Trứng Gà Gây Họa

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 321 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Tịnh Lan, cô sang một bên nghỉ ngơi đi, tôi làm cho!"
Hà Quốc Khánh đã gánh mười mấy gánh đất, lòng bàn tay mọc ngay mấy vết rộp, lưng cũng đau nhức, nhưng anh ta vẫn cố gắng chống đỡ, đồng thời nở nụ cười dịu dàng, thâm tình, nhẹ nhàng nói chuyện với Liễu Tịnh Lan.
"Quốc Khánh, may mà có anh."
Giờ khắc này, Liễu Tịnh Lan thực lòng thực dạ cảm kích Hà Quốc Khánh hơn vài phần, khi gọi tên anh ta cũng thân mật hơn mấy phần.
Hà Quốc Khánh bị một tiếng 'Quốc Khánh' này làm cho toàn thân tê dại, xương cốt như nhũn ra, đây là lần đầu tiên Liễu Tịnh Lan gọi anh ta là 'Quốc Khánh' đấy.
"Em cũng gầy rồi, lát nữa anh lấy cho em mấy quả trứng gà."
Hà Quốc Khánh đầu óc choáng váng, hoàn toàn quên mình là người đã có vợ, cũng quên trong nhà đến cháo khoai cũng sắp không có mà ăn, hào phóng đem mấy quả trứng gà quý giá nhất trong nhà tặng cho người trong lòng.
Đường Ngũ Cân chạy tới vừa lúc nghe được câu nói này, cả người cô ta như muốn nổ tung.
Mấy quả trứng gà kia là cô ta dùng số tiền ít ỏi còn lại của mình mua từ người ở nông trường, tổng cộng chỉ có mười quả, mỗi ngày cô ta nấu cho Hà Quốc Khánh một quả để bồi bổ thân thể, đến bản thân cô ta cũng chẳng dám ăn.
Liễu Tịnh Lan đáng chết, còn đê tiện hơn cả kỹ nữ!
Đến lúc này, Đường Ngũ Cân vẫn dùng tiêu chuẩn kép để biện hộ cho Hà Quốc Khánh, đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Liễu Tịnh Lan.
"Đồ lẳng lơ không biết xấu hổ kia, ai cho phép mày quyến rũ chồng tao, tao đánh chết mày!"
Đường Ngũ Cân nhanh chóng bước tới, nắm chặt tóc Liễu Tịnh Lan, tát mạnh mấy cái.
Liễu Tịnh Lan bị đánh đến ngớ người, căn bản không phản ứng kịp, đầu óc ong ong, thoáng chốc thấy một bà thím vừa già vừa xấu xí.
"Thím kia, thím dựa vào đâu mà đánh tôi? Tôi hoàn toàn không biết chồng của thím!"
Liễu Tịnh Lan nói một cách hùng hồn, bà thím này già như thế, chồng bà ta chắc chắn cũng là một ông cụ, cô ta cho dù có nghèo túng, cũng không có khả năng đi quyến rũ một lão già lụ khụ đâu.
"Ha ha ha ha, Đường Ngũ Cân, cô ta gọi cô là thím kìa, rõ ràng các cô cùng tuổi, mà cô ta còn lớn hơn cô hai tháng đấy!"
Một tiếng cười giòn tan truyền tới, cực kỳ rõ ràng giữa cảnh cát vàng bay đầy trời, người làm việc đều ngừng lại, vây lại xem náo nhiệt.
Đường Niệm Niệm đứng trên sườn núi, từ trên cao nhìn xuống xem trò vui, cô còn từ trong bọc lấy ra một gói hạt dưa ngũ vị hương, vừa cắn vừa xem.
"Lấy đi, không cần khách khí!"
Đường Niệm Niệm hào phóng chia cho những người đang hóng chuyện xung quanh, vui một mình sao bằng vui chung chứ!
"Cô gái, cô là em gái của Đường Ngũ Cân hả?"
Những người cầm hạt dưa, có ấn tượng rất tốt với Đường Niệm Niệm, cô bé trắng trẻo, mềm mại thật xinh đẹp, nhìn thôi cũng thấy vui mắt.
Đường Niệm Niệm nhổ vỏ hạt dưa, giòn giã đáp lời: "Đường Ngũ Cân không phải người nhà của tôi, công xã đã xác nhận đơn đoạn thân rồi."
Quần chúng cũng không nghĩ ngợi gì thêm, có một đứa con gái đầu óc ngu ngốc như Đường Ngũ Cân thì cắt đứt quan hệ là biện pháp tốt nhất, bằng không cô ta sẽ kéo cả nhà vào vũng bùn.
Hiện tại Đường Ngũ Cân đã trở thành tấm gương xấu mà gần xa ai cũng biết tiếng.
"Nếu con mà học theo Đường Ngũ Cân thì mẹ đây nhất định sẽ đánh chết con!"
Lúc cha mẹ dạy con gái đều sẽ nói một câu như vậy.
Đường Ngũ Cân bị Đường Niệm Niệm kích động nổi trận lôi đình, đã mất hết lý trí, một tay đẩy Liễu Tịnh Lan ngã xuống đất, leo lên người cô ta, tát tới tấp vào mặt cô ta.
"Con đĩ thối nhà mày kêu ai là thím hả? Mày tưởng mày đẹp lắm chắc? Tao muốn xem cái bộ mặt lẳng lơ của mày đẹp cỡ nào!"
Đường Ngũ Cân chỉ ở nông trường mới hơn một tháng, hoàn toàn biến thành người phụ nữ thô tục không chịu nổi, miệng toàn lời thô tục, sức lực cũng mạnh đến đáng sợ.