Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu
Nguy Hiểm Từ Người Nhà
Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 142 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hồ nước tựa như một cái ao nhỏ, bên trong có vịt con, ngỗng con đang bơi lội. Kế bên hồ là ruộng dược liệu, những cây dược liệu mà Đường Niệm Niệm từng trồng trước đây đều đã phát triển xanh tốt.
Khu linh tuyền cũng được bao quanh bởi hàng rào, bên cạnh là một căn nhà gỗ mà Thẩm Kiêu đã sửa sang lại. Xung quanh còn có một khoảng sân nhỏ, đặt bếp lò, trông rất tươm tất và có nề nếp.
“Tiểu Lang thật lợi hại!”
Đường Niệm Niệm ngưỡng mộ vô cùng. Nếu để cô làm, không gian chắc chắn sẽ không được gọn gàng, xinh đẹp như thế này. Ruộng vườn có lẽ sẽ lộn xộn như thuốc cao bôi da chó, chỗ nọ một mảnh, chỗ kia một mảnh.
Thẩm Kiêu khẽ nhếch môi, tựa cằm lên đầu cô. Mùi hương tươi mát dễ chịu vờn quanh chóp mũi anh. Anh thật sự rất muốn sống cùng Niệm Niệm trong không gian này, mãi mãi không cần bước ra ngoài đối mặt với những kẻ đáng ghét kia.
Nhưng anh biết điều đó không thực tế. Anh phải vươn tới đỉnh cao mới có thể bảo vệ Niệm Niệm và không gian.
“Khoảng ngày mai, phần đất còn lại sẽ được trồng gần hết. Sau đó, anh sẽ tới Đông Bắc làm nhiệm vụ, hái một ít nhân sâm rừng về trồng.”
Thẩm Kiêu cảm thấy hơi tiếc nuối. Không có Niệm Niệm, anh không thể vào không gian, cũng không tiện thu thập vật tư được.
Cô vô thức sờ soạng trên cổ, chỉ sờ được chiếc nanh sói. Lúc này cô mới chợt nhớ ra sau khi ngọc hồ lô nhận máu làm chủ liền biến mất. Nếu như nó còn ở đây, cô có thể lấy máu của Thẩm Kiêu thử một chút, biết đâu cũng có thể nhận thêm chủ.
Cô luôn giấu kín tâm tư của mình với người khác, ngay cả với người nhà họ Đường.
Nhưng duy chỉ có Thẩm Kiêu, cô luôn luôn thẳng thắn, thành thật, chia sẻ mọi thứ.
“Không sao cả, đợi anh nghỉ phép sẽ tới tìm em.”
Thẩm Kiêu nhẹ nhàng an ủi. Hiện tại anh đều đang thực hiện nhiệm vụ đặc biệt, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ là có thể xin nghỉ phép. Thượng Hải cách Chư Thành bốn năm tiếng lái xe, việc đi lại vô cùng thuận tiện.
“Nhiệm vụ của anh rất nguy hiểm phải không?”
Đường Niệm Niệm nhíu mày. Mấy nhiệm vụ Thẩm Kiêu thực hiện ở kiếp trước đều vô cùng nguy hiểm, thập tử nhất sinh. Nhưng thân thủ của Thẩm Kiêu vốn rất giỏi, nếu không phải bị tên Tề Quốc Hoa kia ám sát thì anh chắc chắn sẽ không bị thương.
Tề Quốc Hoa không thể nào vô cớ ám sát Thẩm Kiêu. Hắn là kẻ thực dụng, luôn có mục tiêu rõ ràng, làm bất cứ chuyện gì cũng đặt lợi ích cá nhân lên hàng đầu. Khi hắn ám sát Thẩm Kiêu, hắn vẫn chưa biết quan hệ giữa cô và Thẩm Kiêu, cho nên Tề Quốc Hoa chắc chắn là do ai đó sai khiến.
Tuyệt đối là do hai nhà Thẩm và Phó kia làm.
Từ khi Thẩm Kiêu còn nhỏ, những kẻ khốn kiếp kia đã vứt bỏ anh vào trong núi. May mắn thay, anh được cha mẹ sói nhận nuôi, lại gặp được ông cụ Đường Thanh Sơn. Sau khi trở lại nhà họ Thẩm, những người này vẫn không từ bỏ ý đồ, tìm mọi cách để diệt trừ Thẩm Kiêu.
Mục đích là vì muốn có được báu vật nhà họ Phó.
Nhà họ Phó làm ăn mấy trăm năm, tài sản nhiều không kể xiết. Nghe nói mỗi một đời gia chủ của nhà họ Phó đều sẽ cất giấu một lượng lớn bảo vật ở cùng một chỗ, chìa khóa nằm trong tay của gia chủ.
Ông Phó đã qua đời, nhưng chìa khóa lại được giao cho Thẩm Kiêu và cậu của anh. Hai nhà Thẩm và Phó vắt óc tìm cách đoạt lấy chìa khóa, nhưng Thẩm Kiêu và cậu không chịu giao nộp. Những người này thẹn quá hóa giận nên đã ra tay với họ.
Trước khi Thẩm Kiêu bị vây công, cậu của anh đã chết ngoài ý muốn. Bảo vật nhà họ Phó cũng không bao giờ còn thấy ánh sáng nữa.
“Không nguy hiểm, em đừng lo lắng.”
Thẩm Kiêu nhẹ nhàng an ủi. Anh thật sự cảm thấy không có gì nguy hiểm. Nhiệm vụ vốn vô cùng khó khăn với người khác nhưng lại cực kỳ đơn giản đối với anh.
Trong những năm tháng thơ ấu sống cùng cha mẹ sói, anh đã học được thân thủ nhanh nhẹn, cùng trực giác nhạy bén của loài sói hoang, và cả năng lực sinh tồn siêu phàm của loài dã thú. Những nơi núi sâu hiểm trở đối với người khác là cực kỳ nguy hiểm, nhưng anh lại như cá gặp nước, cho dù nhắm mắt cũng có thể dễ dàng hành động.
“Em không lo lắng về thân thủ của anh, nhưng anh phải cẩn thận với người trong gia tộc mình. Hai nhà Thẩm và Phó sẽ thuê người ám sát anh.”
Đường Niệm Niệm nhắc nhở. Có đôi khi nguy hiểm lớn nhất không đến từ kẻ thù, mà là người ‘nhà’ của mình.