Chương 21: Kinh ngạc

Xúc Tua Đực Đẻ Trứng Thì Nên Đi Khoa Nào? thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đối với một con quái vật có thành tích học tập không mấy khá khẩm mà nói, những tài liệu toàn tiếng Anh này quả thực quá sức khó nhằn.
Lục Kiến Xuyên để điện thoại lại gần một chút, anh nheo mắt đọc từng chữ ở ba dòng đầu tiên trên trang một.
"Bản nghiên cứu... bảo mật cấp độ S... về... khả năng nam giới sinh sản... nghiên cứu... tổng cộng 53 người... ký kết..."
Nhìn suốt năm phút, đầu óc anh như bị ma thuật tấn công, bắt đầu cảm thấy choáng váng, không thể tập trung nổi, tinh thần anh rệu rã như bị bệnh, cứ như quay lại đêm trước khi thi CET-4-6*, lúc đó anh bị Chu Chu bắt học bù tiếng Anh suốt đêm, lúc đó anh như ở trong địa ngục...
*CET-4-6: CET-4 và CET-6 là hai kỳ thi tiếng Anh dành cho sinh viên đại học tại Trung Quốc, viết tắt của "College English Test" (Kỳ thi tiếng Anh đại học)
Anh hít sâu vài hơi, bóp nhẹ sống mũi vài cái rồi đọc tiếp vài dòng, anh đọc lướt nhanh như gió, chỉ mang tính tượng trưng mà lật đến trang cuối cùng, sau đó thở phào nhẹ nhõm một hơi, thấp giọng cảm thán: "Kế hoạch của Viện Nghiên Cứu Dị Thường không tồi."
Thực ra, anh gần như chẳng hiểu gì.
Nhưng không sao, dựa vào mười năm hợp tác thân thiết, anh tin rằng báo cáo này chắc chắn sẽ giải thích được chuyện nam giới mang thai, thậm chí cả việc tại sao anh lại sinh ra trứng --- còn chuyện sau đó phải làm thế nào thì tính sau.
Anh mỉm cười hài lòng, đóng tài liệu lại, sắp xếp chúng một cách cẩn thận.
Lý Toàn lại nhắc nhở: "À đúng rồi, đừng quên ký vào tờ giấy cam kết làm tình nguyện viên, cho nó thêm phần chân thật."
Tình nguyện viên à, Lục Kiến Xuyên khẽ vuốt cằm bằng xúc tu, từ này viết thế nào nhỉ? Vo...lun? lan? len?...teer?
Anh vụng về lật từng trang một, cho đến khi tầm mắt bắt gặp một từ quen thuộc ---
Volunteer!
Tuyệt đối chính xác.
Anh tự tin dùng xúc tu cuốn lấy một cái bút, lật thẳng đến trang cuối, quả nhiên thấy chỗ ký tên, thậm chí còn có một đoạn tiếng Trung ngay tại đó.
"Tôi đã hiểu rõ mọi rủi ro, tôi tự nguyện tham gia cuộc phẫu thuật, gánh chịu mọi hậu quả."
"Lục Kiến Xuyên"
Anh nguệch ngoạc ký tên vào đó, hài lòng ngắm nghía một lát, sau đó chụp ảnh gửi Lý Toàn xác nhận: "Như vậy được chưa?"
Lý Toàn: "Hoàn hảo. Khi nào ngài định hành động? Tôi hơi mong chờ phản ứng của bác sĩ Phương."
Tai Lục Kiến Xuyên khẽ động đậy, anh nghe thấy tiếng xe tiến vào bãi đậu, Phương Hành Chu đã về.
Anh không khỏi tưởng tượng cảnh vợ yêu đọc báo cáo, khóe miệng nhếch lên, nhắn tin trả lời Lý Toàn: "Sớm thôi, chờ tin tốt từ tôi nhé."
Tiếng bước chân mệt mỏi vang lên, dừng lại trước cửa. Lục Kiến Xuyên giấu kỹ báo cáo, thu hồi xúc tu, lau khô nước thịt trên tay, rồi bước ra hành lang.
Phương Hành Chu mở cửa chính.
Một thân hình cao lớn chặn tầm nhìn, ôm chầm lấy cậu thật chặt, mùi nước hoa hương gỗ nồng nặc xộc thẳng vào mũi cậu. Phương Hành Chu mỉm cười, định gọi biệt danh của Lục Kiến Xuyên, nhưng trước khi cậu kịp mở miệng, anh đã hôn môi cậu.
Lục Kiến Xuyên dễ dàng bế cậu lên, để cậu ngồi lên tủ giày, sau đó vây lấy người yêu vừa đi làm về giữa tường và lồng ngực anh, đầu lưỡi như xúc tu nhiệt tình càn quét, dây dưa, hận không thể nuốt cậu vào trong bụng.
Dù đã trải qua rất nhiều lần, Phương Hành Chu vẫn chưa thể quen được sự nhiệt tình của con chó lớn này.
Không khí nhanh chóng bị cướp sạch, gương mặt cậu bắt đầu ửng hồng, cậu duỗi tay muốn đẩy Lục Kiến Xuyên ra nhưng anh đã nắm lấy tay cậu, mười ngón tay chặt chẽ đan vào nhau.
Mãi đến khi cậu choáng váng, Lục Kiến Xuyên mới buông tha đôi môi đỏ thắm vì nụ hôn của cậu, thỏa mãn nhìn chằm chằm xương quai xanh trắng nõn của người yêu, cùng với đường cong ẩn giấu dưới lớp áo sơ mi trắng, anh vui vẻ nói: "Chào mừng em về nhà, bảo bối."
Phương Hành Chu ôm lấy anh, nhẹ nhàng kề sát: "Em đã về rồi, nai con."
Động tác này ngay lập tức khiến vật nhỏ trong bụng Lục Kiến Xuyên trở nên xáo động.
Phôi thai đã ăn no nê, kích động không thôi, liều mạng quay cuồng cơ thể nhỏ bằng hạt kê của mình, chạy nhảy tán loạn khắp nơi trong cơ thể mẹ, ý đồ muốn đến gần Phương Hành Chu một chút.
Hai người vốn đã dính chặt vào nhau, Phương Hành Chu đã cởi áo khoác, chỉ cách Lục Kiến Xuyên hai lớp vải mỏng. Đột nhiên, cậu nhạy bén cảm thấy có gì đó cựa quậy giữa hai người họ.
Cậu cực kỳ nhạy cảm với tình trạng của Lục Kiến Xuyên, lập tức cúi đầu xuống kiểm tra.
Lục Kiến Xuyên mặc một cái áo len mỏng, lộ rõ vòng eo gầy nhưng rắn chắc của anh, bụng phẳng lì. Phương Hành Chu khẽ nhíu mày, luồn tay vào trong áo len của anh, chạm vào cơ bụng quen thuộc.
Sự tiếp xúc thân mật này khiến phôi thai càng thêm kích động, nhưng cơ thể mẹ lại căng chặt cơ bắp bụng, giống như một bức tường đồng vách sắt chắn giữa nó và Phương Hành Chu, không cho nó bất cứ cơ hội nào để tạo ra động tĩnh.
"Vừa rồi..." Phương Hành Chu có chút chần chờ mà mở miệng, "Hình như có gì đó động đậy."
Lục Kiến Xuyên hơi nghiêng đầu, ánh mắt trong veo: "Có sao?"
Phương Hành Chu sờ đi sờ lại khắp cơ bụng của anh.
Tai Lục Kiến Xuyên dần đỏ lên, anh không nhịn được nữa mà nắm lấy cổ tay cậu, giọng hơi khàn: "Em mà sờ xuống nữa là tối nay chúng ta không ăn cơm được đâu đấy."
Phương Hành Chu đành phải dừng lại, cậu rút tay về, hỏi: "Kết quả kiểm tra sức khỏe hôm nay như thế nào?"
Vật nhỏ trong bụng vẫn đang làm ầm ĩ, Lục Kiến Xuyên hơi khó chịu mà nói: "...Còn chưa có kết quả, nhưng bọn họ nói anh rất khỏe mạnh, khỏe mạnh đến mức không chừng sẽ có tin vui đấy."
Phương Hành Chu: "Tin vui?"
"Ừ, tin vui." Ánh mắt Lục Kiến Xuyên sáng bừng, "Cuối tuần này em có ca trực không? Nếu không thì về nhà anh chơi nhé."
Phương Hành Chu giật mình, nhìn thẳng vào mặt Lục Kiến Xuyên, hơi không chắc chắn mà hỏi lại: "Về Lục gia?"
Lục Kiến Xuyên: "Đúng vậy, cuối tuần này nhà anh có tiệc gia đình, ba mẹ, anh trai và em gái đều về, anh muốn đưa em theo."
Ở thành phố C, Lục gia thuộc loại gia tộc hàng đầu, họ gần như độc quyền trong ngành xây dựng, họ cũng không phải là nhà giàu mới nổi, tổ tiên đã tích lũy qua nhiều đời, gia phong nghiêm khắc, rất coi trọng việc giáo dục con cái.
Anh trai của Lục Kiến Xuyên đã tiếp quản xí nghiệp, hô mưa gọi gió trong giới kinh doanh. Em gái của anh là nhà thiết kế đỉnh cấp, giành được vô số giải thưởng quốc tế, chỉ có mình Lục Kiến Xuyên là không màng đến sự nghiệp, nhưng bố mẹ anh lại phá lệ nuông chiều anh, hàng tháng đều chuyển tiền đúng hạn, cũng chẳng thèm hỏi han đến sinh hoạt cá nhân của anh.
Là bạn trai của Lục Kiến Xuyên, Phương Hành Chu chưa từng đến nhà họ Lục. Lục Kiến Xuyên không nhắc tới, cậu cũng ngầm hiểu mà không hỏi.
Tại sao hôm nay đột nhiên lại muốn đưa cậu đi dự tiệc? Là... định giới thiệu cậu với gia đình sao?
Phương Hành Chu theo bản năng nhìn thoáng qua chiếc nhẫn đính hôn vô cùng xấu xí trên tay, tim đập nhanh, nắm lấy bàn tay khô ráo, lạnh lẽo của Lục Kiến Xuyên.
"Anh muốn em đi với tư cách nào?" Cậu nhìn thẳng vào mắt Lục Kiến Xuyên.
Lục Kiến Xuyên mỉm cười, ôm vai cậu: "Tất nhiên là bạn tốt của anh..."
Ánh mắt Phương Hành Chu trầm xuống, Lục Kiến Xuyên hôn lên trán cậu, nói tiếp:
"...và là người yêu, vị hôn phu, cha tương lai của con anh, người bạn đời duy nhất của anh... Anh sẽ giới thiệu thân phận của em với cả nhà." Anh nói, "Đáng lẽ anh nên làm sớm hơn, nhưng họ bận quá, rất khó để gặp mặt đầy đủ."
Phương Hành Chu trầm mặc một lát.
Cậu nghiền ngẫm từng danh xưng mà Lục Kiến Xuyên vừa gọi.
Bạn tốt. Người yêu. Vị hôn phu. Bạn đời duy nhất.
Và... cha của con anh.
Phương Hành Chu không nhịn được mà bật cười.
Đúng là một danh hiệu vừa gợi cảm vừa thú vị, cậu nghĩ. Người này có lẽ lại lén xem phim hạn chế độ tuổi lúc cậu vắng nhà.
Tâm trạng cậu trở nên nhẹ nhõm, Phương Hành Chu dựa vào vách tường, kéo giãn khoảng cách giữa hai người, cẳng chân đung đưa trên không lại bắt đầu khẽ lay động, có vài lần chạm vào đùi Lục Kiến Xuyên, sau đó chậm rãi trượt lên dọc theo đùi anh, cho tới khi vòng lấy eo anh.
Lục Kiến Xuyên nuốt nước bọt, nắm lấy cổ chân tinh tế, không yên phận của cậu: "Chu Chu... Em sẽ đi chứ?"
Phương Hành Chu vén tóc trên trán anh ra sau tai, nhẹ nhàng hôn lên sườn mặt anh: "Tất nhiên, em rất vui khi được về nhà cùng anh --- cũng mong chờ điều bất ngờ từ anh."
Mắt Lục Kiến Xuyên sáng bừng.
Anh nở nụ cười rạng rỡ, siết chặt người trong lòng hơn nữa, cái đuôi vô hình đã kích động không thôi, vật nhỏ trong bụng anh cũng cố gắng thể hiện sự tồn tại của mình.
"Anh sẽ tặng em một món quà trong tiệc gia đình vào chủ nhật này." Anh cắn nhẹ môi dưới Phương Hành Chu, giọng khàn khàn vì phấn khích, "Món quà này, em nhất định, nhất định sẽ thích nó."