Xuân Muộn - Kỷ Hứa
Chương 28
Xuân Muộn - Kỷ Hứa thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
XUÂN MUỘN – 28
Mưa.
Họ được chào đón bởi cơn mưa của Bình Nam, mưa như trút nước, như muốn nhấn chìm cả thế giới.
Hai người bắt taxi từ ga tàu cao tốc về nhà, may mắn là vẫn bắt được xe. Tài xế dường như cũng không mấy vui vẻ với thời tiết này, vừa khởi động xe vừa lẩm bẩm: “Ôi trời, thật là, cứ đến mùa xuân là thời tiết Bình Nam lại tệ vô cùng, ngày nào cũng mưa.”
Tưởng Vọng Thư khẽ động lòng, cô nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Tầm nhìn của cô mờ mịt, không thể nhìn rõ bất cứ thứ gì bên ngoài vì cơn mưa như trút nước đã che khuất tất cả, cũng không biết có cây nào mới mọc chồi non không.
Mùa xuân thật sự đã đến rồi sao?
Cô có chút do dự.
Trong xe thì không bị dính mưa nhưng lúc xuống xe thì phải đi lấy vali. Tưởng Kỵ đưa ô cho Tưởng Vọng Thư để cô đi vào trước, còn anh thì dầm mưa đi lấy vali. Tưởng Vọng Thư nhíu mày đi theo, giơ ô lên che cho anh nhưng chiếc ô quá nhỏ, mà mưa lại quá lớn, nên cả hai đều bị ướt sũng.
Tưởng Vọng Thư để quên dép bông ở trên lầu. Cô sợ giày ướt làm bẩn nhà nên cúi xuống cởi giày và vớ ở cửa, rồi bước vào nhà bằng chân trần.
Tưởng Kỵ mang vali xuống, quay đầu lại thấy cô đang đi chân trần trên sàn nhà lạnh lẽo thì anh thở dài, rồi dứt khoát giục cô đi tắm: “Nguyệt Lượng, đi tắm trước đi, đừng để bị cảm lạnh.”
Nhà vệ sinh chỉ có một cái nên hai người không thể tắm cùng lúc, mà kéo dài thời gian cũng chỉ làm chậm trễ thêm. Tưởng Vọng Thư hiểu nên không nói gì thêm, chỉ đáp một tiếng “Dạ” rồi ngồi xuống đất mở chiếc vali mà Tưởng Kỵ đã mang vào.
Ban đầu cô dự định ở Hoa Thành bốn ngày nên trong vali có quần áo của cô, đương nhiên cũng có của Tưởng Kỵ. Quần áo Tưởng Vọng Thư nhiều hơn một chút, chiếm gần nửa vali, thậm chí còn lấn sang cả chỗ để đồ của Tưởng Kỵ. Vì vậy, quần áo màu nhạt của cô dính sát vào quần áo tối màu của anh. Nhân lúc lấy quần áo, cô lén nhìn thấy, hình như quần lót của Tưởng Kỵ không để trong vali, có lẽ anh đã để trong chiếc ba lô mang theo bên mình rồi.
Tưởng Vọng Thư nhanh chóng cầm lấy quần áo. Tưởng Kỵ vừa sắp xếp đồ xong, anh nán lại ở cửa một lúc, cầm một đôi dép lê nhựa mới đi tới, đúng lúc nhìn thấy Tưởng Vọng Thư đang lấy đồ lót.
Một bộ đồ lót ren màu đen.
Cổ họng Tưởng Kỵ khẽ nuốt khan, anh vội vàng dời mắt rồi đặt đôi dép xuống chân cô: “Mang vào đi kẻo lạnh.”
Tưởng Vọng Thư nắm chặt hai mảnh vải nhỏ trong tay phải, cô vội vàng đáp lời rồi xỏ chân vào dép, đi vào nhà vệ sinh. Vào nhà vệ sinh cô mới phát hiện Tưởng Kỵ đã bật sẵn máy sưởi trong nhà vệ sinh cho cô, nên lúc này bên trong đã hơi ấm lên.
Lòng Tưởng Vọng Thư ấm lên một chút. Cô bật máy nước nóng, nhanh chóng tắm rửa rồi mặc quần áo sạch sẽ đi ra ngoài. Tưởng Kỵ có lẽ không ngờ cô tắm nhanh như vậy. Mặc quần áo còn ướt cảm thấy người dính dính khó chịu nên anh cởi quần áo trên người, đang dùng khăn giấy lau bớt nước trên cơ thể.
Tưởng Vọng Thư ngẩn người, rồi lại bị thân hình rắn chắc của anh làm cho tai hơi đỏ lên. Phản ứng đầu tiên của cô là vội vàng dời mắt, nhưng phản ứng tiếp theo lại là nhìn trở lại phía anh. Dù sao anh cũng biết cô đang nhìn mà vẫn dám cởi, vậy cô việc gì phải tránh né chứ?
Giống như lúc cô lấy đồ lót ngay trước mắt anh vậy, cô vốn dĩ cũng không nghĩ anh sẽ tránh đi.
Tưởng Vọng Thư giả vờ bình tĩnh nhìn Tưởng Kỵ: “Em xong rồi, anh mau đi tắm đi.”
Tưởng Kỵ khẽ đáp lời, cầm lấy quần áo rồi đi vào nhà vệ sinh. Tưởng Vọng Thư vừa lau tóc vừa đi ngang qua anh, cô không nhìn nhưng mũi lại vô thức khẽ hít hà. Khi Tưởng Kỵ không mặc quần áo, mùi hương trên người anh dường như càng rõ nét hơn.
Tưởng Kỵ cũng tắm rất nhanh, không lâu sau đã đi ra. Anh nhìn mái tóc còn hơi ẩm của Tưởng Vọng Thư thì liền nhíu mày, rồi lên lầu lấy cho cô một đôi dép bông và máy sấy tóc. Anh thấp giọng bảo cô qua đây, cắm phích cắm máy sấy tóc, rồi nhẹ nhàng sấy tóc cho cô.
Vốn dĩ đã dậy sớm ngồi tàu nên hơi mệt mỏi, lúc này khi ngồi trước mặt Tưởng Kỵ, luồng gió ấm áp càng làm Tưởng Vọng Thư hơi buồn ngủ. Ngay lúc cô sắp nhắm mắt lại thì một cơn đau nhói truyền đến từ đầu gối.
Tưởng Vọng Thư nhíu mày, lập tức tỉnh táo lại. Cô cúi đầu nhìn đầu gối mình đang được bọc trong quần, cơn đau vẫn không ngừng truyền đến từ chỗ đó, đau nhức như thấm vào tận xương tủy.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa vẫn đang rơi. Cứ mỗi năm đến mùa mưa là đầu gối cô lại đau, đau đến mức cô trằn trọc không ngủ được, nhưng chỉ có thể cắn răng chịu đựng.
Tưởng Kỵ kiên nhẫn sấy khô tóc cho cô, sau đó cầm máy sấy lên sấy qua loa mái tóc của mình vài đường.
Tiếng máy sấy biến mất, Tưởng Kỵ vừa thu máy sấy lại vừa nhìn Tưởng Vọng Thư. Cô đang ngồi bên cạnh anh, mặt hướng ra ngoài cửa sổ, dường như đang thẫn thờ.
Tưởng Kỵ cau mày. Anh thích nhìn cô ngẩn ngơ nhưng dù cô vui hay không vui, dù đang giận dỗi hay không, tất cả đều tốt hơn dáng vẻ thẫn thờ này của cô. Anh luôn cảm thấy Tưởng Vọng Thư lúc đó thật nhợt nhạt và mỏng manh như một tờ giấy, dường như chỉ cần gió thổi qua là sẽ tan biến.
“Nguyệt Lượng.” Anh khẽ gọi cô: “Trưa nay muốn ăn gì?”
Lúc này Tưởng Vọng Thư mới hoàn hồn: “Ngoài trời mưa to quá, đừng ra ngoài. Trong nhà có gì ăn không anh? Ăn tạm gì cũng được.”
Tưởng Kỵ đáp một tiếng “Ừ” rồi quay người đi xem trong tủ lạnh có gì để ăn. Dù Tưởng Vọng Thư nói ăn tạm nhưng cuối cùng anh vẫn nấu một bữa trưa khá thịnh soạn. Anh sợ Tưởng Vọng Thư ngồi xe mệt không ăn được nhiều nên anh nấu một nồi cháo, lại chiên thêm một ít trứng, thịt nguội, xào một đĩa rau cải rồi còn hấp một nồi bánh gạo.
Quả nhiên Tưởng Vọng Thư không muốn ăn cho lắm, cô chỉ ăn tạm một bát cháo, ăn một chút rau rồi nói đã no, trông tâm trạng có vẻ không tốt lắm.
Tưởng Kỵ nhẹ nhàng bảo cô lên lầu nghỉ ngơi một lát, Tưởng Vọng Thư ủ rũ đáp lời. Tưởng Kỵ vừa dọn bàn vừa nhìn bóng lưng cô lên lầu, anh nhíu mày, không hiểu sao lại cảm thấy dáng đi lên cầu thang của cô có chút gượng gạo.
Tưởng Kỵ nghiêng đầu nhìn ra ngoài mưa, tim anh co thắt lại.
Mùa mưa đã đến.
Anh thở dài nặng nề trong lòng, rồi tăng tốc độ dọn bàn và rửa chén.
Khi Tưởng Kỵ lên lầu, Tưởng Vọng Thư đang co ro trong chăn chịu đựng cơn đau. Cơn đau từ đầu gối truyền đến không phải là nhói buốt đến mức không thể chịu đựng được, mà là một cơn đau âm ỉ, dai dẳng, thấm sâu vào tận xương tủy, khiến cô trằn trọc khó ngủ nhưng lại không đến mức không thể chịu nổi. Vì vậy, cô chỉ có thể vừa khó chịu, vừa cố gắng chịu đựng.
Rèm cửa đã được Tưởng Vọng Thư kéo lại. Tưởng Kỵ biết, có lẽ cô lại không muốn anh nhận ra, lại sợ làm phiền anh.
Anh thở dài trong lòng, rồi lại cảm thấy mơ hồ có chút tức giận. Trước đây Tưởng Vọng Thư cũng vậy, nhất định phải đến lúc không thể chịu đựng nổi mới khẽ nói một tiếng hơi khó chịu.
Không phải anh đang ở đây sao. Tưởng Kỵ biết Tưởng Vọng Thư đang lo lắng điều gì, nhưng bao năm qua cô vẫn không thay đổi cái tính không muốn làm phiền anh, điều đó khiến lòng anh có chút tức giận. Anh đè nén cảm xúc, khẽ gọi cô một tiếng: “Nguyệt Lượng.”
Giây tiếp theo, rèm cửa bị Tưởng Kỵ nhẹ nhàng kéo ra. Anh cầm khăn nóng trong tay, không nói một lời mà kéo chăn của Tưởng Vọng Thư ra, rồi kéo chân phải của cô đặt lên đầu gối mình. Sau đó, anh kéo ống quần cô lên, để lộ ra đầu gối trông không có vẻ gì là bị thương của cô.
Khăn nóng nhẹ nhàng đắp lên đầu gối. Tưởng Kỵ ngồi trên giường cô, chân phải của Tưởng Vọng Thư được anh đặt lên chân mình. Anh dường như sợ cô giãy giụa nên bắp chân trần của cô bị bàn tay to lớn của anh giữ lấy. Nhưng tay anh không dùng sức, bàn tay đặt trên đầu gối cô lại mang theo chút dịu dàng bất ngờ.
Lúc nào cũng vậy, động tác của anh luôn mang chút mạnh mẽ nhưng lực đạo lại luôn dịu dàng.
Tưởng Vọng Thư nhìn anh, tim bỗng nhiên đập nhanh hơn.
Khoảnh khắc hơi ấm phủ lên, Tưởng Vọng Thư dễ chịu đến suýt chút nữa đã thở phào một hơi. Cô mím môi, có chút không tự nhiên mà động đậy chân mình trên đùi Tưởng Kỵ. Những ngón tay nắm lấy bắp chân cô lập tức siết chặt lại, lớp chai mỏng trên đầu ngón tay anh vì thế mà khẽ cọ xát qua làn da mềm mại của cô.
“Đừng động.” Anh cau mày thấp giọng nói.
Tưởng Vọng Thư mím môi, rũ mắt nhìn chiếc khăn nóng đắp trên chân mình, không nói gì.
Chiếc khăn màu xanh đậm đó là khăn của Tưởng Kỵ.
Trong lòng cô lại khẽ rung động.
Tưởng Kỵ kiên nhẫn đắp cho cô một lúc, sau đó nhấc khăn ra đặt lên tủ đầu giường, rồi dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa bóp đầu gối cô.
Cơn đau nhức được xoa dịu một cách kỳ diệu dưới bàn tay anh. Tưởng Kỵ kiên nhẫn xoa bóp đầu gối cho cô, cho đến khi cô khẽ nói “Được rồi” thì anh mới ngừng tay, nhưng không vội vàng buông ống quần cô xuống, mà nhẹ giọng hỏi cô có đỡ hơn chưa.
“Đỡ hơn nhiều rồi.” Cô hơi không dám nhìn thẳng vào mắt anh, chỉ cúi đầu nhỏ giọng đáp.
Tưởng Kỵ lúc này mới buông ống quần cô xuống. Anh đứng dậy nhìn cô thêm một lúc, vẫn không nhịn được dặn dò thêm một câu: “Sau này nếu đầu gối có khó chịu thì nói với anh, nghe chưa?”
“Dạ.” Tưởng Vọng Thư ủ rũ đáp lời, rồi lại vùi mình vào chăn.
Giọng điệu nghe có chút không cam lòng, khiến trong lòng Tưởng Kỵ lại dấy lên chút lửa giận. Anh đang định nói với cô vài lời lý lẽ thì lại đột nhiên nhìn thấy vành tai cô hơi ửng đỏ.
Anh khựng lại, cuối cùng không nói gì, chỉ giơ tay xoa đầu cô, nhẹ giọng nói: “Ngủ đi.”
Tưởng Vọng Thư mơ hồ đáp một tiếng, đầu lại vùi sâu hơn vào chăn. Tưởng Kỵ nhìn trán cô lộ ra, lại nhìn đầu gối cô giấu trong chăn rồi im lặng cầm khăn xuống lầu.