Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu
Đổ tội và niềm tự hào
Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 146 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Rõ ràng Tề Quốc Hoa đang có một tương lai xán lạn, sắp được thăng chức, vậy mà giờ đây lại trở thành người tàn phế, tất cả đều do con rắn độc kia hãm hại!
“Bây giờ là tháng Ba, đa số rắn vẫn đang ngủ đông, sao lại bò ra cắn người được? Quốc Hoa, anh thử nghĩ kỹ lại xem, rốt cuộc chuyện lúc đó đã xảy ra như thế nào?”
Dương Hồng Linh càng nghĩ càng cảm thấy chuyện này có gì đó khuất tất. Mặc dù trên núi Đường Thôn có nhiều rắn, nhưng rắn tháng Ba rất hiền lành, chúng chỉ biết ngủ đông, cho dù có ra ngoài phơi nắng cũng cực kỳ lười biếng, hầu như không chủ động tấn công người.
Lúc đó Tề Quốc Hoa đang đốn củi ở sườn núi, sao một con rắn độc lại bò tới sườn núi cắn người được?
“Có phải Đường Niệm Niệm cố tình thả rắn ra không? Nhất định là cô ta! Con người cô ta lòng dạ độc ác, có thể làm ra chuyện như vậy, hơn nữa lúc đó cô ta cũng ở trên núi, ngoài cô ta ra thì không còn ai khác.”
Dương Hồng Linh đã tự mình thuyết phục bản thân rằng hung thủ chính là Đường Niệm Niệm khốn nạn.
Nếu không, sao lại có sự trùng hợp đến thế, lúc Tề Quốc Hoa bị rắn cắn, Đường Niệm Niệm lại đúng lúc có mặt trên núi?
Sắc mặt Tề Quốc Hoa thay đổi, anh ta cũng nghĩ tới điểm đáng nghi này.
Đường Niệm Niệm hận anh ta thấu xương, với tâm địa độc ác như vậy, cô ta hoàn toàn có thể làm ra chuyện thả rắn cắn anh ta, hơn nữa trên núi ngoài Đường Niệm Niệm ra thì không còn ai khác.
Cho dù anh ta có giải ngũ, cũng phải khiến Đường Niệm Niệm trả giá thật đắt!
“Tôi phải gọi điện tới quân đội tố cáo! Đường Niệm Niệm cố ý gây thương tích cho quân nhân đang tại ngũ, dẫn đến tàn phế, tội danh này đủ để cô ta phải ngồi tù ít nhất mười năm!”
Tề Quốc Hoa nghiến răng ken két, khuôn mặt xám xịt trở nên vặn vẹo, trông âm hiểm và đáng sợ.
Sau khi bị rắn cắn, khuôn mặt vốn trắng trẻo của anh ta trở nên xám xịt. Bác sĩ nói là do độc rắn, sau này sẽ tự động mờ đi.
“Tiện nhân Đường Niệm Niệm này thật quá độc ác! Quốc Hoa, bây giờ gọi điện thoại ngay đi, để cô ta phải ngồi tù!”
Mẹ Tề hận đến nghiến răng ken két. Vốn dĩ bà ta có thể nhờ con trai mà được làm phu nhân, giờ đây đều bị Đường Niệm Niệm hủy hoại hết.
Con tiện nhân đáng chết!
Đường Niệm Niệm hoàn toàn không hay biết gì về kế hoạch của nhà họ Tề, cô đã trở lại Đường Thôn.
Bốn ngày không về, người trong thôn cũng không ai dị nghị gì, bởi vì họ đều biết cô hiện đang là nhân tài đặc biệt trong nhà máy Hồng Tinh, mỗi tháng nhận 98 đồng.
Những lời đồn thổi nhảm nhí trước kia cũng đã biến mất. Một cô gái nhận lương 98 đồng, ngày nào cũng vào thành để cống hiến cho quốc gia, vẻ vang đến thế, vĩ đại đến thế, nếu ai dám nói bậy về Đường Niệm Niệm, bà cụ Đường còn chưa cần động tay, người Đường Thôn đã dẹp yên kẻ nào dám nói xấu cô rồi!
Hiện tại Đường Niệm Niệm chính là niềm tự hào của Đường Thôn. Các thôn lân cận đều vô cùng ghen tị, ước gì có thể để Đường Niệm Niệm lấy người trong thôn mình. Nhưng họ đã chọn lựa mãi trong thôn mà vẫn không tìm ra thanh niên nào xứng với mức lương 98 đồng, đành kìm nén suy nghĩ đó lại.
“Thím Hai ơi, Niệm Niệm nhà thím khi nào về vậy?”
“Sắp rồi, lần này có nhiệm vụ khẩn cấp, làm xong là có thể về nhà.”
Vẻ mặt bà cụ Đường đầy kiêu hãnh, giọng nói sang sảng, ưỡn thẳng lưng. Bà ấy chính là bà nội của Đường Niệm Niệm với mức lương 98 đồng.
Tất cả các bà cụ trong công xã cộng lại cũng không vẻ vang bằng bà ấy!