.”
Khi về đến nhà, quần áo Tưởng Kỵ ám mùi ẩm ướt của mưa và chiếc áo mưa cũ. Anh cúi xuống ngửi thử, cảm thấy mùi này khó chịu. Tưởng Kỵ cau mày, lắng nghe xem trên lầu có tiếng động không, sau vài giây xác nhận là yên tĩnh thì anh cởi chiếc áo thun ra, để trần thân trên rồi nhẹ nhàng đi lên lầu.
Trong phòng họ trên lầu, rèm màu xám không được kéo lại. Người trên giường cuộn mình trong chăn kín mít, nửa khuôn mặt vùi trong chăn, ngủ say sưa.
Tưởng Kỵ dừng lại, quay lưng lấy một chiếc áo mới trong tủ quần áo, mặc vào thân trên đang trần của mình.
Chiếc áo thun đen tuyền ôm lấy thân hình cơ bắp, anh vừa định quay lại thì bên tai vang lên giọng nói khàn đặc:
“Anh.”
Tưởng Kỵ khựng người lại, sau đó quay mặt lại như không có gì. Tưởng Vọng Thư vừa lúc thò đầu ra khỏi chăn nhìn anh, khuôn mặt vốn trắng trẻo giờ ửng đỏ một cách bất thường.
Tưởng Kỵ cau chặt mày, bước vài bước tới bên giường cô, đưa tay sờ trán cô, giọng hơi gấp gáp: “Sốt rồi à?”
Tưởng Vọng Thư khẽ ừ một tiếng mơ hồ. Cô cảm thấy đầu óc nặng trịch, chỉ vô thức cảm nhận bàn tay mát lạnh của Tưởng Kỵ, hơi mát này giúp cơn choáng váng dịu đi phần nào nên cô thuận theo đặt trán vào lòng bàn tay anh.
Thô ráp.
Tưởng Vọng Thư mơ hồ nghĩ, chưa kịp cảm nhận rõ thì hơi mát đã rời đi. Cô cố gắng mở đôi mắt nặng trĩu để nhìn theo, chỉ thấy bóng lưng Tưởng Kỵ đang vội vã đi xuống lầu.
Chỉ trong khoảng thời gian một phút Tưởng Kỵ đi xuống lầu, Tưởng Vọng Thư lại chìm vào giấc ngủ mê man. Cô cảm thấy mình như rơi vào một đám mây ẩm ướt, toàn thân chìm sâu vào trong đó, bị đám mây ấy cuốn chặt lấy, trở nên nặng nề vô cùng, không sao tỉnh dậy được.
Mơ màng, cô nghe thấy Tưởng Kỵ gọi “Nguyệt Lượng”, Tưởng Vọng Thư ấp úng đáp lại một tiếng, nhưng lại không có chút sức lực nào để mở mắt ra.
Tưởng Kỵ muốn đo nhiệt độ cho cô nhưng người đang ngủ kia lại chẳng có chút phản ứng nào. Anh vừa sốt ruột vừa lo âu, đành dùng chút sức kéo cô ra khỏi chăn, ôm lấy thân hình mềm mại của Tưởng Vọng Thư vào lòng, nhẹ nhàng cởi áo cô, đặt nhiệt kế vào nách, khẽ nhắc: “Kẹp chặt tay vào.”
Có lẽ Tưởng Vọng Thư sốt cao đến mức mê man, lúc này dựa vào lòng anh cũng không chút phản ứng, thậm chí sau vài giây lay động, hơi thở lại trở nên đều đặn, dường như lại thiếp đi.
Tưởng Kỵ ôm cô trong im lặng, người trong lòng cứ thế ngủ yên. Anh cúi mắt nhìn gương mặt ngủ say của cô, vừa lo lắng cho sức khỏe cô, vừa không kìm được nhịp tim đập loạn.
Khoảnh khắc hai cơ thể kề sát vào nhau, cuối cùng anh cũng cảm nhận được Tưởng Vọng Thư đã trở về, trái tim lập tức bình ổn trở lại, chiếc xương sườn thiếu vắng bấy lâu cuối cùng đã trở về đúng vị trí của nó.
Tưởng Kỵ không nỡ rời mắt, cứ thế lấy cớ đo nhiệt độ, nhân lúc cô còn mơ màng, dùng hơi ấm cơ thể để cảm nhận sự hiện hữu của cô.
Tưởng Vọng Thư bỗng nhíu mày rên rỉ trong lòng anh, dường như ngủ không yên. Bàn tay anh vô thức vuốt ve sau gáy cô, cố gắng xoa dịu, cuối cùng lông mày cô cũng giãn ra.
Tưởng Kỵ liếc nhìn chiếc đồng hồ báo thức nhỏ bên cạnh thấy thời gian đo nhiệt độ đã đủ, anh cố kìm nén thò tay vào trong áo lấy nhiệt kế ra nhưng dù cố kìm nén, ngón tay anh vẫn không tránh khỏi chạm nhẹ vào làn da mịn màng của cô.
Tưởng Kỵ nhìn nhiệt kế, 38.6°C. Anh cau mày, nhẹ nhàng đặt Tưởng Vọng Thư nằm lại giường, kéo chăn đắp kín cho cô, định xuống lầu lấy thuốc.
Ai ngờ anh vừa bước đến đầu cầu thang, phía sau lại vọng lên tiếng gọi yếu ớt:
“Anh…”
Giọng cô khàn đặc, mệt mỏi, Tưởng Kỵ nghe thấy liền cảm thấy tim anh thắt lại. Anh quay người bước nhanh đến bên giường hỏi: “Sao vậy?”
Người trên giường lại rên rỉ một tiếng yếu ớt rồi chui đầu vào chăn.
Tưởng Kỵ thấy xót xa, khuôn mặt lạnh lùng thường ngày của anh cũng dịu lại theo từng cử chỉ. Anh đưa tay vuốt nhẹ những sợi tóc rối trên trán cô: “Khó chịu lắm sao?”
Tưởng Vọng Thư cau mày, ậm ừ trong miệng.
Tưởng Kỵ liền hạ giọng dỗ dành: “Anh đi lấy thuốc cho em, uống xong ngủ một giấc là sẽ đỡ, được không?”
Tưởng Vọng Thư lại khẽ ừ một tiếng rồi rụt cổ vào chăn, không để ý đến anh nữa. Tưởng Kỵ đứng bên giường thêm chút nữa, đợi đến khi cô ngủ say mới nhẹ nhàng xuống lầu.
Tưởng Kỵ nhanh chóng pha nước ấm, lấy miếng dán hạ sốt và thuốc rồi quay lên. Anh nhẹ nhàng đỡ cô ngồi dậy, nói khẽ: “Uống thuốc đi.”
Viên thuốc nằm trên lòng bàn tay anh, Tưởng Vọng Thư nương theo tay anh mà nuốt thuốc, đầu lưỡi ướt lướt nhẹ qua lòng bàn tay anh. Tưởng Kỵ nắm nhẹ bàn tay hơi ẩm của cô, khẽ thì thầm: “Anh dán miếng hạ sốt cho em.”
Miếng hạ sốt mát lạnh áp lên trán khiến cơn đau đầu dịu đi đáng kể, đôi mày Tưởng Vọng Thư bớt cau lại, cô thì thầm: “Mát quá.”
“Ừ, mát lắm.” Tưởng Vọng Thư lúc ốm khiến Tưởng Kỵ mềm lòng không sao chịu nổi, anh vô thức lặp lại lời cô như dỗ một đứa bé: “Đắp chăn ngủ nha?”
Tưởng Vọng Thư ngoan ngoãn chui vào chăn, Tưởng Kỵ vén góc chăn cho cô, định lặng lẽ rời đi thì bỗng nghe tiếng gọi: “Anh.”
Tưởng Kỵ dừng bước, khẽ đáp: “Ừ.”
Trong cơn ốm này, Tưởng Vọng Thư dường như muốn bù đắp lại tất cả những tiếng “Anh” cô đã không gọi trong mấy năm qua. Sau khi xác nhận Tưởng Kỵ đã đáp lại, cô lại gọi thêm một tiếng “Anh….”
Trái tim Tưởng Kỵ mềm nhũn. Anh ngồi xổm bên giường cô, đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu cô, giọng ấm áp đáp lại: “Anh đây. Có chuyện gì sao?”
Khoảnh khắc anh nói “Anh đây”, khóe mắt Tưởng Vọng Thư bỗng ứa ra vài giọt lệ. Cô khẽ mở mắt, giọng nói nghẹn ngào như mắc kẹt ở cổ họng: “Anh…”
Tưởng Kỵ đưa tay lau nhẹ những giọt nước mắt nơi khóe mắt cô, trái tim anh bỗng đau nhói. Anh lại một lần nữa dịu dàng đáp lời: “Anh đây.”
“Em xin lỗi…” Cô nói.
“Không sao đâu.” Tưởng Kỵ nhẹ nhàng vuốt tóc cô.
Thực ra Tưởng Vọng Thư đã sốt đến mơ màng, cô không phân biệt được đây là thời điểm nào, phải chăng cô đã rời đi sáu năm rồi quay về, hay là lúc cô vừa mới rời khỏi nơi này?
Dù là thời điểm nào đi nữa, rốt cuộc cô luôn để Tưởng Kỵ nhìn theo bóng lưng mình, cô luôn cảm thấy có lỗi với anh.
Cô có tư cách gì để gọi Tưởng Kỵ là “anh” chứ? Trên đời này làm gì có người như cô. Tưởng Kỵ đã hy sinh quá nhiều cho cô, vậy cô đã làm gì được cho anh?
Tưởng Vọng Thư mơ màng nghĩ ngợi, suy nghĩ của cô mờ ảo, không rõ ràng, có lẽ cũng vì cơ thể khó chịu mà nước mắt cô bắt đầu tuôn ra không kiểm soát.
Tưởng Kỵ khàn giọng: “Đừng khóc nữa.”
“Anh chưa từng trách em đâu.”
Ý thức mơ màng vì cơ thể khó chịu, trong tiếng nói ấm áp của Tưởng Kỵ, Tưởng Vọng Thư lại mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Tưởng Kỵ nhìn gương mặt yên bình của cô khi ngủ, thở dài, lòng đau xót. Anh ngồi xổm bên giường, cúi mắt chăm chú nhìn cô.
Gương mặt gầy đi, cổ có lẽ cũng vậy. Đây có phải là ảo giác của anh không? Tưởng Kỵ luôn cảm thấy, lúc Tưởng Vọng Thư mới rời đi, rõ ràng cô không gầy đến mức này.
Không cần nghĩ cũng biết, một mình cô ở bên ngoài chắc hẳn cuộc sống không hề dễ dàng. Dù có tốt đi nữa thì cũng đã rất vất vả.
Nhưng không sao.
Tưởng Kỵ tự nhủ thầm trong lòng, từ nay về sau có anh ở đây, anh nhất định sẽ khiến cuộc sống của Tưởng Vọng Thư trở nên tốt đẹp hơn.
Tưởng Kỵ đứng dậy định đi lấy cho Tưởng Vọng Thư ít nước ấm, để khi cô khát có thể uống. Nhưng vừa động đậy, Tưởng Vọng Thư dường như đã cảm nhận được, lại bắt đầu gọi anh bằng giọng điệu khiến anh đau lòng: “Anh…”
Tưởng Kỵ thở dài, nhẹ nhàng xoa đầu cô. Tưởng Vọng Thư cố gắng mở mắt, giọng nói yếu ớt vô cùng: “Anh lên nằm cùng em đi.”
Động tác của Tưởng Kỵ khựng lại một giây, Tưởng Vọng Thư lại khàn giọng lặp lại: “Nằm cùng em đi.”
Tưởng Kỵ hoàn toàn bất lực, chỉ có thể nhẹ nhàng nằm lên giường. Vì sợ đè lên cô nên nửa người anh ở bên ngoài, trông có chút cứng nhắc.
Đôi mắt Tưởng Vọng Thư lại khép lại nhưng cơ thể cô lại nương theo mùi hương của anh, từ từ dịch lại gần.
Tưởng Kỵ không nhúc nhích, để mặc cô tiến lại gần từng chút một, cuối cùng gần như toàn bộ cơ thể đều tựa vào anh.
Anh cúi mắt nhìn xuống, lông mày Tưởng Vọng Thư giãn ra, dường như đang ngủ rất thoải mái.
Tưởng Kỵ thầm thở dài trong lòng.
Thôi cũng được, cứ coi như giống như hồi nhỏ, khi cô ốm, anh ôm cô vào lòng để dỗ cô ngủ vậy.