Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu
Cái Chết Bất Ngờ và Nghi Vấn
Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 235 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Lốp xe bị thủng rồi, cô vừa lên núi phải không?” Ngụy Chương Trình vừa cười vừa hỏi.
Với bó hoa đỗ quyên lớn như vậy, chắc cô vừa lên núi hái. Con gái ai chẳng thích những loài hoa cỏ này.
“Vâng, tôi hái ít hoa đỗ quyên về cắm vào bình. Các anh có dụng cụ vá lốp xe không?”
“Người đi lấy rồi, lát nữa sẽ tới ngay. Sau này nếu cô có đi hái hoa đỗ quyên thì hãy đến ngọn núi phía đông thành phố, đừng sang phía tây, chỗ đó không an toàn.” Ngụy Chương Trình dặn dò.
Nhà Hà Chí Thắng ở phía tây thành phố, tên khốn đó hễ thấy cô gái xinh đẹp là như chó thấy xương. Anh ta sợ Đường Niệm Niệm lại bị tên khốn đó làm hại.
“Được, sau này tôi sẽ đi về phía đông.”
Đường Niệm Niệm ngoan ngoãn đồng ý, nhưng trong lòng cô chắc chắn sẽ tìm cơ hội đến phía tây thành phố. Phải tạo cơ hội cho Hà Chí Thắng phạm sai lầm chứ.
“Nói cho cô một tin vui, Hà Pháp Thắng chết rồi.” Ngụy Chương Trình vừa cười ha hả vừa nói.
“Vừa nãy tôi cũng thấy rồi. Kẻ ác sẽ bị ông trời trừng trị. Đội trưởng Ngụy, anh có muốn ăn hoa đỗ quyên không? Ngon lắm.”
Đường Niệm Niệm vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, cầm mấy đóa hoa đỗ quyên, nhất quyết muốn tặng cho Ngụy Chương Trình và các đồng đội.
Cô cũng tự cầm mấy đóa, bứt nhụy hoa đi vì phần này không ăn được, sau đó nhét cánh hoa vào miệng nhai thử. Lúc đầu sẽ hơi chua, nhưng nhai một lúc sẽ thấy vị ngọt, rất ngon.
“Chỉ có những cô gái như cô mới thích thứ này, tôi không ăn đâu.”
Ngụy Chương Trình dở khóc dở cười. Anh ta là đàn ông, ăn hoa thì ra thể thống gì chứ.
“Vậy anh cắm vào bình trưng đi, đẹp lắm. Tôi đi đây!”
Đường Niệm Niệm vẫy tay, lái xe rời đi.
“Anh Ngụy, cô gái này là người đã bắt Hà Pháp Thắng đêm hôm đó phải không? Cô ấy đẹp thật, lại còn rất can đảm!” Một đồng đội vừa cười vừa nói.
“Cô ấy mắng người cũng ghê lắm. Tôi nhớ tối hôm đó hình như cô ấy cố ý đi ‘câu cá’ thì phải!”
Một đồng đội khác cũng có mặt ở hiện trường tối hôm đó, anh ta cảm thấy Đường Niệm Niệm giống như cố ý dụ rắn ra khỏi hang. Nếu không, nửa đêm nửa hôm làm gì có cô gái xinh đẹp nào lại ra đường đi dạo chứ?
Từ sau khi xuất hiện vụ án giết người, ban ngày các cô gái ở Chư Thành cũng không dám ra ngoài, huống chi là buổi tối, trừ phi bất đắc dĩ phải trực đêm.
Ngụy Chương Trình cầm hoa đỗ quyên đột nhiên biến sắc, sực nhớ ra điều gì đó. Anh ta nhìn chăm chú về hướng Đường Niệm Niệm vừa rời đi, ánh mắt dần trở nên dò xét, nghiên cứu.
Rất nhiều hung thủ đều thích quay về hiện trường vụ án xem xét, chẳng lẽ Đường Niệm Niệm... cũng như thế sao?
Tim Ngụy Chương Trình đập nhanh, anh quát lớn hai đồng đội: “Cái gì mà cố ý ‘câu cá’ chứ! Cô ấy có can đảm cỡ nào thì cũng chỉ là một cô gái mà thôi, làm gì có gan đến thế. Sau này đừng nói như vậy nữa, để Hà Chí Thắng nghe được sẽ lại là tai họa đó!”
“Không nói nữa.”
Hai đồng đội đều ngậm miệng lại đầy ảo não. Cô Đường xinh đẹp như thế, nếu bị Hà Chí Thắng theo dõi, vậy sẽ là một mối họa lớn.
Hơn nữa, đội trưởng Ngụy nói đúng lắm. Cho dù một cô gái có can đảm đến mức nào thì cũng không dám đêm hôm khuya khoắt đi ra ngoài dụ dỗ hung thủ vụ án giết người liên hoàn được. Tối hôm đó chắc chắn chỉ là trùng hợp mà thôi.
Ngụy Chương Trình quay về đơn vị, tặng hoa đỗ quyên cho đồng nghiệp nữ, sau đó đi tìm cục trưởng để báo cáo về vụ án.
“Hung thủ là hai con chó, là chó của Hà Chí Thắng nuôi. Vết thương trí mạng của Hà Pháp Thắng ở cổ họng, bị chó cắn đứt động mạch chủ, mất máu quá nhiều mà chết.”
“Vì sao Hà Pháp Thắng lại xuất hiện trong sân nhà Hà Chí Thắng?”
Cục trưởng không dễ bị lừa gạt như vậy, hỏi một câu trúng ngay trọng tâm vấn đề.
Ngụy Chương Trình nhún vai nói: “Ai mà biết chứ, có lẽ Hà Pháp Thắng vốn dĩ chưa từng được đưa đến bệnh viện tâm thần, vẫn luôn ở trong nhà của Hà Chí Thắng.”
Cục trưởng cắn răng, thấp giọng mắng: “Cậu cho rằng tôi ngốc hay là Hà Chí Thắng ngốc? Lý do ngu ngốc như vậy mà cậu cũng nói ra được à?”
“Đây là sự thật, nếu không thì ông nói xem đã có chuyện gì xảy ra?”
Ngụy Chương Trình trợn trắng mắt, không hề khách sáo với cục trưởng.
Nếu không làm việc ở đội điều tra hình sự được nữa thì anh ta sẽ đến bộ vũ trang. Chỗ này không chứa chấp anh ta thì sẽ có chỗ khác cần.
“Được rồi được rồi, cậu cút đi!”
Cục trưởng nhức đầu, mất kiên nhẫn phất tay đuổi người.