Xúc Tua Đực Đẻ Trứng Thì Nên Đi Khoa Nào?
Chương 38: Thử nghiệm
Xúc Tua Đực Đẻ Trứng Thì Nên Đi Khoa Nào? thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôm nay người yêu có chút kỳ lạ.
Lục Kiến Xuyên nằm trong chăn, bị Phương Hành Chu nhìn chằm chằm không chớp mắt, toàn thân anh căng cứng, bắt đầu tự hỏi liệu tối nay mình có làm gì khiến người yêu không vừa ý.
Nhưng xét về cả chất lượng lẫn số lượng của "bữa ăn khuya" này, Chu Chu hẳn phải rất hài lòng với biểu hiện của anh. Đã lâu rồi anh không được "ăn no" đến vậy, no đến mức phôi thai trong bụng cũng ngoan ngoãn ngủ yên.
Chỉ là... Sao em ấy vẫn cứ nhìn chằm chằm mình mãi thế? Nếu là ngày thường, sau khi đã cùng anh trải qua nhiều "bữa ăn khuya" đến thế, cậu hẳn đã sớm mệt lả và chìm vào giấc ngủ sâu rồi.
Lục Kiến Xuyên cẩn thận áp sát vào, ngửi mùi hương quen thuộc trên người người yêu, cố gắng phân tích cảm xúc của cậu.
Lúc này, Phương Hành Chu rất bình tĩnh, không những không có bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào, mà thậm chí... còn có chút phấn khích.
Lục Kiến Xuyên thử hỏi: "Làm lần nữa nhé?"
Phương Hành Chu không nói gì. Cậu chỉ chậm rãi quan sát Lục Kiến Xuyên dưới ánh đèn bàn lờ mờ, soi xét kỹ lưỡng từng tấc da của anh, như muốn xem thử dưới lớp da ấy có ẩn giấu đường may nào không.
Nhìn một lúc, cậu không kìm được mà vươn tay, đặt lên gò má Lục Kiến Xuyên, nhẹ nhàng vuốt ve, rồi từ từ di chuyển xuống, dùng lòng bàn tay cảm nhận hơi ấm cơ thể anh, cuối cùng dừng lại ở phần bụng hơi nhô lên của anh.
Cậu nhớ lại hình ảnh siêu âm B.
Phôi thai trong bụng chắc chắn là thai nhi của loài người, rốt cuộc Lục Kiến Xuyên đã làm cách nào? Quái vật và nhân loại không có rào cản sinh sản sao? Hay thật ra bản chất của anh vẫn là con người, chỉ là có siêu năng lực?
Hơi thở của Phương Hành Chu trở nên dồn dập, bàn tay cậu di chuyển xuống thấp hơn, bắt đầu cẩn thận kiểm tra những cấu trúc quan trọng trong cơ thể con người.
Lục Kiến Xuyên lập tức căng thẳng, phản ứng nhanh đến mức phi thường, độ nhạy và sức bền đều vượt trội hơn phần lớn đàn ông bình thường, chứng tỏ thai kỳ của anh không hề ảnh hưởng đến thể lực.
Phương Hành Chu vẫn bình tĩnh phân tích.
Lục Kiến Xuyên sắp phát điên rồi, anh không hiểu tối nay đã xảy ra chuyện gì. Có phải do anh "ăn" quá nhiều khiến người yêu hoảng sợ không?
Mặc kệ, anh không còn khả năng tự vấn nữa, túm chặt cổ tay Phương Hành Chu, kéo cậu vào lòng dễ như trở bàn tay. Một giây cũng không nhịn nổi, anh chỉ muốn thưởng thức "bữa tiệc thịnh soạn" trước mắt.
Phương Hành Chu vậy mà cũng mặc anh muốn làm gì thì làm, vẫn không chớp mắt nhìn chằm chằm vào anh, chậm rãi nở nụ cười.
...
Cuối cùng, anh đã thành công làm tiêu hao thể lực của Phương Hành Chu, khiến cậu chìm vào giấc ngủ sâu.
Lục Kiến Xuyên vừa cảm thấy thỏa mãn, vừa lo lắng, anh nhìn chằm chằm vào gương mặt ngủ say của người yêu trong bóng tối, cẩn thận lén thò một xúc tu từ ống tay áo, quấn quanh cổ tay cậu.
Cần phải nhanh chóng xóa ký ức của cậu, anh nghĩ.
Nhưng hôm nay triệu chứng mang thai quá nặng, do không hấp thụ đủ năng lượng, anh đã ăn gần hết xúc tu của mình, chỉ còn lại một cái. Tối nay dù được bổ sung chút năng lượng từ người yêu, cũng chỉ đủ để mọc lại một cái mới.
Chậc.
Trứng trong bụng thật phiền phức.
Lục Kiến Xuyên nhét cái xúc tu vừa mọc lại vào dạ dày, dùng chút sức lực, đồng tử chậm rãi chuyển thành màu đỏ tươi, khóa chặt não bộ của Phương Hành Chu, bắt đầu thận trọng xâm nhập ---
Ngay giây tiếp theo, Phương Hành Chu bất ngờ mở mắt. Lục Kiến Xuyên sợ đến mức suýt nữa hồn phi phách tán, anh lập tức thu xúc tu lại, đồng tử trở lại màu trắng đen bình thường, trái tim "nhân loại" đập thình thịch như muốn đâm thủng lồng ngực.
"Bảo... bảo bối?"
Sao có thể chứ, anh rõ ràng đã chắc chắn rằng cậu đã ngủ say rồi!
Phương Hành Chu mở to mắt trong bóng tối, bình tĩnh hỏi: "Anh đang làm gì vậy?"
Câu chất vấn này khiến Lục Kiến Xuyên toát mồ hôi lạnh, anh ho nhẹ một tiếng: "Không, không có gì, chỉ là anh muốn ngắm em trước khi đi ngủ, biết đâu sẽ được mơ đẹp."
Phương Hành Chu tìm bàn tay anh trong chăn, xác nhận đó là một bàn tay người với năm ngón, chứ không phải thứ gì trơn trượt đáng sợ như rắn.
Ngón tay Lục Kiến Xuyên hơi run.
"Muộn rồi, ngủ đi," Phương Hành Chu chậm rãi nói, "Anh không ngủ được, em cũng không thể ngủ yên."
Lục Kiến Xuyên nhạy bén mà nhận ra Phương Hành Chu dường như còn có chuyện gì khác.
Nhưng cũng chỉ dừng ở nhận ra.
Suy nghĩ của anh bị dập tắt ngay từ khi mới nhen nhóm, anh nhanh chóng trở lại vẻ ngoan ngoãn, siết chặt tay người bên cạnh, lấy lòng hôn lên khóe miệng cậu: "Ừ, ngủ ngon, anh ngủ ngay đây."
Phương Hành Chu vẫn không nhúc nhích, vẫn cứ mở mắt: "Em nhìn anh ngủ."
Lục Kiến Xuyên: "..."
Anh đành nhắm mắt lại, thậm chí không dám hé đôi mắt mới mọc trên đỉnh đầu để lén lút quan sát động tĩnh của người bên gối.
Trong bóng tối, anh cảm thấy Phương Hành Chu tiến lại gần, hơi thở ấm áp phả lên gương mặt anh, rồi một nụ hôn được đặt nhẹ vào giữa lông mày của anh.
"Ngủ ngon."
Nụ hôn dịu dàng này khiến Lục Kiến Xuyên như bị trúng bùa mê.
Rõ ràng anh mới là quái vật có quyền năng thao túng mọi ý thức, nhưng giờ anh lại không có sức chống cự, dưới ánh nhìn chăm chú của Phương Hành Chu mà chìm vào giấc ngủ...
...
Hôm sau, Lục Kiến Xuyên càng lúc càng suy yếu, lại bỏ lỡ đồng hồ báo thức. Khi anh tỉnh dậy thì Phương Hành Chu đã đi làm.
Phòng bếp, phòng kho, phòng khách đều bị chất đầy ắp đồ ăn. Ở hành lang có lắp một cái camera sáng choang, trên camera có dán tờ giấy: "Cấm tháo xuống". Bên cạnh còn vẽ hình đầu lâu xương chéo ☠️, được khoanh tròn và gạch chéo đỏ.
Lục Kiến Xuyên và camera nhìn nhau không nói gì.
Tối qua anh đã bỏ lỡ cơ hội tốt nhất để xóa bỏ ký ức của cậu, giờ lại bị Chu Chu giám sát đến mức không thể ra ngoài để đi đến bệnh viện của cậu. Những con "virus" ký ức đó sau cả ngày "lên men", chắc chắn sẽ gây ra hiệu ứng bươm bướm khó lường.
Lục Kiến Xuyên rốt cuộc cũng thật sự hoảng sợ.
Anh nhớ tài liệu bảo mật trong Viện Nghiên Cứu Dị Thường, thế giới thật không phải là tiểu thuyết hư cấu, không có nhiều câu chuyện tình yêu giữa quái vật và con người như trong Liêu Trai. Một khi con người dính dáng đến "bọn họ", họ đều có kết cục cực kỳ thảm thiết. Hoặc là hoàn toàn nổi điên, hoặc là từ yêu chuyển sang hận, khắp nơi tìm kiếm sự trợ giúp để giết chết người bên gối, hoặc là không thể chấp nhận sự thật mà tự sát...
Đều không có ngoại lệ.
... Nếu anh không che giấu được thân phận, để Chu Chu biết được sự thật.
Lục Kiến Xuyên thậm chí không dám nghĩ tiếp, chỉ thấy sởn tóc gáy.
Anh không kìm được mà cầm lấy điện thoại, gọi điện cho người yêu vừa mới đi làm, muốn xác nhận Phương Hành Chu vẫn yêu mình.
Rất nhanh, đầu dây bên kia nhấc máy. Giọng Phương Hành Chu vẫn như ngày thường, bình tĩnh và ôn nhu: "Anh tỉnh rồi à? Hôm nay em chuẩn bị rất nhiều đồ ăn cho anh lắm, nếu không đủ thì cứ nói với em, chúng ta cùng nghĩ cách."
Lục Kiến Xuyên hít sâu một hơi.
"Chu Chu..."
Phương Hành Chu: "Ừ?"
Lục Kiến Xuyên im lặng một lúc lâu.
"Anh cảm thấy không thoải mái chỗ nào?" Phương Hành Chu lại hỏi.
Lục Kiến Xuyên cười cười, đi đến dưới camera, ngẩng đầu nhìn thẳng vào camera màu đen lạnh lẽo.
"Không có gì khó chịu, chỉ là nhớ em quá thôi," Lục Kiến Xuyên cẩn thận trả lời, cố tình nhắc đến trứng trong bụng để củng cố vị thế của mình trong lòng người yêu, "Bảo bối trong bụng cũng nhớ em lắm, hôm nay nó tròn 4 tháng rồi, thời gian trôi qua nhanh quá."
Phương Hành Chu thấu hiểu từng suy nghĩ nhỏ của anh.
Nai con đang hoảng loạn.
Cậu xuyên qua màn hình nhìn thấy Lục Kiến Xuyên đang đứng ngồi không yên, không kìm được mà bắt đầu suy tư: Lục Kiến Xuyên đã có thân phận con người như thế nào? Anh đã tạo ra khuôn mặt hoàn mỹ đến nhường nào? Tại sao lại cố gắng học tập những kiến thức đối với anh là vô nghĩa? Thậm chí còn phí tâm tư xây dựng một xuất thân hợp lý, chỉ để lặng lẽ bước vào cuộc đời cậu.
Từ khoảnh khắc họ "tình cờ gặp gỡ" ở đại học, tình yêu của họ đã bắt đầu rồi, những lời dối trá cũng bắt đầu rồi.
Một lời nói dối đòi hỏi vô số lời nói dối khác để che đậy.
Khó trách Lục Kiến Xuyên không màng tất cả mà muốn có một đứa con... Nghĩ vậy, trái tim cậu co rút lại.
Phương Hành Chu thở dài, giọng vẫn vững vàng như trước, bỏ qua chủ đề Lục Kiến Xuyên đang cố ý khơi mào, cậu lập tức nói: "Lục Kiến Xuyên, tình yêu của em dành cho anh không liên quan gì đến đứa bé trong bụng anh. Thậm chí em chỉ quan tâm đến nó vì nó được sinh ra từ trong bụng anh."
Lục Kiến Xuyên hơi sửng sốt.
Anh đờ đẫn đứng trước camera, nhìn điện thoại, thậm chí đã quên mất mục đích ban đầu của cuộc gọi này.
Vợ yêu vừa nói em ấy yêu anh.
Hầu kết Lục Kiến Xuyên lăn lộn, bụng anh hơi nóng lên, cơn đói khát triền miên vậy mà lại giảm bớt. Phôi thai trong dịch dinh dưỡng đang vui vẻ phun bong bóng, cực kỳ hài lòng với tình yêu cuồng nhiệt giữa hai người bố.
"Anh hiểu được," hồi lâu sau, Lục Kiến Xuyên lẩm bẩm, "Vợ yêu, dù thế nào thì em cũng sẽ yêu anh chứ?"
Phương Hành Chu: "Đương nhiên."
"Nếu mặt anh tan chảy, trở nên xấu xí đáng sợ, em có còn yêu anh không?"
Phương Hành Chu: "Ừ."
Phương Hành Chu: "Ngay cả khi anh lừa dối em, chỉ cần anh không phản bội, tình cảm của em đối với anh cũng không thay đổi. Nhưng... cũng không ngăn cản em cảm thấy tức giận."
Lục Kiến Xuyên: "..."
Trong chớp mắt, Lục Kiến Xuyên thậm chí muốn thẳng thắn nói hết chân tướng cho cậu.
Nhưng lời đến cổ họng lại không thể thốt ra thành lời, anh chỉ biết khó khăn nuốt xuống, để lộ vẻ mặt khó coi.
Anh không dám mạo hiểm.
Anh đã từng suýt hại chết Phương Hành Chu lúc cậu còn nhỏ, nếu Phương Hành Chu biết anh chính là con "sứa" kia, anh không những khiến cậu bị bệnh tật nhiều năm, hơn nữa còn bội tình bạc nghĩa, lén chạy trốn, 10 năm sau lại ngụy trang thành con người để tiếp cận cậu, lừa dối tình cảm của cậu, thao túng ký ức của cậu, thậm chí còn cố tình mang thai để vĩnh viễn trói buộc cậu với anh...
Chu Chu sẽ dùng dao phẫu thuật mổ xẻ anh và đứa bé thành nhiều mảnh, biến họ thành tiêu bản nhỉ?
Đương nhiên, chỉ cần vợ yêu vui vẻ, bị làm thành tiêu bản cũng không quan trọng. Nhưng sự lừa dối này chắc đã vượt xa khái niệm "lừa gạt" mà vợ yêu nói đến, anh có lẽ sẽ mất đi tình yêu của Phương Hành Chu.
Nghĩ đến khả năng ấy, anh cảm thấy cơ thể như bị mất nước, như giây tiếp theo anh sẽ khô héo thành xác ướp.
Lục Kiến Xuyên cắn môi, vô số suy nghĩ quay cuồng trong đầu anh, cuối cùng anh chỉ có thể chậm rãi mở miệng: "Anh cũng yêu em, vợ yêu. Em biết không, tình yêu quá mức nóng bỏng sẽ khiến người ta trở nên không giống chính mình... Nếu anh đã làm gì sai, nhất định là vì anh quá yêu em, yêu đến mức không biết nên làm gì mới tốt, sợ chỉ cần không chú ý một chút là có thể đánh mất em. Em sẽ tin anh chứ?"
Phương Hành Chu im lặng một lát.
Lục Kiến Xuyên không nói dối, đây là lời nói thiệt tình của anh.
Bởi vì, dù cách một cái màn hình, cậu vẫn có thể thấy Lục Kiến Xuyên giờ đã khó chịu đến mức sắp chết rồi.
Trái tim của Phương Hành Chu tràn ngập cảm xúc phức tạp, ánh mắt cậu trở nên nhu hòa, kết thúc cuộc tra tấn ôn nhu này: "Được rồi, ở nhà tự đút no bản thân và đứa bé đi, tan làm em sẽ mua bánh kem cho anh."
Lục Kiến Xuyên thở phào một hơi: "Em về sớm một chút nhé, anh chờ em."
Phương Hành Chu: "Ừ. Đừng trốn đến bệnh viện, cũng đừng đụng vào camera, em cần theo dõi tình hình của anh mọi lúc."
Lục Kiến Xuyên: "...A."
Cuộc gọi kết thúc.
Phương Hành Chu mở camera theo dõi, nhìn thấy Lục Kiến Xuyên phấn chấn hẳn lên, đi vào bếp lấy thịt tươi đẫm máu. Dáng vẻ anh như muốn trực tiếp bỏ vào miệng, nhưng lúc cúi đầu chợt nhận ra gì đó, anh nhìn thoáng qua camera, quay người nhét thịt vào trong nồi, làm bộ làm tịch mà nấu lên.
Phương Hành Chu thở dài.
Không sao, nai con không dám nói ra chân tướng, cậu sẽ tự mình tìm ra bằng chứng và sự thật.
Cậu cất điện thoại, sau khi khám bệnh suốt buổi sáng, cậu cố ý gọi Tần Hồng Bác cùng đi ăn trưa.
Tần Hồng Bác ngáp dài một cái: "Thầy ơi, sáng nay thầy gọi điện thoại cho vợ của thầy à? Lần đầu tiên tôi thấy biểu cảm ôn nhu của thầy đấy."
Phương Hành Chu hỏi lại: "Bình thường tôi dữ lắm à?"
Tần Hồng Bác kinh hãi biến sắc: "!! Không có không có, ý tôi không phải như vậy, tôi chỉ đang khen tình cảm giữa thầy và cô ấy tốt quá! Tôi nghe nói gần đây vợ của thầy đã đến đây kiểm tra sức khỏe, mọi người đều nói cô ấy là một đại mỹ nhân."
Phương Hành Chu mỉm cười, không ngại mọi người bàn tán chuyện tình cảm của mình, ngược lại còn cảm thấy hứng thú: "Bọn họ còn nói gì nữa?"
Tần Hồng Bác nói như trả bài: "Họ nói tình cảm của hai người cực kỳ tốt, lúc đi khám thai còn nắm tay suốt, vợ của thầy đặc biệt bám thầy, ánh mắt nhìn thầy còn mang theo ánh sáng... thật đáng ngưỡng mộ. Ngoài ra còn một ít tin đồn nhỏ thái quá, nói trên bụng vợ của thầy có xăm tên thầy... Đương nhiên tin đồn này có chút quá, chắc là bịa đó."
Ánh mắt Phương Hành Chu khẽ động.
Bác sĩ khoa sản hôm đó là bạn tốt của cậu, bọn họ đã quen nhau nhiều năm, hiểu rõ tính cách của nhau đến tận gốc rễ, bác sĩ An không thể nào nói những chuyện riêng tư như vậy ra ngoài.
Rõ ràng là ai đó đã thêm chi tiết vào trí nhớ của mọi người.
Giỏi lắm, Lục Kiến Xuyên.
Phương Hành Chu rũ mắt, khóe miệng vẫn mang theo nụ cười nhạt như trước, thấp giọng nói: "Không phải bịa đâu."
Tần Hồng Bác: "Hả? Thầy đang nói về hình xăm ư?"
"Đúng vậy," cậu bình thản nói, "Bụng anh ấy đúng là có tên tôi, trên người tôi cũng có tên của anh ấy, đều là do tôi tự xăm."
Tần Hồng Bác chậm rãi há hốc mồm.
Giọng Phương Hành Chu quá tự nhiên, tự nhiên đến mức như đang nói về thời tiết hôm nay, khiến hắn ngây người vài giây rồi mới hiểu được.
Tự tay xăm tên người yêu lên da thịt mình, rồi xăm tên mình lên bụng người yêu...
Tần Hồng Bác nhìn bác sĩ Phương vẫn luôn nghiêm túc bình tĩnh trước mặt, đầu óc trống rỗng, không thể tưởng tượng nổi dưới lớp áo blouse trắng kia là bằng chứng tình yêu điên cuồng của hai người họ.
"Thầy, anh..." hồi lâu sau, hắn lắp bắp mở miệng, nhất thời không tìm được từ ngữ thích hợp, "Không thể đánh giá người qua tướng mạo..."
Phương Hành Chu vỗ vai hắn: "Để tôi mời cậu đi ăn cơm, hôm nay tính vào thẻ cơm của tôi."
Tần Hồng Bác: "A? Cảm ơn thầy! Chúc thầy và vợ của thầy bách niên giai lão! Sớm sinh quý tử!"
Phương Hành Chu quét thẻ cơm của mình, rồi tùy tiện chọn hai món, ánh mắt đảo quanh toàn bộ nhà ăn.
Rất nhanh, cậu đã tìm thấy mục tiêu.
Chủ nhiệm Lý đang ngồi một mình ở góc, vừa tranh thủ phơi nắng để xua tan tà khí trong khoa tâm thần, vừa lướt điện thoại xem video ngắn hài hước.
Phương Hành Chu mang khay đến ngồi đối diện hắn.
"Lâu rồi không gặp, chủ nhiệm Lý," cậu mở miệng chào hỏi, "Đơn thuốc lần trước cậu kê hiệu quả lắm, sau khi tôi uống vào thì tình trạng bệnh đỡ hẳn."