Xuân Muộn - Kỷ Hứa
Con Đường Gập Ghềnh
Xuân Muộn - Kỷ Hứa thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng hôm sau, khi Tưởng Vọng Thư vẫn còn say giấc nồng, cô đã nghe thấy tiếng sột soạt. Chắc hẳn Tưởng Kỵ đã thức dậy và chuẩn bị đi làm ở cửa hàng.
Tưởng Vọng Thư mơ màng dụi dụi mắt, cố gắng thoát khỏi cơn buồn ngủ. Cô cũng muốn cùng Tưởng Kỵ đến cửa hàng xem sao. Miễn cưỡng ngồi dậy khỏi giường, cô ngồi ngẩn người một lát, lắng nghe tiếng Tưởng Kỵ gấp chăn rồi nhẹ nhàng bước xuống cầu thang. Cô cũng từ từ bắt đầu mặc quần áo.
Trong nhà chỉ có một nhà vệ sinh, dĩ nhiên cũng chỉ có một phòng tắm rửa. Tưởng Vọng Thư cảm thấy bụng hơi khó chịu, từ trên lầu đi xuống, đến trước cửa nhà vệ sinh, định gõ cửa giục Tưởng Kỵ nhanh lên thì cô bỗng nghe thấy một tiếng rên.
Cánh tay đang giơ lên của Tưởng Vọng Thư khựng lại giữa chừng, toàn thân cô cứng đờ trong một giây, rồi không kìm được mà nghiêng người tới trước, muốn nghe rõ hơn tiếng động ấy.
Rồi cô lại nghe thấy một tiếng rên nữa. Trầm đục, khàn khàn, mang theo sự dục vọng khó tả, khiến vành tai Tưởng Vọng Thư đỏ bừng. Dù trời chỉ vài độ, cô lại cảm thấy toàn thân như đang bốc cháy, giống như bị thiêu trên lửa.
Tưởng Vọng Thư không phải cô gái ngây thơ không biết gì, mấy loại phim ảnh đó cô cũng từng xem không ít lần. Chỉ một tiếng rên thôi, cô đã hiểu Tưởng Kỵ đang làm gì trong nhà vệ sinh.
Nhưng không hiểu sao, cô không hề nhúc nhích, vẫn đứng nguyên trước cửa.
Cửa nhà vệ sinh làm bằng nhựa mờ, dĩ nhiên cô không thể nhìn rõ bên trong đang diễn ra chuyện gì. Nhưng chỉ cần nghe thứ âm thanh trầm khàn gợi cảm đó cũng đủ khiến người ta liên tưởng đủ thứ.
Tưởng Kỵ không có bạn gái, thường ngày anh cũng giải tỏa như thế này sao? Anh sẽ nghĩ đến ai khi làm chuyện đó? Còn trước đây thì sao? Có phải mỗi sáng đưa cô đi học, anh cũng phải kìm nén phản ứng sinh lý này ư? Sao trước giờ cô chưa từng nhận ra?
Cô không kìm được mà tưởng tượng, thứ căng phồng đó khi không bị che chắn sẽ trông ra sao? Nhìn có hung dữ không? Có to lớn đáng sợ không? Bàn tay to lớn kia sẽ nắm lấy chỗ đó thế nào? Sẽ xoa nắn ra sao? Lướt qua đỉnh, trượt dọc xuống thân, tạo ra những âm thanh ướt át?
Trên khuôn mặt lạnh lùng cứng rắn của anh, trong đôi mắt vốn luôn bình thản không gợn sóng đó liệu có lúc nào cũng ngập tràn sự ướt át, nhuốm màu dục vọng chưa từng có hay không?
Cô rất muốn được nhìn thấy. Tai Tưởng Vọng Thư đỏ bừng cả lên, cô vừa nghĩ vậy vừa nín thở để không phát ra chút tiếng động nào, lắng nghe những âm thanh bên trong ngày càng mạnh mẽ hơn, rồi một tiếng rên quyến rũ hơn lúc trước vang lên, ngay sau đó nhà vệ sinh trở lại yên tĩnh.
Rồi từ bên trong vọng ra tiếng nước chảy róc rách, có lẽ là Tưởng Kỵ đang tắm.
Cơ thể căng cứng của Tưởng Vọng Thư dần dần thả lỏng, cô đứng thêm một lúc trước cửa nhà vệ sinh rồi mới giả vờ như vừa đi xuống rồi gõ cửa: “Anh ơi, nhanh lên, em cần dùng nhà vệ sinh.”
Người bên trong nhẹ giọng đáp lại giữa tiếng nước chảy róc rách, vài phút sau cánh cửa mở ra. Người đàn ông bước ra ngoài với vẻ mặt bình thản, hoàn toàn không để lộ chút khác thường nào.
Tưởng Vọng Thư liếc nhìn anh, càu nhàu: “Sao mới sáng sớm mà anh đã tắm rửa rồi?”
Bàn tay người đàn ông đang lau tóc khựng lại, sau đó anh trả lời với giọng bình thản: “Chăn dày quá, đắp kín nên hơi đổ mồ hôi.”
Không phải!
Thực ra là vì anh vừa thức dậy đã có phản ứng sinh lý nên phải tự giải quyết trong nhà vệ sinh.
Tưởng Vọng Thư thầm nghĩ vậy, trong đầu lại hiện lên mấy tiếng rên quyến rũ vừa rồi, cô cúi đầu đỏ tai, đáp “Ừ” rồi vội vàng bước vào nhà vệ sinh, đóng sầm cửa lại.
Tiếng động từ nhà bếp vọng lên, có lẽ Tưởng Kỵ đang chuẩn bị bữa sáng. Tưởng Vọng Thư không hiểu sao cảm thấy sự căng thẳng kỳ lạ lúc nãy giờ mới tan biến. Khi cô kéo quần xuống để đi vệ sinh thì phát hiện phía dưới đã ướt đẫm một mảng.
Tưởng Vọng Thư thầm rủa một tiếng, lại loay hoay trong nhà vệ sinh khá lâu mới chịu bước ra ngoài.
Sáng nay có cháo và bánh bao nhân thịt, trước đây khi còn ở nhà Tưởng Vọng Thư thường ăn sáng như thế. Bụng dạ cô không được tốt, buổi sáng nếu uống sữa đậu hay sữa bò rất dễ bị đau bụng nên ngày trước Tưởng Kỵ luôn dậy sớm nấu cháo cho cô.
Nhưng sau khi đến Hoa Thành sống một mình, để tiết kiệm thời gian, ngủ thêm được một chút thì cô không còn sức mà dậy sớm nấu cháo nữa. Thường thì cô chỉ mua một cốc sữa đậu nành và một chiếc bánh bao ở cổng khu dân cư, vừa đi bộ đến ga tàu điện ngầm vừa ăn. Lúc đầu, cô thường xuyên bị đau bụng nhưng chỉ cần chịu đựng hoặc đi vệ sinh là ổn. Về sau quen dần, tình trạng cũng đỡ hơn hẳn, số lần đau bụng cũng giảm đi. Thế nhưng cô vẫn mong mỗi sáng thức dậy được ăn cháo nóng hổi do Tưởng Kỵ nấu.
Tưởng Vọng Thư ăn từng thìa cháo nhỏ, mỗi miếng đều ăn chậm rãi, đến khi hết sạch chén cháo, cô mới đặt thìa xuống, nghiêng đầu hỏi Tưởng Kỵ: “Còn cháo không anh?”
Tưởng Kỵ dừng lại một thoáng, hơi ngạc nhiên vì sáng nay Tưởng Vọng Thư ăn ngon miệng hơn mọi ngày. Bình thường buổi sáng cô chẳng ăn được bao nhiêu, ngay cả những bữa khác cũng thế, lúc nào anh cũng lo cô không đủ chất dinh dưỡng. Hiếm khi thấy cô ăn ngon miệng, anh vui mừng đứng dậy cầm lấy chén của cô: “Để anh lấy thêm cho em.”
Tưởng Vọng Thư dạ một tiếng, lại dặn thêm: “Đừng lấy nhiều quá.”
Tưởng Kỵ gật đầu đồng ý, nhưng khi đưa lại cho cô lại là một chén đầy ắp. Trước giờ vẫn luôn như thế, anh vẫn luôn mong cô ăn nhiều hơn, ăn ngon hơn một chút.
Tưởng Vọng Thư thở dài trong lòng, rồi chậm rãi ăn từng thìa cháo một, khi đặt thìa xuống, ngẩng đầu lên, cô lại thấy Tưởng Kỵ đang nhìn mình.
Tưởng Vọng Thư giật mình.
Phải miêu tả ánh mắt đó của Tưởng Kỵ thế nào đây? Khác hẳn vẻ vô cảm thường ngày, lúc này đôi mắt anh chất chứa đủ thứ cảm xúc phức tạp, dường như có xót xa, có dịu dàng, còn vài loại cảm xúc khác nữa mà cô không thể phân biệt nổi. Cô chỉ biết chắc chắn rằng Tưởng Kỵ đang rất quan tâm đến cô.
Trái tim cô bỗng chùng xuống.
Sao lại có người tốt đến vậy? Rõ ràng là cô đã bỏ anh ở lại nơi này, lặng lẽ ra đi rồi lại lặng lẽ trở về, vậy mà anh vẫn một lòng đối tốt với cô.
Tưởng Kỵ ăn xong trước, dắt chiếc xe điện đang dựng dưới mái hiên ra, Tưởng Vọng Thư thay giày rồi cũng theo anh ra ngoài, sau đó ngồi lên yên sau của chiếc xe điện.
Chiếc xe điện đã cũ, lớp sơn xám trên bề mặt đã bong tróc gần hết, chỉ có điều dường như Tưởng Kỵ đã lau chùi nên xe rất sạch sẽ, không có chút bụi bẩn nào cả.
Tưởng Vọng Thư quen thuộc tựa vào chiếc hộp nhỏ phía sau xe, tay đặt lên thanh chắn bên hông xe, ngay khi xe khởi động, tâm trạng cô cũng dần bình tĩnh lại theo đó.
Gió ào ào lướt qua tai, Tưởng Vọng Thư nhìn dòng người qua lại trên đường, chợt nhớ ngày trước Tưởng Kỵ cũng thường chở cô đi dạo bằng xe điện. Có mấy lúc thấy cô căng thẳng quá, anh cũng sẽ đưa cô ra ngoài hóng gió, như muốn làm cho những phiền muộn của cô tan biến theo làn gió đó.
Thỉnh thoảng đi ngang những gánh hàng rong cô thích ăn, xe điện sẽ dừng lại, Tưởng Kỵ sẽ lấy ra số tiền không biết dành dụm từ bao giờ để mua cho cô những món ăn vặt ngon lành.
Lúc này, Tưởng Vọng Thư lại ngồi trên yên sau xe điện, nhìn chiếc xe len lỏi qua những con hẻm nhỏ hẹp, nghe tiếng các bác các cô nói thứ tiếng quê hương quen thuộc, trong lòng cô cuối cùng cũng cảm nhận được rằng mình đã thực sự trở về.
Không hiểu sao, nỗi chán ghét nơi này trong lòng cô dường như cũng vơi đi đôi chút trong không khí nhộn nhịp đó.
Thực ra khi ngồi trên chuyến tàu cuối vắng lặng ở Hoa Thành, đôi lúc cô cũng nhớ đến thị trấn nhỏ bé chật chội nhưng ấm áp này. Chỉ có điều nỗi nhớ ấy quá mơ hồ, mỗi khi khuôn mặt đáng ghét của Tưởng Tráng hiện lên trong đầu, cô lại cảm thấy dòng máu Bình Nam trong người cô trở nên thật dơ bẩn.
Nhưng khi ngồi ở phía sau xe của Tưởng Kỵ, ngọn gió thổi qua bên tai cô dường như có thể thổi bay đi tất cả những suy nghĩ đó.
Tưởng Vọng Thư nhận ra mình lại bắt đầu suy nghĩ lan man. Mấy năm đi xa không khiến tâm trí cô chín chắn hơn, ngược lại còn khiến cô trở nên do dự và ủy mị hơn trước, đến cả ngọn gió đầu xuân ở Bình Nam thổi qua cũng khiến cô suy nghĩ nhiều hơn.
Bên cạnh Tưởng Kỵ, là nơi sạch sẽ nhất trên thế gian này.
Anh luôn che chở cho cô, bất kể cô có mang họ Tưởng hay không, có sinh ra ở Bình Nam hay không, miễn cô vẫn là Nguyệt Lượng bé nhỏ của anh là được.
Lòng Tưởng Vọng Thư chợt xao động, bàn tay cô đặt phía sau xe cũng khẽ cử động. Do dự vài giây, cô nhẹ nhàng đặt tay lên eo Tưởng Kỵ nhưng chỉ là chạm nhẹ, lực khẽ đến mức gần như không thể cảm nhận được.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc bàn tay cô chạm vào, người đang lái xe gần như ngay lập tức khựng người lại, sau đó giọng trầm của anh vang lên hòa vào tiếng gió: “Có chuyện gì vậy?”
Tưởng Vọng Thư tai hơi ửng đỏ, ánh mắt dừng ở con đường gập ghềnh dưới bánh xe, cô vô thức buột miệng nói: “Đường này gập ghềnh ghê.”
Tưởng Kỵ dường như không nghe thấy rõ, anh hơi nghiêng mặt sang nhưng tầm mắt vẫn dán vào con đường phía trước. Bàn tay Tưởng Vọng Thư đặt trên eo anh siết chặt hơn một chút, rồi cô nghiêng người về phía Tưởng Kỵ, áp sát vào tai anh thì thầm nói: “Đường hơi gập ghềnh nên em vịn một chút.”
Tưởng Kỵ cảm nhận hơi thở ấm áp phả qua tai, tiếp theo là cơ thể mềm mại của Tưởng Vọng Thư áp sát vào lưng anh. Biểu cảm của anh thoáng khựng lại, sau đó anh gật đầu như không có chuyện gì, tốc độ xe cũng dần chậm lại theo sự kiểm soát của anh, cố gắng chạy êm hơn.
Chỉ có điều, bàn tay Tưởng Vọng Thư đặt trên eo anh vẫn không buông ra. Mãi đến khi đoạn đường gập ghềnh kết thúc, tay cô mới rời khỏi eo anh.