Đường Ngũ Cân Nổi Loạn

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 157 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Con là do mẹ sinh ra, làm sao mẹ có thể bỏ mặc con được? Về nhà với mẹ đi!”
Từ Kim Phượng bước tới, kéo tay Đường Ngũ Cân định đưa cô đi.
Nhưng Đường Ngũ Cân đứng im như trời trồng, không nhúc nhích chút nào. Cô ta nói: “Con không về đâu. Mẹ, mẹ cứ xem như chưa từng sinh ra con đi. Sau này con chính là người nhà họ Hà!”
Chờ đợt này bận rộn qua đi, cô ta sẽ cùng Quốc Khánh đến công xã đăng ký kết hôn. Sau này, cô ta sẽ không còn là người của Đường gia nữa. Đường gia cũng sẽ không thể xen vào chuyện của cô ta.
“Không sinh ra mày thì mày chui từ kẽ đá ra à? Không nuôi mày thì mày uống gió tây bắc mà lớn lên à? Cái thứ khốn nạn không có lương tâm này, dám trộm thịt và lương thực trong nhà đi cho thằng tiểu bạch kiểm kia, bà đây đánh chết cái thứ súc sinh không bằng mày!”
Bà cụ Đường lao tới, không nói hai lời liền giơ tay lên. Vóc dáng của bà và Đường Ngũ Cân xấp xỉ nhau, nên việc tát cũng dễ dàng hơn. Liên tiếp mười mấy cái tát giáng xuống, mặt Đường Ngũ Cân sưng vù. Cô ta dùng sức ôm mặt, phẫn hận trừng mắt nhìn bà cụ Đường, ánh mắt như nhìn kẻ thù.
Từ Kim Phượng nhìn thấy ánh mắt đó của cô ta, lưng bà lạnh toát hơn cả băng. Sao con gái lớn của bà lại biến thành ra nông nỗi này? Rõ ràng khi còn bé rất ngoan ngoãn nghe lời, chẳng lẽ là bị ác quỷ ám hay sao!
“Mày còn dám trừng mắt nhìn bà à? Bà đây nuôi mày khôn lớn, vậy mà lại nuôi ra cái thứ vong ân bội nghĩa!”
Bà cụ Đường cũng cảm thấy thất vọng và đau khổ. Bà tự hỏi mình không có lỗi gì với đứa cháu gái lớn này. Dù không đối xử tốt bằng Niệm Niệm, nhưng ăn uống chưa từng thiếu thốn, cũng cho đi học đàng hoàng. Chỉ là đứa cháu gái lớn quá ngu dốt, mỗi lần thi cử đều được điểm trứng vịt (điểm 0), cho học đến hết cấp hai thì nghỉ.
Đi làm cũng không yêu cầu cô ta kiếm được bao nhiêu công điểm. Việc nhà cũng là ba chị em cháu gái chia nhau ra làm. Con gái trong thôn ai mà chẳng sống như thế? Vậy mà đứa cháu gái lớn này lại suốt ngày nói bà bất công, cứ phải so sánh với bé Niệm.
Con bé Niệm là do cha mẹ ruột nó bỏ tiền ra. Số tiền đó đủ cho bé Niệm ăn ngon uống sướng mấy chục năm. Ngoài việc cho Đường gia một ngàn đồng cùng phiếu lương thực năm trăm cân, thiếu gia và Thiếu phu nhân nhà họ Đường còn đưa riêng hai ngàn đồng tiền sinh hoạt cho bé Niệm. Ông cụ nói ba ngàn đồng này đều là tiền sinh hoạt của bé Niệm, Đường gia không thể giấu số tiền này.
Con bé Niệm ăn uống lớn đến bây giờ, ba ngàn đồng kia mới chỉ dùng hết một nửa. Số còn lại đủ để con bé này ăn uống rất nhiều năm nữa. Đường gia họ chỉ là nuôi giúp bé Niệm, không tốn một đồng nào của nhà mình, ngược lại còn dựa vào số tiền này mà sống. Vậy mà cái con ngu Đường Ngũ Cân này lại không hiểu đạo lý, cứ phải đi ganh đua so sánh với bé Niệm, ngu xuẩn đến mức không tự nhìn nhận bản thân.
Bà cụ Đường lười nhìn cái thứ vong ân bội nghĩa này thêm nữa. Bà chán ghét trừng mắt, quát Từ Kim Phượng: “Lấy đồ rồi đi, cứ coi như chưa từng sinh ra cái thứ như nó!”
“Không được! Đồ vật là của tôi! Các người hại Quốc Khánh thảm như vậy, những thứ đó là để đền bù cho Quốc Khánh!”
Đường Ngũ Cân nãy giờ im lặng, bỗng nhiên lớn tiếng kêu lên. Quốc Khánh gầy đến mức gió cũng có thể thổi ngã, sắc mặt rất tệ. Tối hôm qua nhìn thấy Quốc Khánh, cô ta đau lòng đến mức không thở nổi.
Chỗ thịt và trứng này, cô ta muốn bồi bổ cho Quốc Khánh, tuyệt đối không thể mang về!
“Bồi cái con mẹ mày! Bà đây cho mày mang đi à? Cái thứ ngu ngốc trời đánh, mày trộm đồ trong nhà còn dám lý luận?”
Bà cụ Đường lại nổi giận đùng đùng, quyền đấm cước đá vào Đường Ngũ Cân. Đường Ngũ Cân đau đến chịu không nổi, giơ tay muốn phản kháng.
Một bàn tay trắng nõn chặn lại, đó là Đường Niệm Niệm.
“Cô dám đánh bà nội tôi? Vì cái tên tiểu bạch kiểm Hà Quốc Khánh kia, cô bất kính ông bà cha mẹ, không yêu thương em gái, trộm lương thực và bánh bao trong nhà nuôi tiểu bạch kiểm. Lúc cô lấy những thứ đó có nghĩ tới người trong nhà ăn gì hay không? Lương tâm của cô bị chó gặm rồi hả?”