Chương 17: Cuộc sống thường nhật

Xúc Tua Đực Đẻ Trứng Thì Nên Đi Khoa Nào?

Chương 17: Cuộc sống thường nhật

Xúc Tua Đực Đẻ Trứng Thì Nên Đi Khoa Nào? thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong dòng xe cộ kẹt cứng, Lục Kiến Xuyên nghiêng người qua, hôn nhẹ lên môi Phương Hành Chu một cái ngắn ngủi.
Bụng anh vẫn nóng rát như cũ, thứ trong cơ thể bắt đầu đập mạnh theo nhịp điệu, mạnh mẽ hơn so với buổi tối, chứng tỏ "thứ đó" càng ngày càng ăn sâu vào trong thân thể quái vật của anh, trở thành kẻ chiến thắng cuối cùng.
Đầu ngón tay Lục Kiến Xuyên run nhẹ.
Anh luyến tiếc rời môi Phương Hành Chu, dùng mặt liên tục cọ vào làn da cậu như một người mắc chứng thèm da mãn tính, khát vọng tiếp xúc gần gũi hơn với cậu để trấn áp xung đột bản năng với "thứ đó".
Phương Hành Chu ngửi thấy mùi hương độc đáo trên người anh, mặc kệ kiểu hành động như cún con này của anh, nhẹ nhàng hôn lại khóe miệng Lục Kiến Xuyên: "Được rồi, tập trung lái xe đi."
Lục Kiến Xuyên không chịu buông tay, cọ xát một lúc lâu cho đến khi bình tâm lại thì mới ngồi vào ghế lái, nhưng một tay vẫn nắm chặt tay Phương Hành Chu.
Chiếc nhẫn đính hôn trên ngón áp út chạm vào nhau, mang theo hơi ấm của cả hai.
Đèn xanh bật, dòng xe cuối cùng cũng bắt đầu lăn bánh. Lục Kiến Xuyên nóng đến mức khó chịu, trong bụng anh như có một ngọn lửa bồn chồn đang đốt cháy. Anh hạ cửa kính xe xuống một chút để không khí lạnh tràn vào.
Có thứ gì đó đang âm thầm len lỏi vào xương tủy anh, cảm giác này hoàn toàn không dễ chịu chút nào. Hệ "miễn dịch" của quái vật đang khao khát được kích hoạt, nhưng bị Lục Kiến Xuyên dùng ý chí mạnh mẽ của mình mà trấn áp nó.
Anh tận hưởng sự đau đớn này, cảm nhận sự xung đột giữa tình yêu nồng nàn và cơ thể, anh siết chặt tay lái, dùng giọng điệu kỳ lạ mà nói: "Chu Chu, anh cũng yêu em."
Những lời này, Phương Hành Chu đã nghe mỗi ngày suốt mười năm qua.
Cậu nghịch ngón tay út của Lục Kiến Xuyên, "Ừm" một tiếng rồi cúi đầu xem tin nhắn công việc trên điện thoại.
Suốt 30 phút lái xe, Lục Kiến Xuyên không ngừng than thở về nỗi khổ, sự nhớ nhung, và tình yêu của anh trong khoảng thời gian cậu chia tay. Phương Hành Chu đã quen từ lâu, đôi lúc đáp lại vài câu, dùng những câu từ ngắn gọn nhất để Lục Kiến Xuyên cảm thấy thỏa mãn, cũng khuyến khích anh tiếp tục trò chuyện.
Giữa những lời đường mật đó, họ đã đến bệnh viện. Phương Hành Chu dặn Lục Kiến Xuyên lái xe cẩn thận và bảo tối nay anh không cần đến đón cậu.
Lục Kiến Xuyên là một công tử nhà giàu rảnh rỗi, sở thích lớn nhất là làm trợ lý kiêm tài xế riêng cho Phương Hành Chu, ngày thường anh phải nán lại rất lâu mới chịu rời đi. Nhưng hôm nay, anh rời đi một cách dứt khoát, thậm chí đạp ga mạnh đến mức ống xả phát ra tiếng ồn do tăng tốc quá nhanh.
Phương Hành Chu sắp trễ giờ làm nên không để ý đến chi tiết nhỏ này.
Hôm nay cậu phải làm việc đến 8 giờ tối, một ca phẫu thuật vào buổi sáng, khám bệnh buổi chiều và một ca phẫu thuật buổi tối.
Trước ca mổ, cậu tháo chiếc nhẫn vàng lấp lánh theo kiểu "nhà giàu mới nổi" trên ngón áp út xuống, cất cẩn thận vào ngăn tủ cá nhân của mình.
Đồng nghiệp đang thay đồ cùng cậu mở to mắt, ánh mắt lóe lên vẻ hăm hở hóng chuyện.
Ca phẫu thuật buổi sáng không quá khó, chỉ mất ba tiếng là xong, vừa kịp giờ ăn trưa. Nhưng chỉ trong ba tiếng đó, tin đồn vớ vẩn đã lan truyền khắp bệnh viện ---
Các chủ đề bàn tán đều xoay quanh: Bác sĩ Phương "bông hoa cao lãnh" đã bị người ta "hái", mà đối tượng hư hư thực thực lại là một "đại tiểu thư" có gu thẩm mỹ tệ hại, Bác sĩ Phương – người chưa bao giờ đeo trang sức – lại yêu cô đến mê mẩn, nên cậu đã đeo chiếc nhẫn vàng xấu "kinh khủng" lên bàn tay được mệnh danh là "thánh thủ khoa ngoại" của mình.
Ai nhắc đến chiếc nhẫn vàng cũng phải tặc lưỡi hai tiếng, kể lại sống động như thật về việc nó xấu đến mức nào, rồi một đồn mười, mười đồn trăm, đến mức chiếc nhẫn ấy trở thành bí ẩn lớn nhất trong ngày, thậm chí có người treo thưởng một ly cà phê chỉ để có ảnh chụp lén để xem chiếc nhẫn xấu cỡ nào.
Khi Phương Hành Chu phẫu thuật xong bước ra, đeo lại chiếc nhẫn và bước vào phòng ăn, mọi người đồng loạt nhìn chằm chằm vào tay cậu.
Chiếc nhẫn dù được làm bằng vàng nhưng nó lại sáng hơn vàng bình thường gấp nhiều lần, sáng đến mức khiến mọi người trong phòng cảm thấy chói mắt. Thiết kế của nó thực sự rất thô kệch, ở giữa có một viên kim cương hình trái tim trông quê mùa.
Thoạt nhìn trông như một chiếc nhẫn vàng giả giá 5 đồng ở sạp hàng vỉa hè, hơn nữa là sạp hàng từ những năm 80.
Tuyệt vời hơn nữa là, chiếc nhẫn cực kỳ xấu xí này lại được Phương Hành Chu đeo trên ngón tay trắng nõn thon dài, bàn tay phải đã cứu vớt vô số mạng người.
Cả phòng im lặng trong một phút.
Phương Hành Chu xem xong hồ sơ, ngẩng đầu lên và hơi sửng sốt: "Mọi người không đi ăn trưa sao?"
Mọi người nhanh chóng thu lại tầm mắt, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, ai làm việc thì tiếp tục làm việc, ai ăn thì tiếp tục ăn. Phương Hành Chu còn phải đi khám bệnh vào buổi chiều, không rảnh để ý đến những tin đồn nhảm nhí, cậu cầm hồ sơ đi ra khỏi phòng dưới ánh mắt nhìn lén của mọi người.
Mãi đến hơn 9 giờ tối, cậu mới ra khỏi phòng phẫu thuật, tranh thủ nhìn điện thoại thì thấy có hai cuộc gọi nhỡ.
Phương Hành Chu xách túi lên, gọi lại.
Trong mười mấy giây chờ cuộc gọi được kết nối, cậu đi thang cuốn từ tầng 6 xuống tầng 5 khoa phụ sản, cậu bỗng liếc thấy một bóng người quen thuộc đang ngồi ở cửa khoa phụ sản.
Là Lục Kiến Xuyên.
Anh hơi nghiêng đầu, ánh mắt theo dõi một sản phụ bụng to đang đi qua, vẻ mặt khó tả, vừa tò mò vừa thờ ơ, như một nhà động vật học đang quan sát chuột bạch trong phòng thí nghiệm.
Tim Phương Hành Chu khẽ đập mạnh, vô thức siết chặt điện thoại.
Rất nhanh, Lục Kiến Xuyên cảm nhận được sự rung động, anh lấy điện thoại ra từ trong túi.
Nhìn thấy người gọi, vẻ thờ ơ trên mặt anh lập tức tan biến như thủy triều rút, như một bộ xương khô đột nhiên được phủ đầy da thịt, nhanh chóng trở nên sống động.
"Alo, Chu Chu, em phẫu thuật xong rồi à? Anh đợi đến đói meo luôn rồi."
Giọng nói ôn hòa mang theo chút hờn dỗi.
Tim Phương Hành Chu vẫn đập nhanh, cậu khẽ nói: "Không phải em đã bảo anh ăn trước rồi sao? Anh đang ở đâu?"
"Ở ngay dưới lầu em!" Giọng Lục Kiến Xuyên có chút đắc ý, "Đói đến mấy cũng phải đợi em cùng ăn."
Bàn tay cầm điện thoại của cậu hơi thả lỏng.
Phương Hành Chu vẫn nhìn chằm chằm vào bóng dáng anh: "Quay đầu lại."
Lục Kiến Xuyên hơi ngạc nhiên, sau đó anh quay đầu lại, đối diện với đôi mắt của Hành Chu từ xa.
Đồng tử trong suốt tuyệt đẹp của anh chậm rãi nhuốm màu hồng, Lục Kiến Xuyên cúp điện thoại, đứng dậy nhanh chóng đi về phía cậu, sau đó dùng sức ôm chặt cậu trước mặt mọi người, như thể đã không gặp cậu suốt cả một thế kỷ: "Cuối cùng em cũng tan làm rồi."
Phương Hành Chu tự nhiên nắm tay anh: "Anh ngồi ở khoa phụ sản làm gì?"
Lục Kiến Xuyên cười tủm tỉm nói: "Học tập."
Phương Hành Chu nhìn chằm chằm anh một hồi.
"Học tập?"
Lục Kiến Xuyên không nói lời nào, chỉ mỉm cười. Phương Hành Chu siết chặt tay anh, nghĩ đến những hành vi khác thường gần đây của anh, một suy đoán không hay lặng lẽ nảy sinh trong lòng cậu.
Cậu nắm chặt tay Lục Kiến Xuyên: "Nai con, em cần nhắc nhở anh một điều, mua bán trẻ con là phạm pháp, cực kỳ vô đạo đức, em sẽ không chấp nhận loại hành vi này."
Lục Kiến Xuyên gật đầu lia lịa: "Ừ, em nói đúng."
Phương Hành Chu: "Vậy sao dạo này anh cứ nhắc đến chuyện con cái?"
Bây giờ kỹ thuật của nhân loại chưa thể chụp được ảnh trứng trong bụng anh, Lục Kiến Xuyên biết hành vi của mình sẽ khiến người ta cảm thấy kỳ lạ, nhưng anh vẫn không nhịn được, lặng lẽ tiến đến bên tai Phương Hành Chu, nửa thật nửa đùa nhỏ giọng nói: "Vợ yêu, anh có thể sinh con cho em."
Phương Hành Chu: "......"
Cậu nhíu mày nhìn Lục Kiến Xuyên.
Lục Kiến Xuyên: "Không cần đi khám khoa tâm thần đâu, anh tỉnh táo lắm."
Phương Hành Chu đẩy anh một chút: "Lên xe."
Lục Kiến Xuyên ngoan ngoãn ngồi vào ghế phụ, còn chưa kịp nói gì thì đã bị Phương Hành Chu lấy mất điện thoại.
Phương Hành Chu cầm điện thoại của anh, lễ phép hỏi một câu mang tính tượng trưng: "Em có thể xem được không?"
"Tất nhiên!" Lục Kiến Xuyên vui vẻ đồng ý.
Thế là cậu làm trước mặt Lục Kiến Xuyên, dùng vân tay của mình để mở khóa điện thoại, kiểm tra tài khoản ngân hàng, hộp thư email, lịch sử trò chuyện, thậm chí rất chuyên nghiệp mà kiểm tra cả ứng dụng ẩn.
Một lúc sau, cậu trả lại điện thoại cho Lục Kiến Xuyên.
Không có khoản chuyển tiền lớn nào, không có email lạ, lịch sử trò chuyện cũng ít đến mức khoa trương. Với trình độ hiểu biết về thiết bị điện tử của Lục Kiến Xuyên, khó có thể làm chuyện phi pháp để có con.
Xác nhận xong, cậu vẫn không yên tâm, lại cảnh cáo một câu: "Không được suy nghĩ lệch lạc, nếu thật sự muốn có con, sau này chúng ta có thể nhận nuôi."
Lục Kiến Xuyên há miệng muốn nói gì đó rồi lại thôi.
Phương Hành Chu thắt dây an toàn: "Muốn nói gì?"
Lục Kiến Xuyên: "Khụ, không có gì. Tối nay chúng ta ăn cánh gà nướng được không? Anh đã rã đông cánh gà rồi, anh đói quá."
Phương Hành Chu: "Lần sau đừng đợi em, ăn uống không có quy luật không tốt cho sức khỏe đâu."
Lục Kiến Xuyên giả vờ không nghe thấy: "Anh còn mua cả bánh củ cải mà em thích nhất nữa."
Phương Hành Chu: "......"
Lục Kiến Xuyên: "Ăn cánh gà nướng được không?"
......
Cuối cùng, cậu vẫn làm cánh gà nướng cho Lục Kiến Xuyên.
Xương cánh gà được lọc một cách hoàn hảo, bên trong nhồi khoai tây nghiền, bỏ vào lò nướng cho vàng hai mặt rồi rắc chút mùi tây lên.
Lục Kiến Xuyên luôn nói mình đói đến mức có thể ăn nguyên một con trâu, cho nên cậu còn làm thêm mì trộn, thịt bò, luộc hai mâm sủi cảo đông lạnh đã làm từ cuối tuần trước, bày đầy một bàn ăn.
Sau đó, trong nửa giờ tiếp theo, cậu trơ mắt nhìn Lục Kiến Xuyên một mình ăn hết mười cánh gà, một tô mì lớn, 40 cái sủi cảo, hai cân thịt bò, sáu miếng bánh củ cải...
Phương Hành Chu mới ăn được một phần ba bát của mình thì trên bàn đã hết sạch đồ ăn.
Lục Kiến Xuyên dựa vào ghế, thở dài thỏa mãn, mắt vẫn thèm thuồng nhìn chằm chằm bát chưa ăn hết của Phương Hành Chu: "Lâu lắm mới được ăn cơm em nấu, ngon quá."
Phương Hành Chu: "...... No chưa?"
Lục Kiến Xuyên dừng một chút, đầu tiên là lắc đầu, sau đó nhìn thấy ánh mắt của cậu thì đổi thành gật đầu: "No rồi, rất no, không ăn nổi nữa."
Phương Hành Chu ăn một ngụm cuối cùng rồi đẩy phần còn lại về phía Lục Kiến Xuyên: "Em cũng no rồi, anh có muốn ăn nữa không?"
Vừa nói mình đã ăn no, Lục Kiến Xuyên cầm đũa gắp lia lịa, hai ba cái đã hết sạch tô mì của cậu, uống cạn nước canh, ăn như không cần nhai.
Đặt bát xuống, thấy Phương Hành Chu vẫn đang nhìn, anh hơi ngượng ngùng: "Hôm nay đói quá..."
Phương Hành Chu mỉm cười: "Nhớ uống hai viên tiêu hóa nhé."
Lục Kiến Xuyên gật đầu lia lịa, tích cực chủ động đeo tạp dề đi rửa bát.
Phương Hành Chu dựa vào cửa bếp, nhìn bóng lưng cao lớn đang bận rộn của anh, cậu luôn cảm thấy từ sau đám cưới đó, Lục Kiến Xuyên có chút khác thường.
Trở nên... vừa bình thường vừa kỳ quặc, như thể ở nơi cậu không nhìn thấy, cuộc sống của họ đang âm thầm trật khỏi quỹ đạo thường ngày.
Phương Hành Chu không nhịn được gõ mạnh vào khung cửa.
Là trạng thái tinh thần của cậu có vấn đề sao?