Lời Hứa Lớn và Món Quà Cho Bà

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 149 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dân làng chỉ nghĩ Đường Niệm Niệm đang khoác lác. Cả đời họ cũng chẳng mua nổi một chiếc xe, quanh năm suốt tháng bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, cũng không tích góp được là bao, có nhịn ăn nhịn mặc cũng không mua nổi.
Đường Niệm Niệm không nói thêm lời nào, đợi đến khi nhà máy vớ được thành lập, mọi người sẽ rõ.
“Niệm Niệm, nhà máy của cháu còn tuyển công nhân không? Dù có bẩn một chút, mệt một chút cũng được, lương mười mấy đồng là đủ rồi!” Một người hỏi dò.
Mọi người đều nhìn Đường Niệm Niệm đầy mong chờ, họ không sợ khổ, không sợ bẩn, lương mười mấy đồng còn nhiều hơn cả việc đồng áng ở quê.
“Mười mấy đồng thì thấm vào đâu, sau này chúng ta còn kiếm được mấy chục đồng lận.”
Đường Niệm Niệm lại vẽ ra một viễn cảnh lớn lao, cô cảm thấy tầm nhìn của dân làng quá thiển cận, chỉ kẻ tầm thường mới thỏa mãn với mười mấy đồng, thật không có tiền đồ chút nào.
Có cô dẫn dắt, thu nhập hàng tháng sau này ít nhất phải trên năm mươi đồng.
Dân làng đều bật cười, cảm thấy Đường Niệm Niệm lại đang nói khoác.
“Con bé Niệm Niệm này cũng chẳng kém gì xưởng trưởng, có thể trả lương cho chúng ta mỗi người mấy chục đồng được.” Một người nói đùa.
“Cứ chờ xem, rồi sẽ có bánh mì!”
Đường Niệm Niệm thốt ra một câu thoại trong phim, cô nhớ hình như đó là trong phim [Người chăn ngựa], mà hiện tại phim này vẫn chưa chiếu.
Dân làng cũng chẳng tin, chỉ coi lời của một cô gái như cô là nói đùa, sự tò mò về chiếc xe mới đã thỏa mãn, nên đều đi làm việc.
Tiền lương mấy chục đồng không biết khi nào mới tới tay, hiện tại nếu không làm việc thì sẽ đói bụng.
Đợi mọi người tản đi hết, bà cụ Đường mới trừng mắt đầy vẻ nghiêm khắc, vỗ nhẹ vào người Đường Niệm Niệm, thấp giọng mắng: “Ăn nói phải biết giữ mồm giữ miệng, suốt ngày nói nhảm nhí. Tiền lương mấy chục đồng, cháu trả cho bọn họ à?”
“Vâng ạ.”
Đường Niệm Niệm thuận miệng đáp lời, cô thành lập nhà máy vớ, đương nhiên là cô trả lương rồi.
Bà cụ Đường tức giận vỗ cô thêm một cái nữa, nghiến răng mắng: “Cháu không biết suy nghĩ xa hơn một chút sao? Cháu lấy gì mà trả lương cho bọn họ? Tiền lương 98 đồng của cháu có thể trả cho được mấy người? Sau này đừng có nói những lời như vậy nữa!”
Con gái nhà người ta kỵ nhất là ăn nói không biết giữ mồm giữ miệng, sẽ không tìm được chồng đâu.
“Vâng ạ.”
Đường Niệm Niệm ngoan ngoãn đáp lời, thái độ của cô với bà cụ Đường đã mềm mỏng hơn rất nhiều, thậm chí còn có chút thân thiết.
Trong mấy kiếp trước, cô chịu khổ ở nhà Dương Bảo Căn, bà cụ Đường nhiều lần đến chống lưng cho cô, mặc dù không làm được gì nhiều nhưng cô rất biết ơn bà cụ.
Bà cụ Đường vì trong nhà liên tục xảy ra chuyện, cơ thể lập tức suy sụp, sau đó biết tin con trai gặp chuyện, không thể chịu đựng thêm được nữa, ôm hận mà qua đời.
Đường Mãn Ngân gặp chuyện vào sáu tháng cuối năm đó, bị bắt vì tội đầu cơ trục lợi. Trước đây vốn dĩ chỉ cần cải tạo lao động vài ngày là được thả ra, nhưng lần này Đường Mãn Ngân lại bị giam ở nông trường Thượng Hải. Chưa được mấy ngày, nông trường đã gọi điện đến báo rằng Đường Mãn Ngân đánh nhau với người khác, ẩu đả đến chết.
Người nhà họ Đường không được nhìn thấy thi thể, chỉ nhận được một hũ tro cốt.
Cũng không ai biết được chân tướng của cuộc ẩu đả đó, chỉ biết rằng, trong số những người tham gia đánh nhau, chỉ có Đường Mãn Ngân chết, những người khác đều sống khỏe mạnh.
Đường Niệm Niệm nghi ngờ, tám chín phần là do Tề Quốc Hoa và Liễu Tịnh Lan giở trò.
Nhà họ Đường tan cửa nát nhà, hai tiện nhân đó chắc chắn có liên quan.
Đường Niệm Niệm liếc nhìn Liễu Tịnh Lan đang làm việc dưới ruộng, ánh mắt lạnh như băng khiến Liễu Tịnh Lan rùng mình. Cô ta ngẩng đầu lên lại không thấy được ánh mắt đó từ đâu tới, chỉ thấy Đường Niệm Niệm xinh đẹp rạng ngời, đẩy chiếc xe mới đi xa khỏi cô ta.
Liễu Tịnh Lan nghiến răng ken két, cô ta vẫn chưa thua đâu, chỉ cần lấy được ngọc hồ lô, lại cứu lão Chương, cướp lấy Chu Tư Nhân, cô ta chắc chắn sẽ thắng!
“Bà ơi, con có thứ tốt này cho bà.”
Sau khi về đến nhà, Đường Niệm Niệm lấy ra một chiếc vòng tay vàng từ trong túi, chân thành đưa cho bà cụ Đường.
Bà cụ Đường sửng sốt, sau đó chạy đến bên cửa sổ nhanh như cắt, cạch cạch cạch đóng hết cửa lại, lúc này mới yên tâm ngắm nghía chiếc vòng tay vàng.