Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 233 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đường Niệm Niệm không đến thẳng đó ngay mà lái xe tới khu vực chân núi gần đấy, lên núi hái một bó đỗ quyên đỏ rực. Mùa này, đỗ quyên trên núi nở rộ khắp nơi.
Cô cắm đỗ quyên vào giỏ xe, rồi mới lái xe đến nhà Hà Chí Thắng. Từ xa, cô đã thấy một đám đông đen nghịt người, trong không khí nồng nặc mùi máu tanh.
“Sợ chết khiếp đi được, bị cắn nát hết rồi, chỗ đi tiểu cũng bị cắn đứt, hai con chó đó nổi điên!”
“Không chỉ có thế đâu, chỗ đi nặng cũng nát bươm rồi, hình như là bị hai con chó ấy làm chuyện đó!”
“Tôi đã nói mà, sớm muộn gì hai con chó này cũng gây họa. Hừ, bây giờ người nhà bị nghiệp quật rồi đó!”
“Đáng đời! Cái tên Hà Pháp Thắng này hại chết chín người phụ nữ, vụ án giết người liên hoàn năm ngoái là do tên súc sinh này làm ra. Vốn dĩ đã nên bị bắn chết từ lâu rồi, là do Hà Chí Thắng bảo lãnh lại. Hừ, chết kiểu này cũng đã quá hời cho gã ta rồi, tôi thấy đây là Bồ Tát hiển linh!”
“Suỵt, nói nhỏ thôi, Hà Chí Thắng nghe được là tiêu đời đó!”
...
Các quần chúng đều khẽ khàng thì thầm với nhau, đều cảm thấy cực kỳ hả hê. Mấy năm nay, Hà Chí Thắng bóc lột bà con, không chuyện ác nào không làm, dân chúng tức giận nhưng không dám nói gì, ước gì người chết là Hà Chí Thắng.
“Anh tôi đang bị nhốt trong bệnh viện tâm thần, tại sao lại xuất hiện trong sân nhà tôi? Chắc chắn là có người cố ý chống đối đảng và nhân dân, cố ý khơi mào đấu tranh giai cấp. Mấy người công an nhất định phải bắt được tên phản động kia!”
Hà Chí Thắng gầm gừ giận muốn hộc máu, trong giọng nói ẩn chứa chút sợ hãi.
Người đầu tiên phát hiện ra thi thể của anh họ anh ta chính là một người cấp dưới.
Tối hôm qua anh ta ngủ rất say, đã bao nhiêu năm rồi anh ta không ngủ được một giấc ngon lành như vậy, ngủ thẳng đến gần mười giờ sáng. Hôm qua đã nói chín giờ sáng sẽ họp, anh ta chủ trì cuộc họp, các cấp dưới chờ mãi không thấy anh ta đến, gọi điện thoại cũng không ai nghe máy. Một cấp dưới vội vàng chạy đi tìm anh ta, kết quả lại phát hiện ra thi thể nằm trên mặt cỏ.
Tên cấp dưới kia sợ đến mức tè ra quần, hồn bay phách lạc, thét chói tai khiến anh ta giật mình thức dậy.
Anh ta vừa nhìn thấy thi thể xong, phản ứng đầu tiên chính là sợ hãi.
Thật ra anh ta nghi ngờ rằng hung thủ vẫn còn đang ẩn nấp trong bóng tối, mục tiêu chính là anh ta. Giết anh họ của anh ta là để cảnh cáo rằng người tiếp theo sẽ là anh ta.
Trong lòng Hà Chí Thắng sợ hãi đến tột độ, tất cả biến thành lửa giận, trút giận lên Ngụy Chương Trình.
“Cát Vĩ Hội của các anh có rất nhiều người tài, người tài xuất hiện lớp lớp. Vụ án lớn kiểu này, đội điều tra hình sự của chúng tôi trình độ có hạn, e là không điều tra ra được.”
Giọng điệu của Ngụy Chương Trình chanh chua và khinh miệt, trong lòng cực kỳ vui vẻ.
Hôm qua vừa cãi nhau với cục trưởng Phùng xong, còn đang định nghỉ phép vài ngày. Hôm nay, anh ta hiếm hoi lắm mới được ngủ nướng một hôm, còn ôn lại đêm động phòng với vợ, kết quả lại nhận được điện thoại của cục trưởng, bảo anh ta nhanh chóng quay về điều tra vụ án.
Anh ta đang định mắng vài câu, thì cục trưởng lại nói: “Hà Pháp Thắng chết rồi, chết trong nhà Hà Chí Thắng.”
Ngụy Chương Trình nghe thấy lập tức tỉnh hẳn, lập tức quay về đi làm ngay. Sau khi xem xong hiện trường vụ án, tâm trạng của anh ta lại càng vui vẻ hơn nữa.
Cái tên Hà Pháp Thắng này chết thảm thật!
Cũng thật hả hê!
Ngụy Chương Trình và các đồng nghiệp đều rất vui vẻ. Tuy rằng họ biết quá trình là trái pháp luật, nhưng kết quả lại tốt, họ không muốn điều tra vụ án này.
Cho nên sau khi nghe Hà Chí Thắng tức giận mắng xong, Ngụy Chương Trình không chút khách sáo mỉa mai lại, còn thẳng thừng từ chối nhận việc này.
“Trước đó, chủ nhiệm Hà cũng giành không ít vụ án của chúng tôi. Lần này, chủ nhiệm Hà cứ đích thân đi điều tra. Năng lực của chúng tôi quá kém cỏi, xin lỗi không làm được đâu.”
Ngụy Chương Trình hừ lạnh, gọi đồng nghiệp định quay về.