Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu
Chương 299: Máy Dệt Vớ Về Làng
Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 299 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cha Tề và Tề Quốc Hoa cũng cùng nhìn theo, nhưng chiếc xe tải lao tới để lại một vệt bụi vàng mù mịt, khiến bọn họ sặc sụa.
“Không thể nào, bà nhìn lầm rồi!”
Cha Tề trách mắng. Dù Đường Niệm Niệm đã chính thức làm việc ở nhà máy Hồng Tinh nhưng không đời nào cô có thể lái được xe tải, nhất định là bà Tề đã nhìn nhầm.
Tề Quốc Hoa cũng không tin, nhưng trong lòng anh ta lại bắt đầu cảm thấy bất an. Mỗi lần có cảm giác này đều sẽ có chuyện không hay xảy ra.
Sẽ không đâu, anh ta đã đủ xui xẻo rồi, còn có chuyện gì xui xẻo hơn nữa sao?
Trong lòng Tề Quốc Hoa thấy không ổn, nhưng nghĩ đến những chuyện gần đây, anh ta lại thoáng bình tĩnh trở lại.
Chuyện bên quân đội đều đã kết thúc, bây giờ anh ta chỉ cần đợi xuất ngũ là tiền sẽ về tay, trả hết nợ nần. Sau đó Hà Chí Thắng sửa sang máy móc xong, anh ta có thể bắt đầu lại từ đầu.
Tâm trạng Tề Quốc Hoa tốt hơn một chút, tràn đầy lòng tin vào tương lai.
Đường Niệm Niệm rất nhanh đã tới cổng Đường Thôn. Cô bấm còi mấy lần, thu hút cả đám người kéo đến.
Trong đó có cả bà cụ nhà cô.
Đôi chân ngắn của bà cụ Đường dồn hết sức chạy về phía trước, còn kêu lớn: “Con bé Niệm? Có phải con bé Niệm không?”
Đường Niệm Niệm đẩy cửa xe ra, vẫy tay về phía bà cụ.
“Trời ơi, đúng là con bé Niệm thật, nó còn biết lái xe nữa!”
“Con bé Niệm lái cả một chiếc xe tải lớn về rồi!”
“Đội trưởng ơi, Đường Niệm Niệm lái xe tải lớn bay về rồi!”
“Đội trưởng ơi, Đường Niệm Niệm bay về rồi!”
Đám đông một đồn mười, mười đồn trăm, truyền tới tai đại đội trưởng, biến thành Đường Niệm Niệm bay về.
Trước đó đại đội trưởng đang nóng lòng chờ đợi, nghe thấy Đường Niệm Niệm quay về, ông ấy cũng chẳng cần biết là bay về hay chạy về, lập tức chạy tới cổng thôn.
Chiếc xe tải Đường Niệm Niệm đã lái đến trước cửa nhà ăn, sau đó dừng lại.
Một đám người vây quanh xe tải quan sát, có mấy đứa trẻ muốn đưa tay sờ nhưng bị người lớn mắng.
“Đừng có sờ, sờ hỏng thì tính sao? Có bán con đi cũng không đền nổi đâu!”
Bọn trẻ sợ tới mức rụt tay lại, không dám nhúc nhích.
Đường Niệm Niệm nhảy xuống xe, mở thùng xe ra. Hai mươi chiếc máy dệt vớ hiện ra trước mắt mọi người. Mặc dù là đồ cũ, nhưng đã được lau chùi rất sạch sẽ, đã thế còn được tra dầu mỡ, chẳng khác gì đồ mới.
“Trời ơi, đúng là máy dệt vớ thật nè, nhiều máy dệt vớ quá!”
“Con bé Niệm không lừa người, con bé thật sự làm ra máy dệt vớ!”
Đôi mắt của mấy người trong thôn đều trợn tròn, ánh mắt nhìn máy dệt vớ giống như đang ngắm nhìn mỹ nhân tuyệt trần, mê mẩn, say đắm.
“Mẹ cô mới lừa người đấy, con bé Niệm nhà tôi sẽ không lừa người đâu, có biết nói tiếng người không hả?”
Bà cụ Đường vọt lên, hung hăng trừng mắt nhìn lại. Dám nói cháu gái bà ấy lừa người, muốn bị mắng lắm hả.
Người nào đó bị mắng cũng không tức giận, còn cười hì hì nói: “Thím hai, thím nói với con bé Niệm cho con vào nhà máy làm việc đi, con làm việc vừa nhanh vừa tốt, có mắng con cũng chịu, nhất định sẽ không nổi giận.”
Chỉ cần cho bà ta vào nhà máy làm, dù mỗi ngày đều mắng bà ta lừa người cũng được, bà ta nhất định sẽ không nổi giận.
“Niệm Niệm nhà tôi nói, con bé không quan tâm những chuyện đó, cứ để cho người thứ ba quản lý.”
Bà cụ Đường đẩy hết trách nhiệm cho đại đội trưởng. Dù sao hai cô con dâu nhà bà ấy đều đã được sắp xếp xong xuôi, những người khác bà ấy không xen vào.
“Con bé Niệm!”
Giọng nói kích động của đại đội trưởng vang lên, từ xa đến gần, rất nhanh đã đến trước mặt.
“Kít.”
Đại đội trưởng phanh gấp, suýt chút nữa đã đâm vào chiếc xe tải. Còn chưa đứng vững ông ấy đã chạy ra sau thùng xe, đợi đến khi nhìn thấy máy dệt vớ, lòng ông ấy cuối cùng cũng bình tĩnh lại, hai mắt rưng rưng.
“Cuối cùng cũng xây được nhà máy, sau này Đường Thôn sẽ không còn nghèo khó nữa.”
Đại đội trưởng đưa tay lau mắt, nhưng nước mắt không ngừng chảy xuống. Mấy cụ già cũng rơm rớm nước mắt.
Bọn họ đều trải qua nạn đói, tận mắt nhìn thấy người thân bên cạnh chết đói, có người còn ăn đất đến căng bụng mà chết, có người ăn hạt gạo khô rồi không đi vệ sinh được, cứ thế đau đớn mà chết.
Cho dù hiện tại đã tốt hơn trước, nhưng vẫn không đủ ăn. Quanh năm suốt tháng chẳng được ăn mấy bữa thịt, tuy nhiên khi có nhà máy thì sẽ khác, nhất định sẽ được ăn no, lại còn thường xuyên có thịt.
Cuối cùng Đường Thôn họ cũng được sống một cuộc đời tốt đẹp rồi.
May mà có con bé Niệm!