Xúc Tua Đực Đẻ Trứng Thì Nên Đi Khoa Nào?
Chương 39: Bằng chứng
Xúc Tua Đực Đẻ Trứng Thì Nên Đi Khoa Nào? thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chủ nhiệm Lý ngẩng đầu khỏi điện thoại, thấy cậu đến liền "À" một tiếng, cười nói: "Vậy thì tốt quá, nếu bác sĩ phẫu thuật tài ba của chúng ta có chuyện gì thì tôi sẽ cảm thấy có lỗi lắm. Dạo này cậu sao rồi?"
Phương Hành Chu: "Tinh thần tôi tốt hơn nhiều. Cậu nói đúng, trước đây tôi chỉ là chịu áp lực quá lớn thôi."
Chủ nhiệm Lý gật đầu tỏ vẻ đồng tình: "Lo lắng khi mang thai là điều rất phổ biến, hơn nữa cường độ công việc của cậu cũng rất lớn, nhưng đây không phải vấn đề nghiêm trọng."
Phương Hành Chu cúi đầu uống một ngụm canh, hờ hững nói: "Hôm đó vị hôn phu của tôi có làm bài kiểm tra tâm lý không? Tôi mơ hồ nhớ là kết quả không được tốt lắm..."
Chủ nhiệm Lý sửng sốt: "Hả?"
Vẻ mặt bối rối của hắn không phải là giả, hắn chớp chớp mắt: "Vị hôn phu? Vợ cậu không phải đang mang thai sao? Vị hôn phu nào vậy?"
Phương Hành Chu như không nghe được câu trả lời của hắn, chỉ tự mình nói: "Hôm đó, cậu đã chẩn bệnh cho anh ấy, kết quả là --- nhân cách chống đối xã hội cực kỳ nghiêm trọng. Cậu còn nhớ không?"
Chủ nhiệm Lý dừng đũa, nhìn chằm chằm cậu một hồi.
"Vì sao cậu lại có ký ức như vậy?" Hắn nhanh chóng vào trạng thái hỏi bệnh.
Phương Hành Chu không trả lời hắn, cậu hỏi ngược lại: "Vì sao cậu không có ký ức đó?"
Chủ nhiệm Lý: "..."
Một khoảng lặng dài.
Một lát sau, chủ nhiệm Lý vươn tay sờ trán Phương Hành Chu, xác nhận cậu không sốt rồi thở phào nhẹ nhõm.
Hắn dùng ánh mắt đầy thông cảm nhìn cậu, nói: "Ngày đó, vợ cậu đi cùng cậu đến khoa tâm lý để kiểm tra, nhưng người vào phòng khám bệnh chỉ có cậu. Chúng ta trò chuyện một lát rồi cậu sang phòng bên cạnh làm bài kiểm tra. Vài phút sau, vợ cậu nhân cơ hội này bước vào, nói chuyện với tôi vài câu, chủ yếu là về tình trạng tinh thần của cậu, cô ấy tỏ ra rất yêu và lo lắng cho cậu."
"Vị hôn phu nào loạn xạ thế? Nhân cách chống đối xã hội nào?"
Phương Hành Chu nhìn bạn tốt của mình.
Cậu quen chủ nhiệm Lý từ thời đại học, cậu biết rõ hắn là người không thích nói dối, cũng không có lý do gì để nói dối.
Hắn thực sự không nhớ gì cả.
Phương Hành Chu chậm rãi hít sâu một hơi, không hỏi tiếp, cậu cúi đầu nhìn đồ ăn trong khay, thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong bát canh xương hầm trong suốt.
Lại một bằng chứng nữa.
Lục Kiến Xuyên... đang giả dạng làm người.
Hơn nữa, nếu ghi chú ở sau tờ giấy chẩn bệnh là đúng, tình hình có lẽ phức tạp hơn cậu tưởng. Lục Kiến Xuyên có thể dễ dàng thao túng hơn nửa số nhân viên bệnh viện, năng lực của anh kinh khủng vượt xa dự đoán của cậu.
Rất nhiều mảnh ký ức khác cũng liên tiếp bị kích phát, cậu nhanh chóng nghĩ đến "Vương Phỉ". Giờ nhìn lại, bữa tiệc đính hôn đó quỷ dị hơn vẻ bề ngoài của nó, Vương Phỉ có lẽ cũng không phải là người, Lý Toàn, người phụ trách vụ án này, có lẽ cũng không phải cảnh sát bình thường...
"Hành Chu?" Chủ nhiệm Lý thăm dò gọi cậu.
Dòng suy nghĩ của Phương Hành Chu bị cắt ngang, cậu ngẩng đầu lên một lần nữa, cười với đồng nghiệp đối diện: "Xin lỗi, tôi thất thần quá. Cậu vừa nói gì?"
Bác sĩ Lý: "Chiều nay cậu có ca mổ không? Hay cậu tranh thủ thời gian này đi tái khám với tôi đi? Tôi thấy tình trạng của cậu có vẻ nghiêm trọng hơn."
"..." Phương Hành Chu đối mặt với ánh mắt lo lắng chân thành của bạn tốt, cậu không thể giải thích, chỉ có thể nói: "Được."
...
Chiều hôm đó, chủ nhiệm Lý dành riêng cho cậu một buổi khám, yêu cầu cậu ghé qua khoa tâm lý sau khi tan làm.
Khi cậu đến phòng khám ở khoa tâm lý, phòng chờ đã trống rỗng, bạn tốt đi vệ sinh, không một bóng người trong phòng, máy tính vẫn đang mở.
Phương Hành Chu nhẹ nhàng khép cửa lại, cậu ngồi xuống trước màn hình. Cậu hiểu rõ hệ thống bệnh án của bệnh viện, cậu dễ dàng tìm được hồ sơ khám bệnh của cậu và Lục Kiến Xuyên.
Tiếc là Lục Kiến Xuyên không đăng ký khám, hệ thống chỉ lưu bệnh án trong mười ngày gần nhất, giờ cậu không thể kiểm tra.
Bệnh án của cậu vẫn còn đầy đủ, chi tiết hơn phiếu chẩn đoán rất nhiều, bên trong có một câu: "Bước đầu đánh giá là trạng thái tinh thần của bệnh nhân bị ảnh hưởng nghiêm trọng từ bạn đời."
Cậu khẽ nheo mắt.
Nếu câu này được ghi vào bệnh án thì chứng tỏ hôm đó, chủ nhiệm Lý đánh giá nai con cũng có vấn đề tâm lý nghiêm trọng, nếu không hắn không thể tùy tiện đưa ra chẩn đoán như vậy.
Nai con đã bỏ qua chi tiết này.
Mọi bằng chứng đều chỉ về một chân tướng.
Nhưng sau một đêm suy nghĩ, lòng Phương Hành Chu không còn gợn sóng lớn nào nữa. Cậu chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm màn hình vài phút rồi đóng hệ thống, rời khỏi máy tính.
Bác sĩ Lý rất nhanh đã quay về, đưa cho cậu phiếu kiểm tra mới và giấy xét nghiệm máu. Phương Hành Chu nghiêm túc điền vào các câu hỏi, rồi rút máu để bạn tốt của mình chẩn đoán bệnh.
Bác sĩ Lý nhìn tờ giấy kết quả, rồi lại nhìn cậu, cẩn thận đánh giá rất lâu rồi nhíu mày, như đang nghi ngờ năng lực chuyên môn của chính mình.
Cuối cùng, hắn do dự nói: "...Đúng là nhìn qua thì không có vấn đề gì lớn, thậm chí còn cải thiện rõ ràng so với lần trước... Hành Chu, có phải cậu đã cố tình điều chỉnh kết quả trả lời không?"
Phương Hành Chu chân thành góp ý: "Có lẽ cậu cũng nên làm bài kiểm tra."
Bác sĩ Lý: "..."
"Cảm ơn lời góp ý của cậu, có lẽ là đúng vậy, nghề của chúng ta là nghề có nhiều áp lực," hắn xoa trán, "Hôm nay tôi sẽ không kê thuốc cho cậu, có gì bất thường thì quay lại gặp tôi."
Phương Hành Chu nói cảm ơn, rồi lái xe về nhà. Khi đi ngang qua cửa hàng bánh kem, cậu xuống xe mua mười chiếc bánh kem dâu tây mà Lục Kiến Xuyên thích nhất.
Đi được một đoạn, cậu đột nhiên cảm thấy mình mua ít quá, một lần nữa quay xe lại, mua hết số bánh kem còn lại. Chủ tiệm vui vẻ ra mặt, nhiệt tình giúp cậu xếp mấy chục cái bánh kem vào xe.
Việc mua bánh khiến cậu về muộn nửa tiếng, nhưng cậu đã hứa với nai con là sẽ về sớm.
Phương Hành Chu lập tức chọn đi đường cao tốc.
...Thế rồi sao nữa?
Cậu nhìn cảnh vật đang vụt qua, hiếm khi nào do dự.
Lục Kiến Xuyên đã cẩn thận che giấu chân tướng suốt nhiều năm như vậy, thậm chí không tiếc theo học bốn năm đại học cùng cậu, hoàn toàn coi việc giả dạng làm người là sự nghiệp.
Sáng nay cậu chỉ thử một câu, anh đã khổ sở như sắp nghẹt thở. Nếu cậu nói mình đã biết rõ sự thật, anh có chịu đả kích lớn không, rồi không thể gượng dậy nổi?
Huống chi trong bụng Lục Kiến Xuyên đang mang con của bọn họ, gần đây phản ứng thai nghén của anh rất nghiêm trọng, nếu cảm xúc của anh bị kích động quá sẽ hại cả anh và đứa trẻ.
Hơi thở của Phương Hành Chu trở nên nặng nề.
Nhưng cậu cần biết rốt cuộc thân phận thật của Lục Kiến Xuyên là gì, giờ anh mới mang thai 4 tháng, thức ăn của con người đã không thể thỏa mãn nhu cầu dinh dưỡng của anh, sáu tháng tiếp theo thì phải làm gì bây giờ? Khi sinh nở thì phải làm gì bây giờ? Đây đều là những vấn đề không thể tránh khỏi.
Những suy nghĩ này cứ quanh quẩn trong đầu cậu hồi lâu, cho đến khi rời khỏi đường cao tốc, Phương Hành Chu mới ý thức được ---
Suy nghĩ của mình hơi bị lạc đề.
Phát hiện người đầu ấp tay gối suốt 10 năm không phải là người, cậu lẽ ra phải phản ứng mạnh hơn một chút, ví dụ như, cậu nên cảm thấy sợ hãi, nghi hoặc, tức giận, thậm chí vì yêu mà sinh hận, như vậy mới chân thật.
Nếu cậu bình tĩnh xử lý chuyện này, ngược lại sẽ khiến nai con cảm thấy sợ hãi nhỉ?
Dù sao, tuy Lục Kiến Xuyên là quái vật, nhưng tình yêu anh dành cho cậu là điều không thể nghi ngờ. Có đôi khi, con người nên hành xử như con người, quái vật nên cư xử như quái vật, như vậy gia đình mới hài hòa.
Phương Hành Chu thở dài, thật là phiền phức...
Xe tiến vào gara, cả buổi chiều cậu vẫn luôn bận đến mức không rảnh xem camera giám sát, cậu gạt bỏ mọi ý nghĩ lung tung ra khỏi đầu, nóng lòng muốn kiểm tra tình hình của người yêu đang mang thai.
Cậu mua quá nhiều bánh kem, cậu phải dọn mấy lượt. Cậu dọn mười cái bánh kem dâu tây Lục Kiến Xuyên thích nhất trước, đứng trước cửa bấm chuông.
Đợi mãi, bên trong không có tiếng bước chân nào vọng ra.
Lòng Phương Hành Chu thắt lại, linh cảm xấu trào dâng lên đỉnh đầu.
Cậu gọi "Lục Kiến Xuyên" một tiếng, bên trong vẫn không có ai trả lời. Tim cậu đập mạnh hơn, cậu nhớ lại cảnh tượng căn nhà tan hoang khi cậu về nhà tối qua, cậu bỏ bánh kem xuống trước cửa, móc chìa khóa ra, tay hơi run, thử mấy lần cũng không nhét chìa khóa vào ổ được.
Đột nhiên, không hề có bất kỳ tiếng bước chân nào, cánh cửa đã được kéo ra từ bên trong.
Phương Hành Chu thoáng nhìn thấy thứ gì đó cực kỳ đẹp đẽ, thứ đó rất nhanh đã lùi khỏi tầm nhìn của cậu, trông như một loài rắn nào đó...
Cậu sửng sốt nửa giây.
Chưa kịp suy nghĩ kỹ, cậu đã thấy Lục Kiến Xuyên cuộn tròn trên sô pha, căn nhà lại một lần nữa tan hoang như bị cướp, khắp nơi là những túi đựng thức ăn trống rỗng. Những bông hồng ở hành lang tuy không héo tàn nhưng đã úa vàng, không còn kiều diễm nữa.
Phương Hành Chu biến sắc, nhanh chóng đi về phía sô pha, giọng nói căng thẳng: "Nai con?"
Lục Kiến Xuyên thều thào: "Chu Chu... em về rồi..."
Nghe thấy anh nói chuyện, Phương Hành Chu đột nhiên thả lỏng, nửa ngồi xổm xuống, kiểm tra nhiệt độ cơ thể Lục Kiến Xuyên: "Sao lại thế này?"
Lục Kiến Xuyên trông khá hơn hôm qua một chút, ít nhất anh còn có thể vươn tay nắm lấy tay Phương Hành Chu, sắc mặt anh tái nhợt: "...Đau bụng."
"Đau bụng?" Phương Hành Chu duỗi tay xuống, rất chuyên nghiệp ấn vào các vùng xung quanh bụng, "Đau chỗ nào? Là đau quặn hay đau từng cơn? Gần đây anh ăn gì?"
Đồ ăn bên trong dạ dày đã sớm bị tiêu hóa hết, cậu ấn một cái, dịch tiêu hóa liền tràn khắp lục phủ ngũ tạng, Lục Kiến Xuyên hít sâu một hơi, tránh tay Phương Hành Chu, mồ hôi lạnh chảy ướt trán: "Đói, đói đến đau, đừng ấn, Chu Chu."
Đại não Phương Hành Chu trống rỗng trong nửa giây.
Trước khi ra khỏi nhà, cậu đã chất đầy ba phòng với thức ăn, ước chừng có hơn 300 cân thịt tươi, hơn 50 cân thực phẩm đã chế biến sẵn, còn có vô số đồ ăn vặt, lương thực và trái cây.
Nai con đã ăn sạch nhiều thức ăn như vậy trong vòng một ngày mà vẫn cảm thấy đói?
Phương Hành Chu nhíu mày, đứng dậy vào bếp lấy dao. Lục Kiến Xuyên cũng không phải là con người, thức ăn của con người hiển nhiên không thể cung cấp đủ năng lượng cho anh, giờ thứ duy nhất cậu có thể chắc chắn có hiệu quả là --- máu của cậu.
Cậu cầm dao, ánh mắt lướt qua cánh tay của mình, cuối cùng dừng lại ở khuỷu tay.
"Vợ yêu? Em làm gì trong bếp thế?"
Lưỡi dao rơi loảng xoảng.
"Phương Hành Chu!"
Tiếng hét quen thuộc vang lên.
Cậu chắc chắn trăm phần trăm rằng lưỡi dao đã cắt đứt thứ gì đó, nhưng sau một trận hoảng hốt, khi cậu cúi đầu nhìn, con dao vẫn nguyên vẹn, tay cậu cũng nguyên vẹn, cứ như những gì vừa xảy ra chỉ là một giấc mơ.
Chỉ có một bàn tay lạnh toát, ướt đẫm mồ hôi đang ghì chặt cổ tay cậu. Là tay của Lục Kiến Xuyên.
Không biết Lục Kiến Xuyên lấy sức mạnh ở đâu ra, anh vậy mà bò dậy khỏi sô pha, nghiến răng nghiến lợi, khuôn mặt vặn vẹo lại đầy tuyệt vọng: "Không phải đã trị hết rồi sao? Sao em lại định tự hại bản thân!"
Phương Hành Chu nhìn chằm chằm làn da không tỳ vết vài giây, sau đó quay đầu qua, cười với Lục Kiến Xuyên, không muốn kích động anh lúc này, cậu chỉ trấn an anh: "Cắt một chút để lót dạ anh thôi, sẽ không ảnh hưởng gì."
Lục Kiến Xuyên: "..."
Anh đoạt lấy con dao trong tay Phương Hành Chu, thở dốc, gằn từng chữ một, suy yếu nói: "Vậy chi bằng, cứ để anh đói chết."
Phương Hành Chu im lặng một lúc.
"Trong tủ có ống tiêm rút máu," cậu thay đổi suy nghĩ, "Em sẽ dùng ống tiêm rút một ít máu, sẽ không để lại vết thương, được không?"
"Không được," Lục Kiến Xuyên tức giận đến đầu váng mắt hoa, "Nghĩ cũng không được nghĩ!"
Phương Hành Chu: "Anh đừng kích động, không thể kích động khi đang bị tuột huyết áp..."
Lục Kiến Xuyên quá xúc động, vô tình bóp nát lưỡi dao bằng tay không.
Phương Hành Chu: "..."
Lục Kiến Xuyên: "..."
Ánh mắt Lục Kiến Xuyên dần dần kinh hãi, anh thật cẩn thận nhìn về phía Phương Hành Chu, hầu kết khẽ lăn lộn, theo bản năng muốn giấu những mảnh đao ra sau lưng.
Phương Hành Chu bình tĩnh nhặt những mảnh vỡ của con dao, ném vào thùng rác.
"Dao này chất lượng kém quá," cậu nói, "Lần trước em cũng vô tình bẻ gãy một cái rồi."
Lục Kiến Xuyên: "?"
"Vợ yêu..." giọng anh hơi run rẩy, "Có phải anh đói đến mức thần trí không rõ ràng rồi không?"
Phương Hành Chu kiên định nói: "Ừ, anh đói đến mê sảng rồi. Điện thoại đâu? Em muốn dùng một lát."
Lục Kiến Xuyên: "...Ở trên bàn trà."
Phương Hành Chu đỡ anh ngồi xuống ghế sô pha, mang những hộp bánh kem dâu tây từ cửa vào nhà. Dù không phải thứ Lục Kiến Xuyên cần, nhưng ít nhất nó cũng có thể làm dịu cơn đau dạ dày của anh.
Đôi mắt Lục Kiến Xuyên nhìn những chiếc bánh kem đều xanh lét.
Phương Hành Chu quay lưng lại, để Lục Kiến Xuyên có thể thoải mái ăn uống một mình, cậu cầm điện thoại di động trên bàn trà lên, hỏi lấy lệ: "Em có thể xem điện thoại của anh không?"
Phía sau chỉ có tiếng ăn uống ngấu nghiến.
Cậu coi như anh đã đồng ý, ấn mở điện thoại của anh, lướt qua lịch sử trò chuyện.
Lục Kiến Xuyên hầu như không giao tiếp với ai, lịch sử trò chuyện ít ỏi đến đáng thương, suốt một tháng qua, chỉ có ba người anh từng liên lạc, ghi chú cho những số liên lạc đó là "Vợ yêu thân ái", "Ba ba" và "Lý Toàn".
Ánh mắt Phương Hành Chu đảo qua số liên lạc của hai người kia, cầm lấy chính điện thoại của mình, ghi số bố Lục và Lý Toàn xuống.
Tiếp theo, cậu kiểm tra lịch sử trò chuyện của anh, tìm "trại chăn nuôi" mà Lục Kiến Xuyên từng nhắc tới. Rất nhanh cậu đã tìm được. Hôm qua, bố Lục đã nhắn cho anh một tin nhắn: "Sao hôm nay con không đến trại chăn nuôi? Bố đã mở rộng nguồn cung cấp, gần đây bố đều mua từ thành phố bên cạnh, sẽ không ảnh hưởng đến giá hàng hóa ở thành phố C."
Lục Kiến Xuyên trả lời: "Xin lỗi ba ba, hôm nay con ngủ quên, ngày mai con nhất định sẽ đến."
Ngay sau đó là tin nhắn hôm nay, bố Lục lại nhắn thêm một câu vào buổi chiều: "Sao hôm nay con không tới?"
...
Trái tim Phương Hành Chu thắt lại.
Vì sao anh không tới hôm nay... Là bởi vì cậu gắn camera trong nhà, Lục Kiến Xuyên sợ mình sẽ bại lộ thân phận phi nhân loại, cho nên anh ở trong nhà suốt cả ngày không dám ra ngoài.
Cậu cắn môi, rất nhiều thắc mắc đều được giải đáp trong những dòng tin nhắn này. Bố Lục và mẹ Lục quả nhiên biết rõ thân phận thật sự của Lục Kiến Xuyên, thảo nào họ lại "khai sáng" đến vậy.
Cậu lặng lẽ quay đầu liếc Lục Kiến Xuyên một cái.
Người sau đang mở rộng miệng của mình đến mức vượt quá giới hạn của con người, nhét toàn bộ chiếc bánh kem dâu tây cuối cùng vào mồm. Anh thậm chí không thèm nhai nuốt, yết hầu bành trướng lên, trực tiếp nuốt toàn bộ bánh kem vào dạ dày.
Cảnh tượng làm Phương Hành Chu nhớ đến cảnh con chó cưng nhà hàng xóm ăn vụng xúc xích nướng. Tuy rằng cảnh tượng hơi kinh khủng, nhưng nhìn thêm vài lần, cậu cũng thấy... dễ thương.
Cậu thu hồi ánh mắt, làm ra vẻ trước mặt Lục Kiến Xuyên, gọi điện thoại cho bố Lục.
Cậu dùng điện thoại của Lục Kiến Xuyên, đầu bên kia nhanh chóng nhấc máy: "Alo? Tiểu Lục?"
Phương Hành Chu: "Chào bác, con là Phương Hành Chu. Xin lỗi đã làm phiền bác vào lúc tối muộn, bác có thể cho con địa chỉ trại chăn nuôi không?"
Vừa dứt lời, Lục Kiến Xuyên như thấy quỷ, khiếp sợ ngẩng đầu, bên miệng còn dính bơ dâu tây.
Đầu bên kia điện thoại cũng im lặng, bố Lục không hiểu ý của cậu, lập tức chần chờ: "Cái... trại chăn nuôi gì...?"
Phương Hành Chu nói: "Lục Kiến Xuyên sắp chết đói rồi."
Lục Kiến Xuyên: "..."
Bố Lục nghe vậy, hít sâu một hơi, dường như không chút nghi ngờ sự chân thật của những lời này: "Bác lập tức gửi cho con! Tiểu Phương, con mau dẫn nó đi đi, bác sẽ bảo người phụ trách đón con."
Phương Hành Chu mỉm cười, lễ phép nói: "Cảm ơn bác, lát nữa con sẽ dùng điện thoại của mình để lưu số của bác."
Cậu cúp máy, đối mặt với ánh mắt hoảng loạn của Lục Kiến Xuyên.