Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu
Chương 10: Vạch trần sự thật
Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bà cụ Đường đang đi khắp thôn tìm cháu gái về ăn sáng, lập tức gọi người trong nhà, ai nấy vẻ mặt đầy sát khí, kéo đến. Đại đội trưởng họ Đường, là cháu trai ruột của ông nội Đường Niệm Niệm, bình thường cô vẫn gọi là bác Ba. Còn có rất nhiều thôn dân, ai nấy đều bưng bát cháo khoai lang loãng đến mức soi rõ mặt người, chạy đến xem náo nhiệt.
Đường Niệm Niệm hôm qua đánh Tề Quốc Hoa, hôm nay lại đến đánh Dương Hồng Linh, cô gái này thật sự quá hung hãn, sau này ai còn dám cưới cô ta nữa?
“Niệm Niệm, buông tay!”
Nhìn thấy Dương Hồng Linh mặt mũi đầy máu, đại đội trưởng đau đầu. Thanh niên trí thức là quốc gia phái đến giúp xây dựng nông thôn, nếu thật sự xảy ra án mạng, ông ấy cũng khó ăn nói với cấp trên. Mặc dù đại đội trưởng cũng rất không ưa Dương Hồng Linh, nhưng ngoài mặt vẫn phải giữ vẻ công bằng.
“Bác Ba, Dương Hồng Linh cùng Tề Quốc Hoa làm chuyện bậy bạ, hôm qua còn cố ý đẩy cháu rơi xuống sông, lại gọi côn đồ đến hãm hại cháu, muốn hủy hoại danh tiết của cháu. Trong lúc ở dưới sông đã giở trò đồi bại với cháu, may mắn cháu sức lực lớn, không để tên côn đồ thực hiện được ý đồ. Nhưng mối hận này cháu không thể nuốt trôi. Cháu là cháu gái của Đường Thanh Sơn, ông nội của cháu đánh quỷ tử[1] chưa từng nương tay. Nếu như cháu ngay cả cẩu nam nữ cũng không có can đảm dạy dỗ, về sau này làm sao cháu dám gặp mặt ông nội dưới suối vàng? Người ngoài sẽ nhìn thôn Đường chúng ta ra sao? Chẳng phải sẽ nghĩ người thôn Đường đều hèn nhát sao!”
[1] Quỷ tử: ở đây chỉ giặc ngoại xâm.
Đường Niệm Niệm lý lẽ hùng hồn, biện giải sắc bén. Đường Thanh Sơn cũng chưa từng tham gia quân đội, nhưng ông ấy là thợ săn. Quỷ tử xâm lấn Chư Thành, cướp bóc đốt giết, tội ác chồng chất. Đường Thanh Sơn không thể khoanh tay đứng nhìn, liền tập hợp một số thợ săn, dựa vào sự quen thuộc địa hình, giết không ít lính giặc lạc đàn.
Quỷ tử tưởng rằng đội du kích làm, hoàn toàn không ngờ đó lại là việc của mấy người thợ săn. Về sau quỷ tử rời khỏi Chư Thành, Đường Thanh Sơn lại trở thành thợ săn bình thường với tính cách chất phác như trước, nhưng không ai dám khinh thường ông ấy. Cũng chính bởi vì cái này, Đường Thanh Sơn tiếng tăm lừng lẫy khắp trăm dặm. Chỉ là viên đạn ông ấy trúng phải khi giết giặc không thể chữa trị dứt điểm, càng lớn tuổi càng trở nặng, đã qua đời hai năm trước.
Vừa nhắc tới Đường Thanh Sơn, đại đội trưởng cùng các thôn dân lập tức dấy lên một cỗ nhiệt huyết sục sôi trong lòng. Ánh mắt nhìn Dương Hồng Linh trở nên không mấy thiện cảm. Đường Niệm Niệm nói không sai, ngay cả cẩu nam nữ cũng không dám dạy dỗ, người thôn Đường còn có mặt mũi nào?
“Tôi... tôi không có... làm... làm chuyện bậy bạ...”
Dương Hồng Linh ấp úng nói, lại phun ra một ngụm bọt máu, kèm theo hai chiếc răng hàm. Đường Niệm Niệm đá thêm một cú, Dương Hồng Linh ngẹo đầu, ngất đi.
“Không đúng, ngất rồi!”
Sắc mặt Liễu Tịnh Lan cũng đại biến, sự hung hãn của Đường Niệm Niệm hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của cô ta. Kiếp trước cô ta không tiếp xúc nhiều với Đường Niệm Niệm, thật sự không ngờ cô gái này lại hung hãn đến thế.
“Đại đội trưởng, tôi và chị họ đều là tự nguyện đến giúp xây dựng thôn Đường, chẳng lẽ chú mắt thấy Đường Niệm Niệm ức hiếp chị họ tôi đến mức này, sắp đánh chết người mà chú cũng thờ ơ sao?”
Liễu Tịnh Lan lấy hết dũng khí chất vấn. Dương Hồng Linh hiện tại còn không thể xảy ra chuyện, nếu không công việc của cô ta sẽ gặp rắc rối lớn.
“Quốc gia bảo các cô đến giúp xây dựng nông thôn chứ không phải để các cô đến làm chuyện bậy bạ, càng không phải là để cô đến trộm đồ! Hai chị em các cô, một người trộm đồ của tôi, một người trộm thứ rác rưởi mà tôi không thèm, nhà các cô là gia đình chuyên trộm cắp sao!”
Đường Niệm Niệm nói tiếp. Dương Hồng Linh quá đỗi ngu xuẩn, tất cả chủ ý xấu đều do Liễu Tịnh Lan bày mưu tính kế.
“Ai trộm đồ vật của cô? Ông nội và cha mẹ tôi đều là giai cấp công nhân vinh quang, Đường Niệm Niệm cô đừng ngậm máu phun người!”
Liễu Tịnh Lan sắc mặt đại biến, ánh mắt lóe lên vẻ hoảng loạn, nhưng rất nhanh đã khôi phục vẻ bình thường, những người khác cũng không nhìn ra. Đường Niệm Niệm lại phát hiện, trong lòng nảy sinh nghi ngờ. Trong sách nói ông nội Liễu Tịnh Lan là cán bộ về hưu của cục văn hóa, cha mẹ cũng là cán bộ của cục văn hóa, nhưng nếu như không có chuyện mờ ám gì đó, cô gái này sao lại hoảng hốt đến vậy?
“Không có trộm đồ vật của tôi vậy cái hồ lô này là ở đâu ra?”
Đường Niệm Niệm tiến lên một bước, nhanh chóng nắm chặt cổ áo của Liễu Tịnh Lan, dùng sức kéo mạnh một cái, hai chiếc cúc áo trên cổ áo bật tung, lộ ra làn da trắng nõn và một viên hồ lô ngọc óng ánh, sáng long lanh.