Đường Ngũ Cân: Nỗi đau và lời xin lỗi muộn màng

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu

Đường Ngũ Cân: Nỗi đau và lời xin lỗi muộn màng

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 347 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Chưa từng gặp qua người nào mặt dày như hai chị em nhà này, ngay trong cùng một căn phòng, trời ơi... Giữa ban ngày ban mặt, từ sáng sớm đến tối mịt cũng không chịu dừng, chẳng kiêng nể gì, chúng tôi ở bên cạnh mà cũng phải thấy xấu hổ thay cho họ."
"Lãnh đạo nông trường mặc kệ sao?"
Từ Kim Phượng hận không thể đánh chết Liễu Tịnh Lan, ước gì lãnh đạo nông trường có thể lôi cô ta ra bêu xấu.
"Quản cái quái gì, quan hệ của bọn họ với Chu Bái Bì rất tốt!"
Giọng điệu đối phương khinh thường hừ lạnh một tiếng, người nọ hạ giọng xuống, nói: "Đàn ông trong nông trường này, ít nhất chín mươi phần trăm đã từng qua lại với mấy ả hư hỏng đó rồi. Một lần ăn tới năm quả trứng gà, trời ạ, ngay cả nhà giàu người ta cũng không ăn được như vậy, ngủ một cái là có được bao nhiêu thứ dễ dàng như thế, ăn nhiều cũng chẳng xót của."
"Hừ... Sao ông trời lại không đánh chết kẻ không biết xấu hổ này đi!"
Từ Kim Phượng đã sắp tức chết rồi, còn đâu thiên lý nữa chứ, đàn bà lẳng lơ như vậy mà còn có thể sống sung sướng đến thế, ngay cả địa chủ ngày trước cũng chẳng được sống thoải mái như vậy đâu.
Hai người vừa nói chuyện điện thoại vừa mắng, nếu không phải tiền điện thoại đắt, hai bà còn có thể mắng thêm vài tiếng nữa. Từ Kim Phượng lại dặn đối phương chăm sóc tốt Đường Ngũ Cân, còn nói: "Bà giúp tôi khuyên con bé, đừng nghĩ đến Mắt Kính Nhỏ nữa, hãy tịnh dưỡng cơ thể thật tốt, sau này sẽ tìm được một người đàn ông tốt hơn."
"Ngày nào tôi cũng khuyên!"
Mặc dù ngoài miệng người phụ nữ nông trường đáp rất hay, nhưng trong lòng lại không ngừng chửi rủa, chưa thấy người phụ nữ nào vừa ngu xuẩn vừa ti tiện như Đường Ngũ Cân, tự mình dâng đến tận cửa, làm trâu làm ngựa cho Mắt Kính Nhỏ, làm đến mệt chết mệt sống, chẳng được gì cả, ngược lại còn làm cơ thể tổn hại.
Còn có thể nói gì với Đường Ngũ Cân đây?
Bà ta cũng lười khuyên, chỉ tổ phí lời, Đường Ngũ Cân có nghe cũng không lọt tai.
Nếu không phải vì năm đồng tiền, bà ta cũng lười chăm sóc loại người ngu xuẩn này.
Sau khi cúp điện thoại, người đàn bà nông trường tên là thím Trương chậm rãi đi về túp lều của Đường Ngũ Cân, buổi tối bà ta còn phải hầm một chén trứng gà đường đỏ cho Đường Ngũ Cân.
Từ Kim Phượng gửi đến năm mươi quả trứng gà, hai cân đường đỏ. Bà ta lấy đi hai mươi quả trứng gà, một cân đường đỏ, còn lại để Đường Ngũ Cân ăn, thím Trương cảm thấy bà ta vẫn là người có lương tâm, nếu đổi thành những người khác, chắc chắn sẽ lấy cho mình hơn một nửa.
Sắc mặt Đường Ngũ Cân trắng bệch, không còn chút sức sống nào nằm ở trên giường, cô ta vẫn bất động, nằm giống như một xác chết.
Từ sau khi cô ta trở về từ trạm xá thì luôn trong trạng thái này, nếu thím Trương không tới chăm sóc cô ta, ngay cả nước cô ta cũng không uống, tròng mắt không hề chuyển động, nếu không phải ngực vẫn còn phập phồng thì không khác gì một xác chết.
"Ăn cái này đi, vừa rồi mẹ cháu gọi điện tới đây, dặn thím khuyên cháu nghĩ thoáng hơn một chút, bồi bổ cơ thể thật tốt, sau đó tìm một người đàn ông lương thiện để gả, cha mẹ cháu vẫn nhớ đến cháu đấy, mau ăn đi!"
Bộ dạng của cô ta lúc này cũng khiến thím Trương thấy thương hại, bà ta đem chén trứng gà hầm đường đỏ đặt lên bàn, đỡ Đường Ngũ Cân ngồi dậy đút cho cô ta ăn.
Khi chạm vào khung xương gầy guộc sau lưng Đường Ngũ Cân, chẳng còn chút thịt nào, thím Trương không khỏi lắc đầu, hạ quyết tâm sau này phải dạy dỗ con gái thật tốt, tuyệt đối không thể ngu xuẩn như người này.
Đường Ngũ Cân nuốt từng ngụm trứng gà hầm đường đỏ, thím Trương lau mặt cho cô, sau đó đỡ cô nằm xuống rồi đi ra ngoài rửa chén.
"Hà Quốc Khánh đang ở đâu rồi?"
Đường Ngũ Cân mở miệng, giọng nói khàn khàn, nghe như hai tờ giấy thô ráp ma sát vào nhau.
Thím Trương nhíu mày lại, đã thành ra thế này rồi mà vẫn còn nhớ thương cái tên vương bát đản lòng dạ hiểm độc như Mắt Kính Nhỏ kia sao, đúng là ngu không thuốc chữa.
"Mỗi ngày đều ở trong phòng của Liễu Tịnh Lan."
Thím Trương thẳng thắn đáp, Hà Quốc Khánh không làm ăn gì, mỗi ngày đều tới chỗ Liễu Tịnh Lan chơi bời, đến cả thể diện cũng không cần nữa.
Vẻ mặt Đường Ngũ Cân vô cùng bình tĩnh, câu trả lời không nằm ngoài dự đoán của cô.
"Thím Trương, giúp cháu gửi lời đến mẹ, nói rằng cháu xin lỗi bà."