Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu
Liễu Tịnh Lan nung nấu hận thù
Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Liễu Tịnh Lan khóc lóc nức nở cam đoan, sau này sẽ cố gắng làm việc, không còn chây ì công việc nữa, đại đội trưởng mới chịu bỏ qua cho cô ta.
Bà cụ Đường đắc ý hừ lạnh một tiếng, liếc cô ta một cái, hồ ly lẳng lơ không biết xấu hổ, cứ chờ đấy mà xem, dám hại người nhà họ Đường của bà, hừ, sau này đừng hòng sống yên ổn.
Mặc dù người đẩy Đường Niệm Niệm xuống nước là Dương Hồng Linh, nhưng Liễu Tịnh Lan lại là chị em tốt với Dương Hồng Linh, tất cả đều là một bọn, đều là kẻ thù mà bà cụ Đường cần đối phó.
Liễu Tịnh Lan mặt nóng bừng, cô ta cảm thấy vô số ánh mắt sắc như dao, cùng muôn vàn lời bàn tán, cứ như thể đang bị công khai xử tội trước mặt vô số người, khiến cô ta cảm thấy vô cùng nhục nhã.
Nhà họ Đường đáng chết, lúc đầu cô ta chỉ muốn ở Đường thôn an phận thủ thường chờ đến kỳ thi đại học, nếu nhà họ Đường đã gây sự với cô ta trước, thì đừng trách cô ta không khách khí! Liễu Tịnh Lan cắn chặt môi dưới, móng tay cắm sâu vào da thịt lòng bàn tay, trên gương mặt vốn mộc mạc chợt hiện lên vẻ độc địa.
Từ khi trọng sinh trở về đã hơn nửa năm, mọi việc đều thuận buồm xuôi gió, nhưng hai ngày nay lại liên tục đi chệch khỏi kế hoạch, đều có liên quan đến Đường Niệm Niệm, quả nhiên tiện nhân đó chính là khắc tinh của cô ta.
Có cô ta thì không có Đường Niệm Niệm, có Đường Niệm Niệm thì không có cô ta! Liễu Tịnh Lan mệt mỏi về tới điểm thanh niên trí thức, nằm vật ra giường, không muốn nhúc nhích, cả người cứ như bị xe lửa cán qua, xương cốt muốn rời ra từng mảnh.
"Chị họ, chị đã đỡ hơn chút nào chưa?" Liễu Tịnh Lan nghỉ ngơi gần một giờ, Dương Hồng Linh vẫn cứ nằm lì trên giường, các thanh niên trí thức khác đều đã nấu cơm xong, mùi thơm thức ăn từ cửa sổ nhẹ nhàng bay vào, khiến bụng cô ta réo lên ùng ục.
Điểm thanh niên trí thức có tổng cộng mười bốn thanh niên trí thức, nam thanh niên trí thức có tám người, nữ thanh niên trí thức có sáu người, trước kia đều là nấu cơm chung, mỗi ngày cử hai người nấu, vừa vặn thay phiên nhau từ thứ Hai đến Chủ Nhật.
Nhưng nấu ăn chung được một thời gian ngắn, Liễu Tịnh Lan không quen ăn cơm tập thể, cô ta có tiền, có phiếu ăn, trong nhà còn thỉnh thoảng gửi đồ tiếp tế xuống, nếu lấy ra chia cho mọi người ăn thì cô ta không nỡ, thế nên cô ta liền đề nghị sẽ ăn riêng.
Các thanh niên trí thức khác đương nhiên không có ý kiến gì, Liễu Tịnh Lan bề ngoài trông có vẻ bình dị, gần gũi, nhưng thực chất lại rất kiêu ngạo, bình thường cũng chẳng mấy khi nói chuyện với các thanh niên trí thức khác, ai nấy đều là người thông minh, thế nên tự khắc xa lánh hai chị em này, Liễu Tịnh Lan muốn ăn riêng, bọn họ cầu còn chẳng được.
Sau khi nấu ăn riêng, nồi niêu thì phải tự mua, củi cũng phải tự đi nhặt, rau củ quả của điểm thanh niên trí thức cũng không thể ăn ké, dù sao đây là thành quả của mọi người cùng trồng, còn Liễu Tịnh Lan thì ngay cả một giọt nước cũng chưa từng tưới.
Liễu Tịnh Lan đều đồng ý hết, nồi thì cô ta bỏ tiền mua, bếp lò cũng do cô ta thuê người đến dựng, những nguyên liệu nấu ăn như gạo, lạp xưởng cũng do cô ta bỏ ra, Dương Hồng Linh phụ trách làm việc nhà, hai chị em một người bỏ tiền, một người bỏ công sức, coi như cũng hòa thuận.
"Chị họ, chị còn có chỗ nào không khỏe?" Liễu Tịnh Lan lại hỏi lại một câu, vì vừa nãy Dương Hồng Linh không hề phản ứng, trong lòng cô ta dấy lên sự bất mãn.
Cô ta ở bên ngoài mệt muốn chết, về đến nơi ngay cả miếng cơm nóng cũng không có mà ăn, Dương Hồng Linh đúng là quá lười biếng.
Dương Hồng Linh giả vờ ngủ không được nữa, bắt đầu hừ hừ vài tiếng, hy vọng Liễu Tịnh Lan có thể đi nấu cơm, cô ta cũng sắp chết đói đến nơi rồi.
"Chị họ, em đói, chị nhanh đi nấu cơm đi!" Liễu Tịnh Lan không còn khách sáo nữa, mỗi tháng cô ta cho chị họ mười đồng bạc, làm việc nhà chính là chuyện bổn phận của chị họ.
Hơn nữa chị họ chỉ là rụng mất tám cái răng, tay không gãy, chân cũng không gãy, căn bản chẳng ảnh hưởng gì đến việc nấu cơm.
Liễu Tịnh Lan thờ ơ, nằm nhắm mắt dưỡng thần, còn nói: "Chị họ, nấu cho em bát canh trứng gà, cho thêm chút dầu vừng, đừng bỏ hành!" Cô ta nhìn thấy trứng gà dưới giường bên cạnh, có đến hai ba mươi quả, chắc là Tề Quốc Hoa đưa tới.
"Ồ!" Dương Hồng Linh buồn bã đáp một tiếng, cầm hai quả trứng gà, cô ta rụng mất nhiều răng như vậy, phải bồi bổ cho thật kỹ càng.