Xúc Tua Đực Đẻ Trứng Thì Nên Đi Khoa Nào?
Chương 25: Chịu thua
Xúc Tua Đực Đẻ Trứng Thì Nên Đi Khoa Nào? thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Túi đồ bị ném lăn lóc trên thảm, hai người ôm nhau ở ngay cửa chính, trao nhau nụ hôn nồng cháy.
Bỗng nhiên, thứ trong bụng Lục Kiến Xuyên cựa quậy, như muốn nhắc nhở về sự tồn tại của mình. Phương Hành Chu mỉm cười, nới lỏng vòng tay một chút rồi đặt tay lên bụng Lục Kiến Xuyên.
"Mới hơn hai tháng, sao con đã sinh động thế này rồi?" Cậu nói, "Bác sĩ khoa sản bảo rằng thai máy thường xuất hiện sau bốn tháng cơ mà."
Lục Kiến Xuyên không hề hoảng hốt: "Vì cơ thể anh khỏe hơn phụ nữ mang thai bình thường, không vất vả như họ. Phụ nữ loài người quả thật rất khổ."
Phương Hành Chu nghiêng đầu suy nghĩ vài giây, không hiểu sao, trong đầu cậu bỗng nảy ra một ý nghĩ kỳ lạ, vô thức thốt lên: "...Có lẽ con đói bụng rồi."
Lục Kiến Xuyên gật đầu: "Rất có thể. Nó lúc nào cũng đói như một con heo con vậy."
Phương Hành Chu cười nói: "Để em nấu cơm. Hôm nay em mua sườn dê tươi mới, có thể chiên giòn ăn là ngon nhất."
Cậu thay dép, cùng Lục Kiến Xuyên xách túi đồ ăn vào bếp, vừa đi vừa trò chuyện dăm ba chuyện vặt.
Lục Kiến Xuyên thường xuyên quay đầu nhìn trộm, lặng lẽ đánh giá vẻ mặt của người yêu. Anh không chắc liệu cảm xúc điên cuồng sáng nay của cậu đã thực sự tan biến chưa.
Anh có thể tùy ý điều khiển bộ não của bất kỳ nhân loại nào, nhưng với việc bóp méo ký ức của người đầu gối tay ấp thì anh lại không dám chắc.
Ví dụ như tối qua --- dù anh đã mạnh mẽ ám thị tinh thần cho Chu Chu, nhưng cậu vẫn có thể giữ được sự tỉnh táo một cách lạ thường. Cậu khác với những nhân loại anh từng gặp, cậu quá đặc biệt, kiên cường và cứng cỏi, không hề nao núng dù đối mặt với quái vật đến từ chiều không gian khác.
Đây không phải lần đầu Lục Kiến Xuyên phải nhượng bộ trước cậu, nhưng đây là lần đầu tiên anh bị hành vi điên cuồng của cậu làm cho chấn động, đến giờ vẫn còn sợ hãi.
Thế nên, khi nghe Phương Hành Chu lơ đãng nhắc đến ký ức, anh đột nhiên rùng mình.
Phương Hành Chu đi trước anh nửa bước, chậm rãi kể: "Không hiểu sao, hôm nay em đi làm cứ thấy đầu óc mình trì độn, cứ như quên mất chuyện gì đó rất quan trọng. Bụng cũng âm ỉ đau, nhưng lại không có vết thương nào. Hơn nữa, lúc em ngủ trưa... hình như em đã gặp một cơn ác mộng, khi tỉnh lại, cả người em ướt đẫm mồ hôi... có lẽ đêm nay em nên uống chút thuốc ngủ."
Ngực Lục Kiến Xuyên căng thẳng, tay chân nhanh chóng lạnh toát. Anh giả vờ như không có chuyện gì mà miễn cưỡng cười nói: "Là do tối qua em không ngủ ngon à?"
Phương Hành Chu dừng lại trước tủ lạnh, nhìn về phía anh.
Cậu lắc đầu.
"Không hẳn..." Cậu nói, "Em nhớ tối qua em ngủ khá ngon mà."
Lục Kiến Xuyên đổ mồ hôi lạnh. Không muốn để cậu tiếp tục nhớ lại, anh vươn tay ôm lấy vai cậu, cứng đờ đổi chủ đề: "Vậy đêm nay chúng ta ngủ sớm một chút nhé, bảo bối. Món sườn dê chiên măng tây thì sao? Nấu thêm canh nấm nữa nhé?"
"Được, nấu thêm một đĩa thịt kho tàu đi," Phương Hành Chu ngừng đề tài, lấy đồ ăn ra, "Anh vo gạo nhé."
Lục Kiến Xuyên lập tức làm theo, hai tay thuần thục vo gạo, lặng lẽ vươn một xúc tu nhỏ lau mồ hôi lạnh trên trán.
"Đing," nồi cơm điện báo hiệu đang trong quá trình nấu.
Anh thở phào một hơi, lau khô tay rồi quay đầu lại, định nói với Chu Chu là anh đã nấu cơm xong rồi, nhưng rồi anh sững người tại chỗ.
Chết rồi!
Trưa nay, anh đã ăn hết toàn bộ đồ trong tủ lạnh. Vốn dĩ định mua nguyên liệu tương tự để bổ sung vào, nhưng vì chuyến đi đến chuồng heo mà anh hoàn toàn quên mất...
Phương Hành Chu kinh ngạc đứng trước tủ lạnh, nhìn ngăn đông và ngăn mát sạch bong như thể vừa bị trộm đột nhập. Đồng tử cậu co rút lại, dưới ánh đèn, sắc mặt cậu tái đi như màu tủ lạnh.
"Nai con..." cậu ngập ngừng quay đầu lại, "Anh... ăn hết đồ trong này rồi sao? Chỉ trong một ngày thôi ư?"
Lục Kiến Xuyên: "..."
Anh dựa vào bàn bếp, không dám nhìn thẳng vào mắt Phương Hành Chu, ho nhẹ một tiếng. Giống như người chồng bị vợ bắt quả tang, anh không biết nên bắt đầu giải thích từ đâu.
Phương Hành Chu cho rằng mình quá nghiêm khắc, vì thế cậu nở nụ cười ôn hòa nhưng có phần miễn cưỡng: "Không sao, cứ nói cho em biết đi."
Lục Kiến Xuyên: "Buổi trưa anh hơi đói..."
Trong tình huống không bị ám thị tinh thần, trí nhớ của Phương Hành Chu cực kỳ đáng sợ.
Cậu bình tĩnh liệt kê những nguyên liệu có trong tủ lạnh trước khi cậu rời nhà: "Ngăn mát có 3 lít sữa bò, 2 cân rau xanh, 3 miếng đậu phụ, cà chua, dâu tây, và đồ ăn sẵn; ngăn đông lạnh có 10 cân thịt ba chỉ, 2 con gà đông lạnh, 5 cân há cảo đông lạnh và nửa con vịt. Anh đã ăn hết chỉ trong một buổi trưa sao?"
Bị bắt quả tang cả người lẫn tang vật, tai Lục Kiến Xuyên đỏ bừng, chỉ có thể xấu hổ khẽ gật đầu. Sau đó, anh nở nụ cười tươi với vợ yêu, định dùng sắc đẹp để lừa gạt qua chuyện này.
"..." Phương Hành Chu nhìn bụng phẳng lì của anh, im lặng một lát, chắc hẳn cậu lại đang nghi ngờ kiến thức y học của mình.
"Áp lực mang thai quá lớn, khiến anh căng thẳng dẫn đến việc mắc chứng ăn vô độ sao?" Cậu thử hỏi.
Lục Kiến Xuyên đột nhiên bị gán cho một loại bệnh tinh thần của nhân loại.
Anh phản bác theo bản năng, vội vàng biện giải cho bản thân: "Không không không, anh đã vứt đi rất nhiều nguyên liệu không còn tươi nữa. Có một phần anh đã nôn ra vì phản ứng mang thai. Trên thực tế, anh không ăn nhiều lắm. Thật xin lỗi Chu Chu, là anh không biết quý trọng đồ ăn, về sau sẽ không như thế nữa."
Phương Hành Chu thở dài: "Em không trách anh, em chỉ lo lắng cho sức khỏe của anh thôi."
Lục Kiến Xuyên kiên định nói: "Anh không sao cả! Chúng ta đổi chủ đề đi, cầu xin em đấy vợ yêu, đừng hỏi nữa mà."
Nếu hỏi tiếp thì thể diện của chồng em sẽ rỗng tuếch như cái tủ lạnh trước mặt mất thôi.
Phương Hành Chu nhìn chằm chằm anh vài giây.
Cho đến khi cả người Lục Kiến Xuyên sắp ướt đẫm mồ hôi, cậu mở tủ lạnh, bỏ nguyên liệu mới mua vào, sau đó đóng cửa tủ, không tiếp tục truy cứu nữa. Cậu nói: "Ngày mai em sẽ mua đầy tủ lạnh, sau đó mời một dì giúp việc đến nấu cơm trưa cho anh. Anh không thể ăn uống quá độ, đặc biệt là trong thời gian mang thai, phải đặc biệt kiểm soát lượng đường hấp thu."
Vai Lục Kiến Xuyên nhanh chóng thả lỏng, anh cảm động vô cùng, vươn tay ôm Phương Hành Chu, hôn lên trán cậu, chỉ cảm thấy cậu là người yêu tâm ý nhất trên đời này.
"Được, nghe em," anh ngọt ngào nói, "Tuyệt đối sẽ không ăn nhiều thêm một miếng nào nữa."
Phương Hành Chu rửa tay bắt đầu nấu cơm, cậu là đầu bếp chính, Lục Kiến Xuyên là trợ thủ.
Lục Kiến Xuyên hiểu rõ cách nấu ăn của nhân loại như lòng bàn tay: khi cần dùng đũa thì tuyệt đối không dùng muỗng, khi cần cọng tỏi non thì tuyệt đối không dùng hành lá. Hai người rất ăn ý, hưởng thụ khoảng thời gian hợp tác bình lặng này.
Khi chiên sườn dê, Phương Hành Chu hỏi: "Anh muốn chín mấy phần?"
Lục Kiến Xuyên nhìn những vệt máu còn sót lại trên sườn, yết hầu lặng lẽ lên xuống. Anh nuốt ba chữ "chín một phần" xuống, đổi thành: "...Chín ba phần đi."
Phương Hành Chu gật đầu, không nói gì thêm.
Nhưng khi đĩa sườn dê được dọn lên, Lục Kiến Xuyên cực kỳ chắc chắn món này đã chín hoàn toàn, không còn chút vệt máu nào.
Anh không dám nói gì, nhiệt liệt khen tay nghề của người yêu, ăn luôn hai miếng sườn dê lớn, một chén canh nấm, ba chén cơm, một đĩa rau xanh, và nửa chén thịt kho tàu.
Cuối cùng, dưới ánh nhìn chăm chú của Phương Hành Chu, anh ngượng ngùng rút đũa khỏi đĩa thịt kho tàu.
"Ăn ngon lắm," anh lại khen, "Chu Chu, sao em nấu ngon thế? Làm bác sĩ đúng là chậm trễ tài năng của em. Ngay cả nhà hàng Michelin đỉnh cấp cũng kém tài nghệ của em."
Phương Hành Chu mỉm cười: "Đi rửa bát đi."
Lục Kiến Xuyên cảm thấy mỹ mãn, dọn chén đũa tiến vào bếp. Sau đó, anh lặng lẽ liếc vào phòng khách, xác nhận Phương Hành Chu đang giặt quần áo ở ban công. Anh liền nhanh chóng vươn ra vài xúc tu từ cơ thể, thuần thục bay múa trong bồn rửa chén, rửa sạch bảy tám cái chén với hiệu suất cao.
Tranh thủ lười biếng xong, anh lại mở tủ lạnh, lặng lẽ nhét nốt nửa chén thịt kho tàu và một miếng sườn dê vào trong bụng. Rồi anh rửa sạch chén, xóa bỏ chứng cứ phạm tội, ném rác rưởi vào thùng rác, giả vờ như chúng là đồ ăn thừa.
Sau một hồi thao tác nhanh chóng, anh một lần nữa quay lại nhà, nhìn về phía Phương Hành Chu còn đang giặt quần áo, khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Anh đi chân trần ra ban công, ôm lấy eo Phương Hành Chu từ phía sau, cúi đầu hôn lên bờ vai cậu. Một tiếng thở dài thỏa mãn phát ra từ khoang mũi, bụng anh lại bắt đầu nóng lên.
Mỗi một cái ôm của bọn họ đều có thể khiến phôi thai trong bụng anh cảm thấy sung sướng. Cái sinh vật ồn ào cả ngày giờ mới ngoan ngoãn nghe lời như gà con vừa nở.
Một lát sau, Phương Hành Chu ném món quần áo cuối cùng vào máy giặt, xoay người lại đối mặt với Lục Kiến Xuyên, vươn tay ôm anh.
Hai người không nói gì, chỉ ôm nhau. Đôi khi, nhiệt độ cơ thể cùng nhịp tim đập lại hiệu quả hơn bất kỳ ngôn ngữ nào.
Phương Hành Chu thở chậm rãi, nhẹ nhàng hôn lên cổ Lục Kiến Xuyên vài cái, sau đó luồn tay vào trong áo len, đặt lên bụng anh.
Hồi lâu sau, cậu thì thầm: "Nai con, đôi khi em nghĩ..."
Nói đến đây, cậu ngừng lại.
Lục Kiến Xuyên: "Hả? ...Nghĩ gì thế?"
Bàn tay hơi lạnh khẽ vuốt ve bụng anh.
Từ khi biết Lục Kiến Xuyên mang thai đến nay, đầu óc Phương Hành Chu thường xuyên rơi vào trạng thái hỗn loạn. Mỗi lần cơn hỗn loạn qua đi, cậu lại nảy sinh những ý nghĩ kỳ lạ, khó hiểu, thoát ra khỏi kẽ hở của tư duy bình thường, như ngựa phi tầng mây, nhưng lại khắc sâu vào lòng cậu, khiến cậu vô cùng bận tâm.
Ví dụ như lúc này...
Cậu xoa xoa cái bụng phẳng lì của người yêu, vô cớ cảm thấy bây giờ anh đang rất đói, và đứa bé trong bụng cũng vậy. Cả hai đều đang khát khao thứ gì đó mà cậu có thể cung cấp...
Phương Hành Chu khép hờ mắt.
Cậu không thể chịu nổi sự ngứa ngáy trong lòng, lại cọ cọ vào sườn mặt Lục Kiến Xuyên, rồi áp sát vào tai anh, giọng nói đè nén xuống cực thấp, không quá chắc chắn mà mở miệng: "Anh đã thực sự ăn no rồi sao?"
Không đợi anh trả lời, cậu lại nói tiếp bằng giọng dụ dỗ mà chính cậu cũng không nhận ra: "Anh có muốn... nếm thử máu của em không?"
Lục Kiến Xuyên sững sờ.
Ngay sau đó, toàn thân anh nổi da gà, lập tức buông tay, lùi lại mấy bước tạo khoảng cách với Phương Hành Chu. Mặt mày anh hoảng hốt như bị dẫm phải đuôi, nghiêm nghị nói: "Sao em lại có ý nghĩ kỳ cục thế? Anh là nhân loại, không phải ma cà rồng, yêu tinh hay yêu quái gì cả, sao lại muốn uống máu em?"
Nói rồi, anh vội kéo tay Phương Hành Chu sờ mặt và cằm mình, gấp gáp chứng minh bản thân.
"Đây là hàng thật giá thật, không phải mặt nạ da người. Quái vật sao có thể ngụy trang khuôn mặt đẹp đến thế này? Hơn nữa, nếu chúng ta khác giống loài, làm sao anh có thể sinh con được, có... sự cách ly sinh sản mà!"
Phương Hành Chu: "......"
Cậu nhìn Lục Kiến Xuyên, bản thân cậu cũng hơi mờ mịt, xấu hổ mím môi một chút, nói: "Xin lỗi, em cũng không hiểu tại sao em lại tự nhiên nảy ra ý nghĩ đó. Em không có ý bảo anh là quái vật đâu."
Lục Kiến Xuyên hoài nghi nhìn chằm chằm cậu, nhìn tới nhìn lui quan sát não bộ của cậu, lo lắng cảm xúc điên cuồng sáng nay của cậu đã để lại di chứng: "Em thật kỳ lạ, bảo bối."
"Đúng, rất kỳ lạ, em thật xin lỗi." Phương Hành Chu vươn tay xoa trán, "Có lẽ em quá lo lắng cho anh và con nên đã phát sinh một chút rối loạn tâm lý."
"Em đi ngủ sớm một chút đi." Lục Kiến Xuyên lo lắng nói, "Anh bế em vào phòng ngủ nhé."
Phương Hành Chu: "Không sao, để em đi tắm trước đã."
Vẻ mặt cậu hơi hoảng hốt đi vào phòng tắm, để lại một mình Lục Kiến Xuyên lo sợ bất an đứng đó. Anh nhìn chằm chằm bóng dáng cậu nửa ngày, rồi mới lo lắng đi theo vào phòng ngủ cùng cậu, một bên nghe ngóng động tĩnh trong phòng tắm, một bên dọn giường chiếu.
Phương Hành Chu tắm rất nhanh.
Vừa dọn giường xong thì cửa phòng tắm đã mở ra. Lục Kiến Xuyên theo bản năng giật giật mũi, ngửi thấy mùi hương thanh khiết, cùng thứ gì đó cực kỳ vi diệu, cực kỳ nguy hiểm, cực kỳ hấp dẫn lẫn trong hơi nước...
Toàn thân Lục Kiến Xuyên căng thẳng, tay nắm chặt một góc chăn, gân xanh trên mu bàn tay anh nổi lên. Phôi thai trong bụng lăn lộn đến nghiêng trời lệch đất, kích động đến mức hận không thể chui ra từ trong bụng anh.
Không thể nào...
Sao lại có thể...
Cho đến khi tiếng bước chân ẩm ướt dừng lại sau lưng anh.
Giọng Phương Hành Chu vẫn bình tĩnh như thường: "Quay lại."
Lục Kiến Xuyên như người máy nhận được mệnh lệnh tối cao, sợ hãi và bồn chồn quay người lại. Anh hoảng sợ nhìn xuống bụng người yêu, sợ lại nhìn thấy vết thương dài đã bị khâu kín một cách hoàn hảo ---
Nhưng không có gì cả.
Áo choàng tắm của Phương Hành Chu rộng thùng thình, bụng cậu bóng loáng tinh tế, còn mang theo chút hơi nước chưa kịp lau khô.
Lục Kiến Xuyên hơi sửng sốt.
Trong lúc anh giật mình, thứ gì đó nhanh chóng và lặng lẽ nhét vào giữa môi anh, mang theo mùi ngọt ngào không thể cưỡng lại.
Sau 20 năm mới được nếm hương vị này, toàn thân Lục Kiến Xuyên run nhẹ, như con cá đã đói cả thế kỷ dưới đáy biển sâu được nếm món mồi ngon. Anh gần như ngay lập tức đạt đến trạng thái sung sướng đến mức da đầu tê dại, không kìm được mà mút lấy đầu ngón tay của cậu...
Ánh mắt Phương Hành Chu khóa chặt trên mặt anh, khẽ mỉm cười.
"Vô tình cắt đứt tay." Cậu nói như không, "Cảm ơn anh đã giúp em liếm hết."