Chương 293

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 293 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Bách Tuế, đừng đánh nữa, đây là vợ của mi đấy!”
Đường Niệm Niệm có thể giao tiếp bằng suy nghĩ với Bách Tuế, vui mừng bảo Bách Tuế ngừng chiến, không được đánh vợ.
“Gâu... Ở đâu?”
Bách Tuế quay đầu lại hỏi, không cẩn thận bị dính một vuốt của sói trắng, đau tới mức nó kêu lên, rồi cũng trả một vuốt lại cho sói trắng.
“Đừng đánh nữa, con sói trắng này xinh đẹp không? Chiến đấu giỏi không?”
Đường Niệm Niệm chỉ sói trắng, Bách Tuế ngẩn người ra, trên người lại bị dính thêm mấy móng vuốt, nhưng nó không đánh trả, còn có chút e thẹn.
“Gâu... Không đánh?”
Bách Tuế lùi lại vài bước, chủ động ngừng chiến, sói trắng nghiêng đầu đánh giá nó, kêu lên vài tiếng: “Nơi này là nhà ta, mấy người mau đi đi!”
Trước kia sơn cốc này là địa bàn của lợn rừng, mười mấy con nên nó đánh không lại, chỉ có thể ở cạnh đó, nhưng có một ngày đám lợn rừng đột nhiên biến mất, nơi này trở thành địa bàn của nó.
“Gâu... Rõ ràng chỗ này là nhà của anh em lợn rừng của ta, mi làm gì họ rồi?” Bách Tuế hỏi một cách trơ trẽn.
“Không... Không biết, ai biết bọn nó đi đâu!”
Sói trắng chột dạ quay đầu đi, mặc dù lợn rừng biến mất không liên quan tới nó, có thể là vì trước kia tranh giành địa bàn, nó và lợn rừng đánh nhau vài lần, nhưng cả hai bên đều thua.
Không ngờ con chó vàng hung dữ này lại là bạn của lợn rừng.
“Gâu... Ta quen nơi này hơn mi!”
Da mặt của Bách Tuế còn dày hơn cả heo, không biết xấu hổ mà đánh dấu lãnh thổ sơn cốc này.
Sói trắng thiếu tự tin nên không dám nói gì, bởi vì nó còn đánh không lại con chó vàng, huống chi sinh vật hai chân cái còn chưa ra tay kia, có cảm giác rất hung dữ.
“Lại đây!”
Đường Niệm Niệm vẫy tay, sói trắng nghiêng đầu, do dự hồi lâu, lúc này mới vươn móng vuốt bước tới, run rẩy đi đến, không dám lại gần quá, chỉ đứng cách xa một mét.
“Đồ ăn ngon!”
Trong tay Đường Niệm Niệm hiện ra một nắm nước linh tuyền, vợ tương lai của Bách Tuế đấy, người một nhà.
Đôi mắt giống như nho đen của sói trắng ướt dầm dề, lập tức sáng bừng lên, nhào tới không chút do dự, liếm tay Đường Niệm Niệm, vẫy đuôi, lỗ tai áp sát đầu, đôi mắt cũng híp lại.
“Ăn ngon quá...”
Sói trắng vẫn chưa đã thèm, còn liếm lên lòng bàn tay của Đường Niệm Niệm, ánh mắt lấy lòng, đuôi càng vẫy mạnh hơn một cách vui vẻ, nói là sói cũng chưa chắc có ai tin.
“Không còn nữa.”
Đường Niệm Niệm sờ đầu sói trắng, lông mềm mại, sờ lên vô cùng thoải mái.
Chỉ một nắm nước linh tuyền đã thu phục được sói trắng, cho dù Đường Niệm Niệm đi đâu, sói trắng cũng đi theo đó, nó và Bách Tuế đi một trái một phải, còn lợi hại hơn cả vệ sĩ.
Đường Niệm Niệm tìm hồi lâu trong sơn cốc, vẫn chưa tìm thấy nơi giấu kho báu, cảnh vật thay đổi, khung cảnh trên núi thay đổi rất nhiều, chỗ giấu bảo vật rất có thể là do tổ tiên nhà họ Đường từ trăm năm trước cất giấu.
Qua trăm năm, cây cối trong sơn cốc đều đã trưởng thành, không còn giống như trong bức vẽ trên tấm da dê.
Sói trắng nghi ngờ, nó cảm giác sinh vật hai chân cái xinh đẹp hình như đang tìm đồ vật quan trọng, chẳng lẽ là hang động trước đây nó vô tình đi vào sao?
Bên trong có rất nhiều rương, nó không mở ra được.
Sói trắng va vào Bách Tuế, khẽ kêu vài tiếng bên tai nó.
“Gâu... Vợ tôi nói có một hang động.”
Bách Tuế vội vàng báo cáo.
Hai mắt Đường Niệm Niệm sáng bừng lên, bảo sói trắng dẫn đường, rồi còn đặt cho nó một cái tên.
“Sau này gọi mi là Phúc Bảo nhé?”
Đường Niệm Niệm đặt cho nó một cái tên tốt lành, Bách Tuế sống lâu, Phúc Bảo kéo dài.
Sói trắng vui vẻ vẫy đuôi, nó thích cái tên này.
Phúc Bảo chạy trước dẫn đường, nó đi trên con đường núi chênh vênh, mọc đầy dây leo rậm rạp, may mắn Đường Niệm Niệm có thân thủ tốt, người bình thường chắc chắn không thể đi được.