Chương 13: Hà Quốc Khánh chịu phạt, Ngũ Cân ăn đòn

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu

Chương 13: Hà Quốc Khánh chịu phạt, Ngũ Cân ăn đòn

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Tôi nhất thời hồ đồ, về sau chắc chắn sẽ không tái phạm, cầu xin mọi người cho tôi một cơ hội, cầu xin mọi người..." Hà Quốc Khánh liều mạng dập đầu, kính mắt rơi cả xuống, trán đập chảy máu nhưng anh ta cũng chẳng còn biết đau đớn. Hiện tại anh ta vô cùng hối hận, không nên trêu chọc Đường Niệm Niệm. Người Đường Thôn tuy không thích liên quan đến thanh niên trí thức, nhưng cũng không làm khó dễ, so với những thôn khác thì dễ ở chung hơn nhiều, điều đó đã khiến anh ta sinh ra ảo tưởng rằng người Đường Thôn dễ nói chuyện.
"Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, bác ba, tiểu quỷ tử có thể thay đổi bản tính xâm lược được không? Đương nhiên không sửa được, tuyệt đối không nên tin lời của một tên ăn trộm, anh ta chỉ là không muốn đi nông trường cải tạo!" Đường Niệm Niệm nói chuyện rành mạch, mồm miệng rõ ràng, còn lấy tiểu quỷ tử ra so sánh.
Bởi vì Đường Thôn đã từng có không ít người bị tiểu quỷ tử bắt làm lao công, chỉ có một người trốn về nhà nhưng lại trở thành người què. Đó là ông nội bốn của Đường Niệm Niệm, cũng là cha ruột của đại đội trưởng, ông căm thù tiểu quỷ tử đến tận xương tủy.
"Con bé Niệm nói rất đúng, tên này bản chất kẻ trộm, khẳng định không phải loại người tốt. Tiểu Tam, mau đưa tiễn tên trộm này đi!" Ông nội Tứ chống gậy đi ra, căm ghét trừng mắt nhìn Hà Quốc Khánh, hiên ngang ra lệnh cho đại đội trưởng. Đại đội trưởng cũng không dám hó hé lời nào, sai người đỡ Hà Quốc Khánh đi.
Lát nữa ông ấy sẽ gọi điện thoại cho công xã, báo cáo chi tiết. Công xã sẽ cử người đến, sau khi điều tra xác minh tình huống là thật thì sẽ đưa Hà Quốc Khánh đến nông trường cải tạo. Thôn dân và thanh niên trí thức phạm sai lầm đều sẽ bị đưa đến nông trường, nơi đó cũng chẳng phải chỗ tốt lành gì. Loại thư sinh yếu ớt như Hà Quốc Khánh, chắc chắn không chịu nổi dù chỉ một ngày.
"Tôi không có trộm, Đường Ngũ Cân... Cô mau cứu tôi, cô mau nói chuyện đi!" Hai thôn dân đỡ Hà Quốc Khánh đi, tên này khản cả giọng kêu thảm thiết, còn muốn bảo Đường Ngũ Cân làm chứng. Chỉ có điều Đường Ngũ Cân đã sớm bị Từ Kim Phượng kéo về nhà dạy dỗ rồi.
Liễu Tịnh Lan sắc mặt trắng bệch, ngây ngốc đứng đó, cổ áo còn mở toang ra, gió lạnh thổi vù vù vào cổ nhưng cô ta cũng không còn biết lạnh. Dương Hồng Linh nằm trên mặt đất, đầu, mặt đều dính máu, trên mặt đất còn có mấy cái răng. Đám thanh niên trí thức đều đi làm việc, không ai để ý đến bọn họ, về sau cũng sẽ không để ý.
Đường Niệm Niệm đi theo bà cụ Đường về nhà, bụng đói đến sôi réo, mười cái bánh sữa cũng chẳng thấm vào đâu. Cha nuôi Đường Mãn Kim đi làm việc, Từ Kim Phượng đang dạy dỗ Đường Ngũ Cân.
"Mày còn hèn hạ hơn cả chó! Tên Hà Quốc Khánh kia có cái gì tốt? Ngay cả phân cũng không gánh nổi, cuốc cũng không vung nổi, kiếm công điểm còn chẳng bằng phụ nữ, con gả cho nó thì uống gió tây bắc hả? Huống chi Hà Quốc Khánh này còn chướng mắt con, không thấy nó mỗi ngày xum xoe với Liễu Tịnh Lan hả? Con là mắt mù hay là đầu óc mọc giòi? Còn trộm đồ vật của em hai mày đưa cho tiểu bạch kiểm? Tao... Tao đánh chết mày cái đồ hèn hạ không biết xấu hổ!" Từ Kim Phượng càng mắng càng giận, đánh lên người Đường Ngũ Cân mấy cái, đánh đến mức tay bà tê dại.
"Mẹ, đây!" Đường Cửu Cân yên lặng đưa cho bà một cây củi to bằng bắp tay, cô bé vừa nhặt từ bên ngoài vào. Tiểu Cửu Cân không thích chị cả, chị cả cứ hay đem đồ vật trong nhà đưa cho tên mắt híp kia (Hà Quốc Khánh) ăn, cô bé đã nhìn thấy mấy lần rồi.
Từ Kim Phượng đang cơn giận, giật lấy cây gậy gỗ quất xuống. "Mẹ... Con sai rồi, đừng đánh nữa..." Đường Ngũ Cân gào thét như heo bị chọc tiết. Thật ra Từ Kim Phượng cũng không dùng sức, Đường Ngũ Cân là đứa bé đầu tiên, Từ Kim Phượng tốn không ít tâm tư, trong ba đứa con, bà vẫn luôn thiên vị đứa lớn, cho dù đang giận nhưng cũng không nỡ đánh nặng tay.
"Chưa ăn cơm phải không?" Bà cụ Đường chỉ liếc một cái là nhận ra ngay, giật lấy cây củi, dùng sức đánh lên người Đường Ngũ Cân. Đường Ngũ Cân đau đến mức không kêu nổi thành tiếng, sắc mặt trắng bệch, sợ hãi nhìn bà cụ.
"Trộm đồ trong nhà đưa cho tiểu bạch kiểm, sao mày lại hèn hạ như vậy? Thay vì để mày về sau vứt bỏ người của nhà họ Đường, không bằng hiện tại tao đánh chết mày!" Bà cụ Đường dùng hết sức, bà ấy hận nhất chính là cái loại tiện nhân chân ngoài dài hơn chân trong. Cháu gái lớn vừa ngốc vừa lười, hiện tại còn đụng vào điều kỵ húy của bà, nhất định phải dạy dỗ một trận nên thân, nếu không sẽ không nhớ lâu!