Chương 16: Lên giường

Xúc Tua Đực Đẻ Trứng Thì Nên Đi Khoa Nào? thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một dòng chữ tiếng Anh tuyệt đẹp từ từ hiện lên trên làn da ấy.
Phương Hành Chu dừng động tác, nhìn cái tên không thể xóa nhòa này, khẽ híp mắt, trông như người say rượu, sắc đỏ ửng trên gương mặt cậu lan dần sang tai, rồi xuống xương quai xanh.
Lục Kiến Xuyên cũng vậy. Cả hai nhìn dòng chữ ấy, hơi thở dồn dập, đầu óc nóng ran, chìm đắm trong khoái cảm tột cùng mà đối phương mang lại --- dù họ chưa làm gì, chỉ là nằm bên nhau.
"Thật đẹp..." Lục Kiến Xuyên thì thầm.
Phương Hành Chu mỉm cười, cậu hôn nhẹ lên vùng da nóng ấm bên cạnh hình xăm, rồi rời khỏi giường, chậm rãi cởi bỏ đồ ngủ, phô bày cơ thể mình cho Lục Kiến Xuyên.
Khi chiếc quần lụa rơi xuống thảm, tim Lục Kiến Xuyên đột nhiên đập mạnh mấy cái, ánh mắt anh dán chặt vào bắp đùi Phương Hành Chu.
Trên làn da trắng nõn mịn màng như tơ lụa của cậu, không biết từ lúc nào đã khắc tên Lục Kiến Xuyên bằng tiếng Anh, bây giờ chỗ đó vẫn còn hơi ửng hồng, thậm chí vẫn còn hơi sưng.
Tim Lục Kiến Xuyên bắt đầu đập loạn xạ, dù không uống say nhưng men rượu nồng nặc lại xộc thẳng lên não anh, ánh mắt anh nhìn chằm chằm hình xăm của cậu, đôi môi hơi hé mở mà không nói gì.
Phương Hành Chu tháo mắt kính xuống, lộ ra đôi mắt xinh đẹp ẩn sau tròng kính, hàng mi dài cong vút như cánh bướm đậu trên mi mắt.
Cậu một lần nữa bò đến bên cạnh Lục Kiến Xuyên, cúi đầu như muốn hôn môi, khẽ hỏi: "Thích không?"
Lục Kiến Xuyên đối diện với ánh mắt táo bạo của cậu.
Máu trong cơ thể anh chảy nhanh hơn, bụng dưới đang nuôi dưỡng sự sống mới bắt đầu nóng lên, não bộ nhanh chóng tiết ra hormone khoái cảm, mọi tế bào của anh đều chìm vào trạng thái hưng phấn tột độ.
Dù là cái đuôi vô hình của nhân loại hay đám xúc tu quái vật ẩn trong cơ thể, đều mất kiểm soát.
Lục Kiến Xuyên muốn phát điên, tình yêu quá điên cuồng khiến anh không biết phải làm sao. Có đôi khi anh nghi ngờ, Phương Hành Chu thật sự là con người sao? Hay cậu là quái vật chuyên ngụy trang thành con người đang dụ dỗ anh?
Nếu đây là cuộc đi săn... Lục Kiến Xuyên cúi đầu, hôn lên làn da ấm áp được khắc tên mình.
... thì anh đã bị ăn thịt sạch sẽ từ lâu, như "Kiến Chúa" vậy.
Nghĩ vậy, không hiểu sao anh lại cảm thấy hưng phấn, anh ngẩng đầu lên, vừa dùng hàm răng cắn đứt cúc áo sơ mi của Phương Hành Chu, vờn vờn khuôn mặt thanh tú của cậu, cố tìm dấu vết của lớp da người, muốn chứng minh người yêu cũng là quái vật như anh, sẽ như bọ ngựa cái, sau khi giao phối thì từng ngụm từng ngụm nuốt chửng anh.
"Vợ yêu, anh thích lắm, thích đến phát điên rồi, làm sao bây giờ?" Anh hưng phấn nói, "Em còn đói không? Muốn nếm thử thịt của anh không?"
Phương Hành Chu: "...Hả?"
"Thật muốn bị em nuốt vào trong bụng," Lục Kiến Xuyên cắn đứt xong cái cúc áo cuối cùng, bò lên ghé sát vào tai cậu, "Muốn bị dịch dạ dày của em tiêu hóa thành một bãi nhầy nhụa, thấm vào mạch máu em, trở thành một phần cơ thể em, mãi mãi không rời xa... Vậy chúng ta kết hôn nhé? Không có hôn nhân nào của loài người bền chặt hơn chúng ta..."
Phương Hành Chu nhịn không được mà cười, đáp lại bằng một nụ hôn lên hình xăm của anh, đánh giá những lời kỳ lạ của anh: "Nai con, anh thật đáng yêu."
Nghe thấy tiếng cười của cậu, bụng Lục Kiến Xuyên càng nóng ran. Phôi thai trong cơ thể anh điên cuồng hấp thụ tình yêu nồng nàn từ Phương Hành Chu, cơ thể nhỏ bé mọc vô số xúc tu, ve vẩy trong cơ thể Lục Kiến Xuyên.
Cơn đau dữ dội truyền đến từ bụng, anh giật mình bàng hoàng, cơ thể anh theo bản năng chống cự dữ dội, coi nó như vật ký sinh nguy hiểm, kích hoạt hệ thống miễn dịch, định tiêu diệt mối đe dọa ngay từ trong trứng nước.
Nhưng có lẽ do hôm nay đã hấp thụ quá nhiều năng lượng, nó rất kiên cường, không hề hấn gì mà kết nối với cơ thể mẹ, xúc tu bám chặt vào da thịt anh.
Lục Kiến Xuyên toát mồ hôi lạnh, khóe miệng lại nở nụ cười thỏa mãn, ôm chặt người trong lòng hơn, những xúc tu thong thả vươn tới, giọng khàn khàn: "Bảo bối, hôm nay anh là anh hùng nhân dân... Cho anh thêm 'cơm' đi."
......
Một 'bữa ăn' no nê kéo dài.
Phương Hành Chu bị kiệt sức hai lần liên tục, mệt đến mức không nhấc nổi ngón tay, đây là lần đầu cậu cảm thấy bình yên vào ban đêm sau một tháng, cậu dựa vào vòng tay ướt đẫm mồ hôi của người yêu, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ mà không cần thuốc.
Đáng lẽ cậu nên mơ một giấc mơ đẹp, nhưng có lẽ do vận động quá kịch liệt trước khi ngủ, nên cậu mơ màng cảm thấy mình mơ suốt đêm, trong mơ, cậu vẫn điên cuồng quấn quýt với Lục Kiến Xuyên, nhưng khác với lúc cậu tỉnh táo, khác ở chỗ... bộ phận nam tính nào đó biến mất, thay vào đó là những xúc tu cứng rắn, linh hoạt, không biết mệt mỏi...
Sau khi tỉnh dậy, cậu theo bản năng đưa tay sờ qua.
--- Sau đó chạm phải thứ gì đó quen thuộc.
Cái chạm này khiến Lục Kiến Xuyên nhanh chóng mở mắt ra, nhìn Phương Hành Chu bằng ánh mắt sáng rực, coi đó như lời mời trực tiếp nhất, hứng khởi đề nghị: "Làm thêm nhé?"
Phương Hành Chu lập tức buông tay, quay mặt đi, nói: "Đi làm."
Đôi mắt pha lê của Lục Kiến Xuyên lập tức tối sầm lại.
"Thôi nào..." Lục Kiến Xuyên ôm cậu sát hơn một chút, một lần nữa nhắm mắt lại, giọng lười biếng, "Còn sớm mà, ngủ thêm mười phút đi."
Phương Hành Chu nhìn về phía đồng hồ treo trên tường, Lục Kiến Xuyên phán đoán cực chuẩn, còn đúng mười phút nữa chuông báo thức mới đổ.
Cậu lại không ngủ được, ánh sáng lờ mờ lọt qua rèm cửa, lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt của người nằm bên.
Trong mười mấy giây ngắn ngủi, hơi thở của Lục Kiến Xuyên một lần nữa trở nên đều đặn. Trong giấc ngủ say, lông mày anh hơi nhíu lại, dường như giấc ngủ của anh cũng không quá yên bình, khuôn mặt tuấn tú hiếm khi lộ vẻ mệt mỏi.
Phương Hành Chu tinh ý nhận ra vẻ mệt mỏi trên mặt anh, cho dù họ đã quấn quýt bên nhau suốt một đêm, Lục Kiến Xuyên vẫn tràn đầy năng lượng.
Bản năng bác sĩ trỗi dậy, Phương Hành Chu duỗi tay sờ trán anh.
Hình như hơi nóng... nhưng nhiệt độ vẫn trong giới hạn bình thường.
Lục Kiến Xuyên nửa tỉnh nửa mơ nắm lấy tay cậu, kéo vào trong chăn, lầm bầm, anh không mở nổi mắt nhưng vẫn nhớ việc phải đưa vợ yêu đi làm: "Đợi chút nữa anh chở em... Đừng vội vàng..."
Tay Phương Hành Chu bị anh nắm, đặt ngay giữa bụng anh.
Nơi ấy nóng hầm hập như một túi sưởi, nhiệt độ rõ ràng vượt quá khả năng sinh nhiệt của con người.
Lòng Phương Hành Chu nặng trĩu, cậu rút tay ra, áp lòng bàn tay lên bụng Lục Kiến Xuyên.
Nhiệt độ đã vượt quá 50 độ.
Động tác này khiến Lục Kiến Xuyên cảm thấy thoải mái, trong cổ anh phát ra tiếng rên rỉ thỏa mãn, áp sát lại một chút, môi anh cọ cọ trên mặt Phương Hành Chu.
Lông mày cậu càng nhíu chặt. Phương Hành Chu bắt đầu kiểm tra toàn thân anh, cậu bắt đầu sờ từ mặt xuống cẳng chân anh, cẩn thận xác nhận lại, phát hiện chỉ có nhiệt độ ở vùng bụng là bất thường, những chỗ khác đều rất bình thường.
Thậm chí --- khi tay cậu dừng lại ở vùng bụng, bên trong như có gì đó cựa quậy một chút.
Cậu giật mình rụt tay về.
Cậu sửng sốt nửa giây, tim cậu không hiểu sao đập nhanh hơn, một lần nữa áp tay vào. Lần này, không có cử động kỳ lạ nào, như thể vừa rồi chỉ là ảo giác của cậu.
Não cậu nhanh chóng hoạt động, tìm kiếm bệnh trạng tương ứng. Nhưng triệu chứng quá kỳ lạ, không khớp với bất kỳ bệnh nào mà cậu biết.
Mà Lục Kiến Xuyên vậy mà vẫn ngủ ngon lành. Phương Hành Chu vỗ nhẹ mặt anh, nhỏ giọng đánh thức anh: "Anh có khó chịu chỗ nào không?"
Lục Kiến Xuyên mở mí mắt nặng nề, mơ màng nhìn Phương Hành Chu, ngớ người một lúc: "...Gì vậy?"
"Anh hình như bị sốt, nhưng không giống cơn sốt thông thường," Phương Hành Chu lại sờ trán anh, "Cảm thấy thế nào? Có đau bụng không? Lát nữa anh đến bệnh viện cùng em nhé, kiểm tra xem anh có bị nhiễm virus nào không, chụp siêu âm B kiểm tra một chút..."
Lục Kiến Xuyên tỉnh hẳn.
Anh sờ bụng mình, ngay lập tức hiểu rõ tình hình.
Tâm trạng anh trở nên tốt hơn, Lục Kiến Xuyên khẽ nhếch khóe miệng, để mặc Phương Hành Chu sờ soạng khắp người mình, tận hưởng đãi ngộ của bệnh nhân, rồi mới chậm rãi nói: "Không khó chịu, bụng cũng không đau, sao thế bảo bối? Có phải em mơ thấy anh bị bệnh không? Em yên tâm đi, cơ thể anh khỏe lắm, không đến bệnh viện làm phiền em đâu."
Phương Hành Chu nhìn anh vài giây, khẽ nhướng mày.
Cậu lại đặt tay lên bụng Lục Kiến Xuyên.
"..."
Đồng tử cậu hơi co rút lại, cậu cảm thấy không thể tin nổi, sờ đi sờ lại, kết quả vẫn như vậy ---
Nơi đó hoàn toàn bình thường.
Không nóng một cách bất thường, không có cử động kỳ lạ.
Chỉ có cơ bụng mà Lục Kiến Xuyên cố ý gồng lên, tám múi hoàn hảo, săn chắc, cực kỳ hoàn mỹ.
Phương Hành Chu sững sờ hồi lâu.
Cho đến khi chuông báo thức reo lên inh ỏi, cậu mới bừng tỉnh, hoảng hốt trong giây lát, cậu không rõ vừa nãy mình đã tỉnh táo hay đang ở trong mơ.
Cậu đảo mắt, đối diện với ánh mắt luôn tràn đầy tình yêu của Lục Kiến Xuyên.
"Thật sự không khó chịu sao?" Cậu xác nhận một lần nữa.
"Không có, chỉ buồn ngủ thôi," Lục Kiến Xuyên ngáp một cái, "Sáng nay em muốn ăn gì? Bánh cuốn Lý Ký nhé?"
Phương Hành Chu vẫn cảm thấy kỳ lạ, đặt tay lên bụng anh, hoài nghi trí nhớ của mình.
Hai người đối mặt hồi lâu, khóe miệng Lục Kiến Xuyên từ từ nhếch lên, trên mặt vẫn mang vẻ ngái ngủ, giọng lười biếng lại quyến rũ: "Đừng nhìn anh như thế, anh không chịu nổi đâu."
Phương Hành Chu rút tay, tạm thời gác chuyện này lại, nhắc nhở anh: "Nếu anh cảm thấy không khỏe, phải nói ngay với em."
"Được." Lục Kiến Xuyên cười tươi hơn, "Anh tin tưởng chẩn đoán của chủ nhiệm Phương."
Phương Hành Chu vén chăn đứng dậy, chân trần bước trên thảm, định vào phòng tắm để tắm rửa. Như cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng phía sau, cậu quay đầu lại nhìn thoáng qua ánh mắt rực lửa của Lục Kiến Xuyên, không hiểu sao trong lòng cậu cảm thấy bất an, vì thế kéo chăn lên đắp cho anh: "Anh ngủ tiếp đi, để em tự lái xe."
Nghe vậy, Lục Kiến Xuyên lập tức lật người dậy: "Không được, anh muốn chở em." Rồi bước đến bế ngang Phương Hành Chu lên, mặc kệ cậu nhíu mày, cùng tiến vào phòng tắm.
Nửa tiếng sau.
Lục Kiến Xuyên mang theo bánh cuốn nóng hổi và sữa đậu nành ngồi vào xe, hai bên má phúng phính, vừa nhanh chóng khởi động động cơ vừa chở vợ vượt qua 'nỗi kinh hoàng' lớn nhất của xã hội loài người --- giờ cao điểm.
Xe còn chưa ra khỏi khu dân cư, anh đã ăn xong một túi bánh cuốn.
Ngược lại, Phương Hành Chu ăn uống tao nhã hơn nhiều, nhai kỹ nuốt chậm, điềm tĩnh và thanh lịch.
Mỗi lần cậu ăn gì, Lục Kiến Xuyên đều nín thở, sợ làm kinh động quá trình ăn uống của cậu, vì theo góc nhìn của anh (một quái vật), lượng ăn của cậu ít đến mức đáng thương.
Vì thế, trong xe hiếm khi yên tĩnh quá mười phút, đến khi Phương Hành Chu ăn xong, anh mới bật radio, hỏi: "Em ăn no chưa? Muốn ăn thêm một thanh sô cô la không? Hành Chu, em thật sự quá gầy, mùa đông là lúc động vật tích mỡ, nhưng sao em vẫn không béo lên chút nào?"
Phương Hành Chu: "Bởi vì em là người, không phải động vật hoang dã."
Lục Kiến Xuyên còn muốn nói thêm, radio lúc này đã chuyển sang kênh tin tức, MC đọc từng câu từng chữ rõ ràng:
"Khách sạn Bác Đức tối qua đã xảy ra một vụ khủng bố nghiêm trọng. Tội phạm đã bắt cóc chú rể trong bữa tiệc đính hôn đó, giao tranh ác liệt với cảnh sát, cư dân gần đó đã nghe thấy rất nhiều tiếng súng. May mắn là lực lượng đặc nhiệm đã nắm được thông tin từ trước, đặt bẫy trước, không gây thương vong cho dân thường..."
Lục Kiến Xuyên không ngờ Viện Nghiên Cứu Dị Thường xử lý hậu quả tốt đến thế, chưa gì đã đưa tin tức rồi.
Tim anh thót lên, lén nhìn sắc mặt Phương Hành Chu, thấy vẻ mặt cậu dần dần lạnh lùng, môi cậu mím chặt thành một đường thẳng, lòng anh bỗng thót lại.
"Khụ," anh nhanh chóng chuyển kênh, "Tin tức đều là phóng đại, đâu có đáng sợ đến thế, còn dùng từ 'giao tranh ác liệt'... Giờ là xã hội pháp trị mà."
Phương Hành Chu trầm mặc một hồi.
Lục Kiến Xuyên thấp thỏm: "Chu Chu?"
Hồi lâu sau, anh cuối cùng cũng nghe thấy tiếng của Phương Hành Chu, giọng cậu đều đều nhưng ẩn chứa cảm xúc phức tạp.
Cậu nói: "Nai con, em biết anh và cảnh sát che giấu rất nhiều chuyện trong vụ này."
"Nhưng em sẽ không hỏi lại, anh cũng không cần giải thích quá nhiều, coi như đó là một hành động nghĩa hiệp."
Lục Kiến Xuyên hơi há hốc mồm, trái tim bắt đầu không yên mà đập nhanh.
"Chu Chu..."
Phương Hành Chu ngừng một chút, tiếp tục nói: "Nhưng lần sau nếu anh tham gia vào những hành động như vậy nữa, hy vọng anh nhớ rõ một điều. Nếu anh bị thương, em sẽ tự tạo vết thương tương tự trên người mình. Nếu anh không may hy sinh, em sẽ kết thúc sinh mạng bằng cách tương tự."
"Đây không phải là lời uy hiếp," cậu hơi nghiêng đầu, nhìn người lái xe, "Đây là sự thật. Em yêu anh, điều này anh hẳn phải biết rõ, giữa chúng ta chỉ có cùng sống hoặc cùng chết."
Tai Lục Kiến Xuyên ù đi.
Đến đèn đỏ, anh đạp mạnh phanh, quay đầu nhìn đôi mắt trong suốt tràn đầy nghiêm túc của Hành Chu, cảm xúc ngọt ngào trào dâng từ đáy lòng khiến toàn thân anh nổi da gà.
Yêu.
Anh nhấm nháp lời yêu thương đến từ bạn đời, đầu óc anh choáng váng, hơi hạnh phúc mà híp mắt.
Bụng anh nhanh chóng nóng lên, có thứ gì đó bắt đầu nhảy lên, một cái, hai cái, ba cái... yếu ớt nhưng kiên cường, như sinh mệnh đầu tiên trên thế giới này.
"Cùng sống, hoặc cùng chết," Lục Kiến Xuyên lặp lại bằng ngữ khí mờ ảo kỳ dị, "Thật lãng mạn, bảo bối, anh nhất định sẽ nhớ kỹ, không bao giờ quên."