Xúc Tua Đực Đẻ Trứng Thì Nên Đi Khoa Nào?
Chương 40: Tình yêu điên rồ
Xúc Tua Đực Đẻ Trứng Thì Nên Đi Khoa Nào? thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Đi thôi," Phương Hành Chu lấy chiếc áo khoác sạch sẽ từ ban công, "Chúng ta đến trại chăn nuôi mua thịt."
Lục Kiến Xuyên dù đói đến mức đầu óc trống rỗng, nhưng anh vẫn nhận ra tình hình không thích hợp, anh giữ chặt ánh mắt nhìn chằm chằm người trước mắt, môi giật giật, cẩn thận nói: "Đi... trại chăn nuôi?"
"Ừ, không phải anh thường đến trại chăn nuôi của bác để mua thịt sao?" Phương Hành Chu bước tới, rất tự nhiên dùng ngón tay lau bơ dâu dính ở khóe miệng anh, bỏ vào miệng mình nếm thử độ ngọt của bánh kem: "Thịt ngoài chợ không tươi bằng mua thẳng ở trại."
Lục Kiến Xuyên: "..."
Nghe có vẻ hợp lý.
Chẳng lẽ Phương Hành Chu thực sự chỉ muốn mua thịt?
Hai ngày qua cái thai hành quá dữ dội, anh đã để lộ quá nhiều điểm đáng ngờ, anh lại không kịp sửa đổi ký ức. Có lẽ vợ yêu đã nghi ngờ anh không phải là nhân loại, cho nên mới cố ý đưa anh đến trại chăn nuôi, dùng việc này để thử thách anh...
Lục Kiến Xuyên chần chờ vài giây, thử nói: "Anh vừa ăn bánh kem nên đã đỡ đói rồi, hay là mai anh tự đi? Giờ muộn rồi, em cũng rất mệt."
Phương Hành Chu vuốt mái tóc có chút rối của anh, rũ mắt nhìn mặt anh, bình tĩnh nói: "Nai con, anh không cần cảm thấy xấu hổ vì sức ăn của mình, một số nhân loại khi mang thai sẽ xuất hiện chứng thèm ăn quá độ, chứng tỏ thai nhi phát triển rất tốt, đây là hiện tượng bình thường."
Lục Kiến Xuyên: "?"
Anh cẩn thận lục lọi lại kiến thức y học mình đã từng học ở thời đại học, anh không nhớ có loại bệnh như chứng thèm ăn quá độ khi mang thai.
Phương Hành Chu lại nói: "Thôi, anh không cần nghĩ nhiều, lên xe rồi nói tiếp."
Giọng điệu tự nhiên lại chắc chắn của cậu khiến Lục Kiến Xuyên theo bản năng cầm lấy áo khoác, dù anh vẫn nghi ngờ liệu con người có thực sự có chứng thèm ăn quá độ khi mang thai không.
Trên Trái Đất có nhiều nhân loại như vậy, có một nhóm người nhỏ ăn uống nhiều khi mang thai, tính theo xác suất thì cũng không kỳ quái nhỉ?
Lục Kiến Xuyên đói đến đầu óc quay cuồng, bị sức hấp dẫn của trại chăn nuôi làm cho mất hết khả năng phán đoán, anh thay quần áo lên xe Phương Hành Chu.
Lúc mở cửa xe, anh suýt chút nữa bị bánh kem chất đầy.
Phương Hành Chu cất những hộp bánh kem rơi xuống lại vào trong xe: "Đến trại chăn nuôi cần tốn nửa tiếng, anh có thể từ từ ăn dọc đường."
Lục Kiến Xuyên ngồi vào ghế phụ, đảo mắt nhìn hàng ghế sau, ước chừng có hơn bốn mươi cái bánh kem.
Anh ngơ ngác nhìn Phương Hành Chu: "Chứng thèm ăn quá độ trong thời kì mang thai có thể ăn nhiều bánh kem như vậy?"
Phương Hành Chu khởi động xe, bình thản nói: "Đương nhiên có thể. Căn bệnh này có tên khoa học là bulimia, người bệnh sẽ có quá trình trao đổi chất diễn ra nhanh hơn, ăn bao nhiêu cũng tiêu hóa nhanh chóng, giống như anh bây giờ, mỗi ngày ăn mấy trăm cân thịt cũng là chuyện thường. Chúng ta từng học điều này ở năm hai, anh nhanh như vậy đã quên rồi à?"
*Bulimia có thật đấy.
Lục Kiến Xuyên toát mồ hôi lạnh trước câu hỏi thản nhiên như không của cậu.
Kiến thức y học của Phương Hành Chu đã khắc sâu vào gene cậu, cho nên anh không thể nghi ngờ tâm tư của cậu, chỉ ngơ ngác cười đáp: "Hình như... có thi kiến thức này..."
Phương Hành Chu: "Ăn đi, ăn lót dạ trước."
Lục Kiến Xuyên mở hộp, nhân lúc vợ yêu đang lái xe, anh bắt đầu điên cuồng nhét bánh kem vào dạ dày.
Phương Hành Chu giả vờ như không thấy gì, dẫm chân ga, chạy tới trại chăn nuôi. Chờ đến khi Lục Kiến Xuyên ăn hết 30 cái bánh kem trong vòng 10 phút, cậu mới đưa cho anh một lọ nước khoáng: "Trừ bỏ bánh kem dâu tây, anh còn thích ăn gì sao?"
Lục Kiến Xuyên uống cạn một chai nước, anh thở phào một hơi, mềm nhũn như không xương dựa vào cửa xe, đôi mắt đờ đẫn, trong đầu chỉ còn hình ảnh những chú heo trắng trẻo mập mạp: "... Thích ăn thịt."
"Loại thịt nào? Thịt heo thịt bò hay hải sản?"
Lục Kiến Xuyên nước bọt không ngừng tiết ra, bị đói khát thiêu đốt đến mức lý trí đứng trước bờ vực sụp đổ: "Thích nhất là thịt rắn, tiếp theo là các loại côn trùng, cá biển sâu, thịt heo thịt bò thịt gà cũng không tồi, thật sự không được thì... thịt chuột, thịt gián, thịt nhện, thịt muỗi, còn các loại chim bay qua và thiêu thân, tất cả đều có thể."
Phương Hành Chu: "..."
"Anh..."
Không lẽ anh là yêu tinh ếch xanh? Cậu muốn nói lại thôi.
Khó trách dạo này khu phố yên tĩnh lạ thường, ngay cả tiếng côn trùng cũng không nghe thấy...
Lục Kiến Xuyên vẫn còn chìm đắm trong khát vọng với thịt: "Hả?"
Dạ dày Phương Hành Chu hơi khó chịu: "Không nên ăn bậy, tài khoản của chúng ta có đủ tiền, cứ mua đồ anh thích."
Lục Kiến Xuyên rất cảm động: "Vợ yêu, những người mang thai mắc chứng thèm ăn quá độ khác đều có thể ăn nhiều như anh thế này à?"
"Đúng vậy," Phương Hành Chu mặt không đổi sắc mà nói, "Rất nhiều người đều như vậy, anh có thể tùy ý mua đồ ăn mình thích, không cần ăn kiêng."
Lục Kiến Xuyên nóng lòng muốn thử: "Rắn cũng có thể ăn sao?"
"Có thể, nhưng anh phải mua thông qua trại chăn nuôi hợp pháp, không được làm hại động vật được bảo vệ."
Lục Kiến Xuyên đói đến mức vội lấy điện thoại di động ra nhắn cho bố Lục, nhờ ông giới thiệu trại chăn nuôi rắn đáng tin cậy.
Chẳng mấy chốc, Phương Hành Chu dừng xe ở cửa trại chăn nuôi.
Người phụ trách đã sớm nhận được cuộc điện thoại của ông chủ, khi thấy bọn họ liền trực tiếp ném chìa khóa vào lòng ngực của Lục Kiến Xuyên, giọng điệu không mấy nhiệt tình: "Hai người cứ tự nhiên." Sau đó quay người vào ký túc xá.
Phương Hành Chu chỉ đứng ở bên cạnh xe, nói với Lục Kiến Xuyên: "Anh tự vào đi, chọn món anh thích ăn, em sẽ chờ anh ở bên ngoài."
Lục Kiến Xuyên đang tự hỏi làm sao để tách khỏi Phương Hành Chu thì sửng sốt.
Hôm nay vận khí anh tốt đến vậy ư? Không chỉ có chứng thèm ăn quá độ làm lý do để biện minh, Chu Chu còn chủ động cho anh cơ hội ăn buffet?
Phương Hành Chu thúc giục: "Nhanh lên."
Lục Kiến Xuyên bị chuyện tốt bất ngờ ập đến làm cho đầu óc mụ mị: "Em không vào cùng anh sao?"
Phương Hành Chu: "Không đi."
Cậu cự tuyệt dứt khoát như vậy, Lục Kiến Xuyên vừa tiếc nuối vừa điên cuồng mừng thầm trong lòng, mũi anh khẽ động, anh đã nóng lòng muốn nếm thử hương vị của máu thịt tươi mới: "Vậy... anh đi trước, chờ anh năm phút!"
Phương Hành Chu mỉm cười, gật đầu với anh.
Lục Kiến Xuyên cầm chìa khóa, nhanh chóng biến mất trong trại chăn nuôi.
Xung quanh rất nhanh chỉ còn lại một mình Phương Hành Chu. Trại chăn nuôi ở vùng ngoại ô, về đêm chỉ còn tiếng côn trùng kêu vang rất nhỏ. Cậu một mình đứng ở bên cạnh xe, an tĩnh nhìn Lục Kiến Xuyên biến mất sau cánh cửa lớn, cậu nghe thấy tiếng tim đập càng ngày càng kịch liệt của mình, dựa vào cửa xe hít sâu một hơi, ngửi thấy mùi tanh đặc trưng của trại chăn nuôi.
Cậu nhịn không được mà tưởng tượng cảnh Lục Kiến Xuyên vồ lấy gia cầm.
Sau khi cởi bỏ lớp da người mỹ lệ, bản thể của anh rốt cuộc là gì? Là quái vật gớm ghiếc như trong phim điện ảnh? Hay là yêu quái có thể mê hoặc lòng người trong tiểu thuyết?
Hay là...
Những ký ức mơ hồ xa xăm dần hiện lên trong lòng cậu, cho dù nó thoạt nhìn không liên quan gì đến Lục Kiến Xuyên.
Hơi thở Phương Hành Chu càng lúc càng dồn dập.
Một lát sau, cậu lấy nước hoa từ ngăn ẩn của xe, phun lên để che giấu mùi hương trên người mình, như bị ma xui quỷ khiến, cậu bước đi nhẹ nhàng, lặng lẽ đẩy cửa trại chăn nuôi.
Chỉ lén liếc mắt một cái...
Đầu óc Phương Hành Chu nóng bừng, bỗng trào lên một dự cảm mãnh liệt, máu trong người như sôi sục, vừa hoảng hốt vừa có cảm giác mình đã trở về hòn đảo 20 năm trước, cậu đang lội ở vùng nước nông hoang vắng, sắp "tình cờ gặp" con sứa thần bí mắc cạn, dưới màn đêm đẹp đẽ, đôi mắt đỏ thuần khiết không đồng tử của nó ---
Những bước chân gấp gáp vang vọng trong trại chăn nuôi không một bóng người, Phương Hành Chu đi ngang qua khu vực khử trùng dành cho nhân viên, nhanh chóng tiến vào bên trong trại chăn nuôi.
Giây tiếp theo, đôi mắt hổ phách nhạt lấp lánh hiện ra từ bóng tối, đụng phải ánh mắt của Phương Hành Chu.
Hai tiếng bước chân bắt đầu đan xen vào nhau. Khuôn mặt tuấn tú quen thuộc thoát khỏi bóng tối, được ánh đèn đường cách đó không xa chiếu sáng. Một tay Lục Kiến Xuyên nhẹ nhàng nắm nửa con heo, gương mặt rạng rỡ, đôi mắt trong veo lấp lánh, đôi môi ẩm ướt như cánh hồng tươi tắn ướt đẫm sương đêm, tựa như một hồ ly vừa hút no tinh khí.
Phương Hành Chu đột nhiên dừng bước, cảm giác tiếc nuối mãnh liệt dâng lên.
Khoảng cách Lục Kiến Xuyên tiến vào trại chăn nuôi mới chưa đầy mười phút.
Nhanh vậy sao... Anh đã thực sự ăn no rồi sao?
Lục Kiến Xuyên rất nhanh đã nhìn thấy Phương Hành Chu, hơi nghiêng đầu sửng sốt nửa giây, rồi nở nụ cười rạng rỡ, hàm răng trắng tinh sáng bóng dưới ánh đèn đường, không hề vương chút máu nào.
Anh bước đến trước mặt Phương Hành Chu, cười nói: "Bảo bối, anh đã chọn được thịt rồi! Là loại thịt tươi ngon nhất, về nhà anh sẽ làm sườn nướng cho em ăn."
Phương Hành Chu trầm mặc nhìn anh, ánh mắt từ từ quét từ trên xuống dưới, xác nhận toàn thân anh không có gì khác biệt so với mười phút trước, chỉ bị mùi tanh hôi đặc trưng của trại chăn nuôi ám vào người anh.
Lục Kiến Xuyên giật giật mũi, ngửi thấy mùi nước hoa nồng nặc từ Phương Hành Chu, anh lập tức lùi nửa bước, cúi đầu ngửi tay áo mình: "Anh có hôi lắm không? Hay để anh xách heo về, nếu không xe sẽ dơ mất."
Thái dương Phương Hành Chu giật giật, vẫn chưa kịp bình tĩnh lại sau những cảm xúc vừa rồi.
Chỉ là một liên tưởng vu vơ không đầu không cuối, nhưng cứ chạm vào ký ức về "Sứa", linh hồn cậu lại như bị xé làm đôi.
Một nửa gào thét điên cuồng, muốn túm lấy cổ áo Lục Kiến Xuyên, chất vấn anh rốt cuộc đã che giấu điều gì, bắt anh khai ra lai lịch, chứng minh mình không liên quan gì đến con sứa biến mất không lời từ biệt mười năm trước... Nửa còn lại giữ vững lý trí, nhắc nhở bản thân đây chỉ là ảo tưởng nhất thời, không có bất kỳ bằng chứng gì.
Một lúc lâu sau, cậu nghe thấy giọng nói bình tĩnh của mình, như thể vọng về từ một thế kỷ xa xôi ở thế giới khác.
Giọng nói kia mang theo ý cười nhàn nhạt: "Nơi này là núi rừng hoang vắng, anh xách theo nửa con heo chết, cẩn thận bị tài xế mang đến đồn cảnh sát báo án đấy."
Lục Kiến Xuyên chớp chớp mắt: "Anh có thể nhờ người quản lý lái xe chở anh về."
Vừa dứt lời, từ ký túc xá của trại chăn nuôi xa xa vọng đến thanh âm bi phẫn: "Không đưa!! Tự về đi!!!"
Lục Kiến Xuyên: "......"
Anh cười gượng một tiếng: "Gần đây anh mua thịt quá thường xuyên, chắc họ thấy anh phiền phức rồi. Chu Chu, chúng mình về thôi, em còn chưa ăn gì, có lẽ cũng đói lắm không."
Phương Hành Chu vẫn đứng yên.
Lục Kiến Xuyên xách theo heo, không dám đến gần cậu, chỉ thử gọi: "Hành Chu?"
Phương Hành Chu chậm rãi chớp mắt, ánh mắt lướt trên khuôn mặt quen thuộc, nhẹ nhàng hỏi: "Anh ăn no chưa?"
Lục Kiến Xuyên: "No rồi, hôm nay anh ăn rất no, cái thứ trong bụng cuối cùng cũng ngủ rồi. Bảo bối, em có khó chịu chỗ nào không? Sắc mặt em không được khỏe lắm."
Phương Hành Chu cầm chìa khóa, nhốt tất cả những suy nghĩ điên loạn vào góc tối vĩnh viễn không thể phơi bày, quay người hướng về phía xe: "Không sao, em chỉ hơi bị anh dọa thôi."
Lục Kiến Xuyên ngẩn ra một chút, giọng anh trầm xuống: "Xin lỗi... Anh không ngờ mang thai một sinh linh mới sẽ khó như vậy."
"Không phải lỗi của anh, nai con." Phương Hành Chu bước lên trước nửa bước, cúi nhìn hai cái bóng đan xen của họ, trong cơn hoảng hốt, cậu như thoáng thấy xúc tu của "Sứa" lặng lẽ dò ra một góc, như loài rắn độc hại, chuẩn bị đi săn vào thời điểm thích hợp.
Chớp mắt, bóng của anh lại trở lại như bình thường.
Cậu thất thần, cho đến khi bàn tay lạnh lẽo mềm mại không xương nắm lấy tay mình.
Cậu quay đầu lại.
Người yêu khoác da người đang nhìn cậu đầy lo lắng, đôi mắt lấp lánh như muốn nói lại thôi: "... Bảo bối, anh ngửi thấy mùi không vui từ em."
Bàn tay anh siết chặt hơn, như muốn nghiền nát xương cốt của cậu, nửa con heo đung đưa theo mỗi bước chân anh, máu rơi vãi suốt một quãng đường.
Phương Hành Chu ngửi thấy mùi hương quen thuộc, lẫn với mùi tanh hôi trong trại chăn nuôi và mùi máu tươi mới không thể che giấu.
Trái tim cậu như bị bàn tay lạnh lẽo của Lục Kiến Xuyên nắm chặt, kéo cậu từ đáy biển không thấy ánh mặt trời về lại thực tại.
Cảm xúc cậu bỗng trở nên vững vàng một cách kỳ lạ.
Cậu nhìn Lục Kiến Xuyên, bất chợt mỉm cười, giọng không còn mơ hồ nữa: "Không có gì, em chỉ đang tính xem tài khoản tiết kiệm của chúng ta còn bao nhiêu tiền, và chi phí ăn uống cho thời gian mang thai sắp tới của anh."
Lục Kiến Xuyên không chớp mắt nhìn chằm chằm cậu vài giây, sau đó cũng bật cười: "Đừng lo, anh sẽ đòi tiền từ bố mẹ anh."
Anh nói một cách hợp tình hợp lý, hoàn toàn không bị ràng buộc bởi những quan niệm truyền thống của xã hội loài người, làm Phương Hành Chu nhịn không được mà bật cười.
"Ừ."
Cũng chẳng sao. Cậu chợt nghĩ.
Cậu yêu Lục Kiến Xuyên, không liên quan tuổi tác, giới tính, ngoại hình, tiền bạc, thậm chí cả giống loài. Anh có phải là "Sứa" hay không thì sao? Cùng lắm là cậu sẽ túm cổ áo anh, chất vấn tại sao hai mươi năm trước anh đã rời đi mà không từ biệt, nhưng điều đó cũng không thay đổi được mối quan hệ giữa bọn họ.
Thậm chí, cho dù cậu chọn đúng thời điểm vào trại chăn nuôi để đi vào, thấy Lục Kiến Xuyên biến thành một con quái vật xấu xí chảy mủ, dùng đầu lưỡi tanh hôi cuốn từng con heo vào trong bụng, nuôi dưỡng hàng ngàn hàng vạn đứa con mang gen của cậu, sắp biến thành nòng nọc ếch xanh... quan hệ của họ cũng sẽ không lung lay chút nào.
Nếu có một ngày, cậu bị anh làm ô nhiễm, hoàn toàn biến từ người thành quái vật, Lục Kiến Xuyên sẽ không ngần ngại đưa cậu về hang ổ để chăm sóc thật tốt, thậm chí sau khi cậu chết anh vẫn sẽ ôm cái xác thối rữa của cậu mà ngủ chung chăn gối.
Giữa những người yêu nhau thân thiết nhất, luôn có những bí mật nhỏ không ảnh hưởng đến đại cuộc.
Phương Hành Chu đặt tay lên cái bụng nhỏ hơi nhô lên của Lục Kiến Xuyên.
Phôi thai không rõ giống loài đang ngủ say bên trong, hiếm khi không phản ứng gì với sự tiếp xúc của cậu, chỉ lười biếng cựa quậy trong bụng anh một chút, như đang vươn vai.
Phương Hành Chu hỏi: "Anh sẽ sinh ra một ổ nòng nọc ếch xanh cho em sao?"
Lục Kiến Xuyên ngơ ngác chớp chớp mắt.
"Tất nhiên là không, bảo bối," anh nói, "Anh sẽ sinh cho em một em bé loài người cực kỳ đáng yêu."
Nói xong, anh sáp lại gần, trao Phương Hành Chu một nụ hôn đầy mùi máu tươi: "... Chỉ là quá trình mang thai nó sẽ có thêm vài bước so với trẻ con bình thường." Ví dụ như cần ấp trứng gì đó.
Phương Hành Chu dùng sức hít sâu hương vị của anh vào phổi.
"Tốt lắm," cậu không hỏi thêm, "em bé nhân loại."
Cậu mở cốp xe, cùng Lục Kiến Xuyên chất nửa con heo đẫm máu vào xe, cậu mới hậu tri hậu giác mới cảm nhận được cơn đói cồn cào, như thể dạ dày vừa được trút bỏ gánh nặng.
Lục Kiến Xuyên sợ bẩn xe, anh cởi áo khoác ra, dùng nước khoáng rửa sạch tay, một mình chịu trách nhiệm lái xe về. Sáng mai, có lẽ giá thịt thành phố bên cạnh sẽ tăng vọt một cách khó hiểu, bởi vì Lục Kiến Xuyên trông như đã ăn sạch cả trại chăn nuôi.
Phương Hành Chu ngồi vào ghế phụ, suy nghĩ nên ăn gì cho bữa tối.
Lục Kiến Xuyên khởi động xe, rồi bí mật lấy một cái bánh kem còn sót lại từ dưới ghế, đặt vào lòng Phương Hành Chu.
Vị socola.
Trong 50 chiếc bánh kem dâu tây, đây là chiếc bánh vị socola duy nhất, đây là thứ chủ quán tặng miễn phí cho cậu trước khi đóng cửa, coi như ưu đãi vì cậu đã mua số lượng lớn, mà cậu không để tâm.
Đây cũng là hương vị bánh kem duy nhất mà Phương Hành Chu thích.
Lục Kiến Xuyên cười đến mức mắt cong cong: "Vợ yêu, ăn tạm bánh kem để lót dạ đi, về nhà anh sẽ làm bữa tiệc lớn cho em."
Phương Hành Chu sửng sốt nhìn bánh kem hai giây.
Lục Kiến Xuyên đã khởi động ô tô, vẫn bảo trì phong cách nhanh như chớp, phóng băng băng trên đường cao tốc.
Vẻ mặt Phương Hành Chu dịu xuống, mở hộp bánh kem ra, bỏ vào trong miệng một miếng nhỏ.
Ngọt hơn vị dâu tây.