Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 253 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Thưa lão thủ trưởng, tình huống lúc đó vô cùng nguy hiểm, nói thẳng ra, nếu đổi thành người bình thường chắc chắn không cứu nổi Tư Lượng thoát khỏi cửa tử, chỉ có người như Thẩm Kiêu mới làm được!"
Minh Chấn Hưng không rõ tình hình khi ấy, nhưng ông cảm thấy nhà họ Chu thật sự hơi quá đáng. Tiểu Thẩm bất chấp cả mạng sống chạy đi cứu người, chưa bàn đến những vấn đề khác, dù sao cậu ấy cũng đã cứu được người rồi, chung quy người ta vẫn có ơn với mình mà lại đối xử như vậy?
Thật sự có chút vong ân bội nghĩa!
Nhưng ông không dám nói thẳng, vì nhà họ Chu có địa vị không tầm thường, ông không dám đắc tội với họ.
"Tư Lượng giờ biến thành kẻ tàn tật rồi!" Ông cụ nhà họ Chu trầm giọng.
Lão tin rằng cháu trai mình, lúc đó Thẩm Kiêu chắc chắn có cách tốt hơn, nhưng anh lại chọn giải pháp gây bất lợi nhất cho cháu lão.
Mộng Vân Thường
Lão phải trả thù cho đứa cháu trai của mình!
"Lão thủ trưởng, y học hiện đại rất phát triển, Tư Lượng hoàn toàn có thể hồi phục, xin ngài đừng quá bi quan!"
Minh Chấn Hưng vội vàng an ủi, nhưng trong lòng lại thầm than phiền:
"Lúc đầu đi cứu người có ai dặn phải đảm bảo cho cháu lão còn đủ chân đủ tay đâu, giờ cứu được người rồi lại quay sang trách móc thế này, nghe giọng điệu này là đang muốn đổ lỗi cho Thẩm Kiêu nhà tôi à?"
"Thẩm Kiêu có bị thương không?" Ông cụ Chu lại hỏi.
Minh Chấn Hưng giật mình, vội vàng nói: "Thằng nhóc này cũng bị thương vài chỗ, tình hình lúc đó nguy hiểm trùng trùng, làm sao mà không bị xây xát gì được. Nhưng may mà nó có số mệnh lớn, lại không sợ đau, dù bị thương nặng đến mấy cũng không chịu đến bệnh viện, toàn tự bôi thuốc tự chữa trị, nghỉ ngơi vài ngày là lại khỏe re."
Thực tế thì Thẩm Kiêu còn chẳng mất sợi tóc nào, máu dính trên người anh là của Chu Tư Lượng, nhưng Minh Chấn Hưng biết nếu ông ấy nói thật thì nhà họ Chu vốn đang có ác cảm sẽ nghĩ nhiều hơn.
"Chàng trai Thẩm Kiêu này khá lắm, Tiểu Minh, hay là cho cậu ấy lên thủ đô?"
Ông cụ Chu khen ngợi mấy câu, rồi đột ngột đưa ra yêu cầu.
"Thủ trưởng đừng khen nó nữa, thằng nhóc này tính tình nóng như lửa, đánh đấm cũng chẳng ra đâu vào đâu, tôi không dám thả nó ra để nó đi gây họa cho các quân khu khác đâu. Cứ để nó làm bậy làm bạ ở chỗ tôi, đợi khi nào tôi rèn luyện nó tử tế rồi sẽ tống nó đến chỗ thủ trưởng!"
Minh Chấn Hưng vui vẻ tiếp lời, nhưng tuyệt nhiên không đồng ý với lời mời của đối phương.
Đùa à, Thẩm Kiêu là cục cưng của ông ấy, kể cả Ngọc Hoàng Đại Đế xuống đòi người ông đây cũng không giao!
Việc nhà họ Chu muốn đưa Thẩm Kiêu lên thủ đô đã chứng tỏ họ không vừa mắt Thẩm Kiêu rồi. Phép vua thua lệ làng, mà Thẩm Kiêu lại là đứa không chịu cúi mình, nó mà đến địa bàn của nhà họ Chu thì kiểu gì cũng chịu thiệt thòi.
Ông ấy còn cần Thẩm Kiêu làm mình nở mày nở mặt kia, không thể nào đưa thằng nhóc này vào miệng hổ như vậy được!
"Chấn Hưng, cậu đối xử tốt với cậu trai đó nhỉ!"
Ông cụ Chu cười mỉa, nhưng nụ cười trên môi chứ không ở trong lòng, ông ta không phải kẻ ngốc, chẳng lẽ lại không nghe ra Minh Chấn Hưng đang nói đỡ cho Thẩm Kiêu hay sao.
"Ngài thủ trưởng, ngày xưa ngài luôn dặn dò chúng tôi phải yêu thương binh lính của mình như con ruột đó thôi, tôi luôn luôn ghi nhớ lời dạy của thủ trưởng.”
Minh Chấn Hưng đáp lại, câu nói này có ba phần đùa cợt, ba phần tâng bốc, ba phần châm chọc, và một phần giả ngây giả ngô.
Ông từng là quân nhân dưới trướng lão Chu một thời gian, nhưng vì không ở đó lâu nên tình cảm không sâu đậm.
Ông cụ Chu cười cười, biết Minh Chấn Hưng sẽ không thỏa hiệp liền đổi chủ đề, tán gẫu vài câu rồi cúp máy.
Minh Chấn Hưng lau mồ hôi lạnh trên trán, tự nhủ: "Mụ nội nhà nó chứ, mấy cái trò đấu trí đấu mưu này mệt thật đấy, thà ra chiến trường đánh nhau còn hơn!"
"Tiểu Trương, gọi cái thằng ranh chết tiệt Thẩm Kiêu kia đến đây!"
Minh Chấn Hưng hét lên với bên ngoài, cậu lính trực bên ngoài Tiểu Trương lập tức chạy đi gọi người.
Một tiếng sau, Thẩm Kiêu đến.
Anh mặc quân phục thẳng thớm, nét đẹp trai lạnh lùng đã thu hút trái tim của vô số nữ binh trên đường.
"Khi nào tôi mới nhận được tiền thưởng?"
Thẩm Kiêu vừa bước vào đã hỏi ngay.
Anh về đội đã hai ngày rồi mà một nghìn đồng kia vẫn chưa đến tay.
Minh Chấn Hưng tức điên, nghiến răng ken két mắng: "Cậu đi cứu Chu Tư Lượng chỉ vì tiền thôi sao?"
"Đúng."
Thẩm Kiêu nói thật, anh và Chu Tư Lượng đâu phải anh em tốt của nhau.
Minh Chấn Hưng tức đến nỗi ngứa cả răng, nhưng ông chẳng làm gì được cái thằng ranh này, ai bảo nó là đứa giỏi nhất chứ!
Đặt Thẩm Kiêu ở quân khu nào anh cũng trở thành báu vật của quân khu đó, nhưng không có Thẩm Kiêu ở quân khu Thượng Hải thì ông ấy sẽ không ngẩng mặt lên với đời được!
"Vừa nãy ông cụ bên nhà họ Chu gọi điện thoại nói Chu Tư Lượng biến thành kẻ tàn tật rồi."
"Ừ."
Thẩm Kiêu bình tĩnh không chút gợn sóng: "Tàn thì tàn thôi, dù sao vẫn còn sống."