Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu
Mức Lương Gây Sốc và Mục Tiêu Khác Biệt
Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 239 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Xưởng trưởng Vũ cũng vô cùng sửng sốt. Ông ấy đoán được mức lương mà Xưởng trưởng Tiền đưa ra sẽ không hề thấp, nhưng không ngờ lại cao đến thế. Mức lương 198 đồng còn vượt cả Xưởng trưởng Tiền, cái lão họ Tiền này đúng là chịu chi thật!
Ông ấy kinh ngạc đánh giá Đường Niệm Niệm, không hiểu nổi vì sao Xưởng trưởng Tiền lại chịu bỏ ra số tiền lớn đến vậy. Mặc dù cô bé này quen biết với các sư phụ hàng đầu, nhưng cùng lắm cũng chỉ là người trung gian thôi mà? Đến mức phải trả mức lương cao chót vót như thế sao?
Đường Niệm Niệm nhìn thấu sự khó hiểu trong lòng ông ấy, bình thản nói: “Nhà máy Tiền Tiến có hai chiếc máy nhập khẩu, bị trục trặc nên phải ngừng hoạt động, cháu đã sửa được. Xưởng trưởng Tiền cũng cảm thấy cháu là nhân tài trăm năm có một nên trả lương cao, còn nói tuyệt đối không cản trở cháu hợp tác với nhà máy Hồng Tinh. Đây đều là những đóng góp để xây dựng quốc gia!”
Đường Mãn Ngân vừa bò dậy, mông vừa chạm vào ghế lại tiếp tục ngã nhào xuống.
Cháu gái còn biết sửa máy móc nhập khẩu sao?
Con bé chết tiệt này thật sự muốn lên trời sao?
Xưởng trưởng Vũ kinh ngạc đến mức mấy cọng tóc trên đầu cũng dựng đứng, buột miệng hỏi: “Máy đó là do cháu sửa sao? Không phải cháu tìm sư phụ sửa sao?”
Ông ấy chỉ nghe nói máy móc đã được sửa, cứ tưởng rằng Đường Niệm Niệm mời đại sư phụ từ Thượng Hải tới sửa chữa, không ngờ lại là do cô bé tự mình sửa chữa.
Chẳng lẽ cô bé này chính là thợ điện cấp tám sao?
Xưởng trưởng Vũ kinh sợ trước suy nghĩ của chính mình. Cô bé này cũng mới chỉ mười bảy tuổi, cho dù có học khoa điện từ trong bụng mẹ cũng không thể nào đạt tới trình độ cấp tám được, nhưng sự thật hiển nhiên trước mắt là con gái nhà người ta đã sửa được thiết bị nhập khẩu.
Trước đó, Xưởng trưởng Tiền còn mời đại sư phụ từ Thượng Hải tới sửa chữa nhưng không có kết quả gì. Cô bé này còn lợi hại hơn cả kỹ sư từ Thượng Hải.
Xưởng trưởng Vũ đột nhiên hiểu ra vì sao Xưởng trưởng Tiền lại trả 198 đồng tiền lương. Nhân tài quý giá như vậy, trả bao nhiêu tiền cũng xứng đáng!
“Chú Vũ à, cháu đến Tiền Tiến làm việc cũng không xung đột với Hồng Tinh, hướng phát triển của hai nhà máy không giống nhau.”
Đường Niệm Niệm nhắc lại lý do trước đó đã nói với Xưởng trưởng Tiền.
Nhà máy Hồng Tinh hầu hết là loại nhỏ, linh kiện gia công cũng đều là loại nhỏ, không thể gia công cỡ lớn. Sau này nhà máy Tiền Tiến gần như sẽ lấy linh kiện cỡ lớn làm trọng tâm, hai nhà máy hoàn toàn không hề xung đột.
“Nhà máy Hồng Tinh chúng ta cũng có thể gia công linh kiện cỡ lớn.”
Xưởng trưởng Vũ không chịu thua, vẫn cố chấp nói.
“Nhà máy Hồng Tinh có thiết bị cỡ lớn không?”
Chỉ một câu nói của Đường Niệm Niệm đã khiến ông ấy cứng họng. Không có gì trong tay mà còn muốn làm lớn, Xưởng trưởng Vũ có muốn "cóc ghẻ ăn thịt thiên nga" thì cũng phải thực tế một chút.
“Sau này rồi mua.”
Xưởng trưởng Vũ nhỏ giọng phản bác nhưng không đủ tự tin.
Đường Niệm Niệm lười đôi co với ông ấy. Một thiết bị cỡ lớn không phải là ít tiền, Xưởng trưởng Vũ không đủ quyết đoán.
“Chú Vũ có thể chế tạo những linh kiện nhỏ một cách tinh xảo là đã có thể chiếm một vị trí nhất định trong ngành sản xuất máy móc. Mục tiêu của chú và Xưởng trưởng Tiền không giống nhau, không cần phải ganh đua.”
“Vì sao chú và ông ta không giống nhau?”
Xưởng trưởng Vũ tò mò, không kìm được hỏi.
“Xưởng trưởng Tiền muốn xây dựng giang sơn, còn chú muốn làm quan!”
Đường Niệm Niệm không hề nể nang gì. Xưởng trưởng Tiền có dã tâm lớn, muốn trở thành bá chủ trong ngành máy móc này. Còn Xưởng trưởng Vũ chỉ muốn làm quan, nhà máy máy móc chỉ là bàn đạp của ông ấy.
“Bịch!”
Đường Mãn Ngân lại ngã nhào. Ông ấy không thèm nhúc nhích, dứt khoát ngồi hẳn xuống đất, hai chân gập lại, cố gắng thu mình để giảm bớt cảm giác tồn tại.
Con bé chết tiệt này nói năng ngông cuồng, không biết kính trên nhường dưới, ông ấy không thể quản nổi.
Khuôn mặt Xưởng trưởng Vũ tái mét, bị nói trúng tim đen nên có hơi thẹn quá hóa giận.
Ông ấy thật sự muốn làm quan, dù trong mơ cũng muốn.
Nhưng dựa vào đâu mà Đường Niệm Niệm lại đánh giá cái lão họ Tiền kia cao đến vậy? Cô nhóc này cũng giống như cục trưởng trước kia, không có mắt nhìn người.
“Cái lão họ Tiền kia cũng muốn làm quan thôi, cháu còn nhỏ tuổi nên bị ông ta che mắt rồi.” Xưởng trưởng Vũ hậm hực nói.
“Ai cũng muốn làm quan, còn cháu chỉ muốn kiếm tiền!”
Đường Niệm Niệm bày tỏ suy nghĩ một cách thẳng thắn. Nếu Xưởng trưởng Vũ vẫn không hiểu, cùng lắm thì sẽ ngừng hợp tác.