Niệm Niệm Giải Quyết Nỗi Lo Bán Vớ

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu

Niệm Niệm Giải Quyết Nỗi Lo Bán Vớ

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 311 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đại đội trưởng hằm hằm bỏ đi, sống chết của Liễu Tịnh Lan chẳng liên quan gì đến Đường Thôn, ông ấy cũng chẳng buồn bận tâm. Điều ông ấy bận tâm nhất lúc này chính là nhà máy sản xuất vớ.
Trước kia khi nhà máy chưa thành lập, ông ấy lo lắng nhà máy không thành công. Hiện tại, nhà máy vớ đã hoàn thành, mỗi ngày có thể sản xuất ba bốn nghìn đôi vớ, ông ấy lại lo lắng không bán được, lo đến mức miệng mọc đầy mụn rộp.
“Bé Niệm à, vớ của chúng ta thật sự có thể bán được sao?”
Đại đội trưởng đi được vài bước, lại quay về. Ông ấy đã hỏi câu này hơn chục lần rồi, cứ hỏi đi hỏi lại đến mức Đường Niệm Niệm cũng phải mất kiên nhẫn.
“Không bán được!”
Đường Niệm Niệm tức giận. Trước đó cô đều nói là không thành vấn đề, nhưng đại đội trưởng không tin. Thế nên cô dứt khoát nói ngược lại.
Đại đội trưởng tối sầm mặt mày, ngã ngửa ra sau.
Đường Niệm Niệm sợ hãi, vội vàng kéo ông ấy lại. Mặt đại đội trưởng trắng bệch, môi cũng tái mét, thần sắc hoảng loạn, khiến cô hiếm khi cảm thấy áy náy.
Nếu biết bác ba lại nhát gan đến thế, cô đã không trêu chọc ông ấy rồi.
“Không có vấn đề gì đâu, chắc chắn có thể bán được, bác cứ yên tâm đi!”
Đường Niệm Niệm ghé sát tai đại đội trưởng, hét to.
Hét nhỏ thì cô sợ đại đội trưởng không nghe thấy, hồn không thể quay về.
Đúng là hồn vía của đại đội trưởng đã quay về, nhưng lỗ tai cũng ù đi như muốn nổ tung.
“Nghe thấy rồi, cháu hét cái gì? Ông đây chưa điếc!”
Đại đội trưởng cũng gân cổ lên hét, vì tai đang ù, nếu nói nhỏ chính ông ấy cũng chẳng nghe thấy gì.
Đường Niệm Niệm trợn tròn mắt, tai thì không điếc, nhưng lại nhát gan, giống hệt chú hai của cô, đều nhát gan.
“Thật sự có thể bán sao? Bé Niệm à, khi nào mới bán được? Cứ chất đống trong kho hàng, bác nhìn mà hoảng sợ.”
Đại đội trưởng vừa mừng vừa lo. Hiện tại toàn bộ vốn đầu tư vào nhà máy đều là do bé Niệm bỏ ra.
Ông ấy sợ bán không được, con bé Niệm sẽ bị lỗ vốn, toàn bộ tài sản của Đường Thôn cộng lại cũng không đủ để bồi thường.
“Bác ba à, nhà máy vớ mới đi vào hoạt động được mấy ngày? Bác sốt ruột làm gì, không phải chú nhỏ đã vào thành phố tìm khách hàng rồi sao? Còn nếu không được, công xã nhiều người như vậy, mỗi người mua một đôi là đủ rồi.”
Đường Niệm Niệm kiên nhẫn an ủi. Hiện tại là thời đại kinh tế kế hoạch, cung không đủ cầu, chỉ cần có thể sản xuất được hàng hóa, chẳng cần phải lo không bán được.
Vớ trong hợp tác xã cung tiêu bán một đồng hai hào một đôi, vớ Đường Thôn bán rẻ hơn một chút, có rất nhiều người muốn mua.
Hai mắt đại đội trưởng sáng lên, vui vẻ nói: “Đúng rồi, trong công xã có rất nhiều người không có vớ để đi đâu, bé Niệm à, hay là bây giờ chúng ta cử người đi bán thử xem?”
“Không vội, đợi chú nhỏ về báo cáo tình hình đã.”
Đường Niệm Niệm không có hứng thú với bán lẻ, phiền phức lại còn tốn công sức, nên bán buôn.
Nhưng mà—
“Bác ba, không cần phải cử người mang ra ngoài bán. Bác dán một thông báo trước cổng nhà máy, ghi rõ nhà máy mới mở, bán đại hạ giá, vì tình làng nghĩa xóm, một đôi vớ chín hào, chỉ bán sáu ngày. Sáu ngày sau sẽ lên một đồng mốt!”
Đường Niệm Niệm đề xuất ý kiến. Cần gì phải mang đi bán, để người ta tự đến mua không phải tốt hơn sao.
Hai mắt của đại đội trưởng còn sáng rực hơn cả bóng đèn, nhìn Đường Niệm Niệm hệt như nhìn thấy Thần Tài.
“Sao đầu óc của bé Niệm lại thông minh đến thế, chẳng trách lần nào thi cũng được một trăm điểm. Bác lập tức cử người đi viết thông báo, còn phải thông báo lên loa phát thanh nữa!”
Đại đội trưởng khen ngợi không ngớt lời, vừa định đi làm thì bị Đường Niệm Niệm gọi lại.
“Bác ba, bác phải cử người đáng tin cậy trông coi nhà xưởng, đừng để người ta lấy trộm vớ mang về nhà. Cháu nghe thím hai nói, trước kia thím ấy làm việc trong một nhà máy, ngày nào cũng có người lấy cắp vớ.”
Vẻ mặt của đại đội trưởng dần trở nên nghiêm túc. Đây đúng là một vấn đề, nhưng ai cũng có lòng tham riêng, cử ai trông coi thì mới tốt đây?
“Bác ba, cháu không ngại đề cử người nhà tài giỏi, bà cháu là người vô cùng thích hợp.”
Đường Niệm Niệm đang muốn tìm một công việc nhẹ nhàng cho bà nội mình, ngày nào cũng làm việc mệt chết đi được, vẫn nên đến nhà xưởng làm quản lý thì hơn.