Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu
Chương 35: Giao Dịch Chợ Đen
Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đường Niệm Niệm có ấn tượng khá tốt về nhà họ Đường. Dù mỗi người trong nhà này đều có khuyết điểm riêng, nhưng họ đối xử với nguyên chủ khá tốt, quần áo đều cho nguyên chủ dùng đồ tốt. Ngay cả bà cụ Đường keo kiệt cũng đối xử tốt với nguyên chủ, miệng thì mắng nhưng không bắt cô làm việc nặng, còn cho cô đi học cấp ba. Ba đứa cháu gái ruột khác từ nhỏ đã phải làm việc, chỉ có nguyên chủ là nhàn rỗi. Điểm này có thể thấy gia phong nhà họ Đường rất chỉnh tề, đều nhờ ông cụ Đường Thanh Sơn dạy dỗ tốt.
Người đàn ông nghe nói muốn mua cả chục đôi tất, miệng há hốc không khép lại được, liền nói: "Cô gái, cô phóng khoáng như vậy, vậy thì mỗi đôi bớt năm xu, một chục là mười đồng rưỡi."
"Mười đồng, tất này của anh còn chưa định hình!" Đường Niệm Niệm liếc mắt một cái đã nhận ra. Tất còn lỏng lẻo, chưa được định hình, có lẽ người đàn ông này lấy trực tiếp từ xưởng ra, hoặc là tự tay làm, thậm chí còn vài chỗ chưa hoàn thiện.
Người đàn ông cười ngượng nghịu, nhận ra Đường Niệm Niệm là người có kinh nghiệm. Số tất này là do vợ anh ta lấy trộm từ trong xưởng, mỗi ngày một hai đôi, gom góp được hơn chục đôi thì anh ta mang ra đây bán.
"Vậy thì mười đồng, cô gái, cô tuổi còn nhỏ mà thật tinh mắt nha!" Người đàn ông cũng rất thoải mái, nhanh chóng đồng ý. Bán sớm thì về nhà sớm, ở đây cứ nơm nớp lo sợ, có chút hoảng hốt.
Đường Niệm Niệm chọn mười đôi. Ban đầu cô muốn chọn loại trơn màu, nhưng tất của người đàn ông này đều sặc sỡ, chắc là kiểu dáng thịnh hành bây giờ.
Cô lấy ra một tờ tiền Đại đoàn kết, đang định đưa cho người đàn ông.
"Cô gái, bên trong cái gùi của cô là gì thế?" Người đàn ông nhìn vào bên trong cái gùi, đáng tiếc bị phủ một cái bao tải, không nhìn rõ được.
"Thỏ rừng, gà rừng." Đường Niệm Niệm vén bao tải lên, để lộ ra số thịt bên trong. Mắt người đàn ông lập tức sáng rực, nuốt nước miếng ừng ực. Đã rất lâu rồi anh ta chưa được ăn thịt.
"Cô gái, cái này bán thế nào?"
"Trọng lượng các con đều không chênh lệch là bao. Thỏ rừng bảy tám cân, hai đồng rưỡi một con; gà rừng bốn năm cân, hai đồng một con." Trước đó Đường Niệm Niệm đã hỏi bà cụ Đường về giá thị trường rồi, mức giá này không quá cao.
"Tôi lấy hai con gà rừng, hai con thỏ rừng, cô đưa lại cho tôi một đồng là được." Người đàn ông trông gia cảnh khá giả, mua liền bốn con.
Đường Niệm Niệm cất tờ tiền Đại đoàn kết, lấy ra một đồng đưa cho anh ta, lại để anh ta tự chọn thỏ rừng, gà rừng. Người đàn ông cầm mỗi con lên, quả thực trọng lượng không chênh lệch là bao, liền chọn lấy hai con. Đường Niệm Niệm còn tặng anh ta một chiếc túi miễn phí.
"Cô gái, có thịt heo không?" Người đàn ông nhỏ giọng hỏi. Thứ anh ta thèm nhất chính là thịt heo, đặc biệt là thịt ba chỉ, thơm muốn chết.
"Thịt heo rừng có được không?"
"Được, lúc nào có?"
"Một tuần sau đi, anh ở đâu, tôi đưa qua cho anh." Đường Niệm Niệm không muốn lại đến chợ đen, cảm thấy không an toàn, lỡ bị Hồng Tụ Chương[1] bắt được, quy tội đầu cơ trục lợi thì lợi bất cập hại.
[1]Giống như dân quân tự vệ ở địa phương, tay đeo một cái băng đỏ.
"Ký túc xá nhà máy dệt kim, khi cô đến tìm Tạ Hồng Mai, là vợ tôi, cứ nói là bà con ở nông thôn." Người đàn ông vui mừng vô cùng. Anh ta cũng không muốn đến chợ đen, mỗi lần đến là phải gặp ác mộng mấy đêm liền, sắp bị dọa đến mắc bệnh thận hư luôn rồi.
Đường Niệm Niệm lấy cuốn sổ nhỏ ra, ghi chép cẩn thận:
——Tạ Hồng Mai, nhà máy dệt kim, thịt heo, em gái họ ở nông thôn đến.
Người đàn ông mắt tinh, thấy rõ ràng, khóe miệng không khỏi cong lên, cô gái này làm việc thật sự rất nghiêm túc.
Số tất anh ta mang tới đã bán gần hết, lại còn mua được thịt, phấn khởi rời đi. Những người bán hàng rong khác đều xúm lại, chào hàng với Đường Niệm Niệm.
Thứ gì cũng có, nhưng đều không phải thứ Đường Niệm Niệm cần, cô đi thẳng về phía mấy người ở góc chợ.
"Xem nào!" Đường Niệm Niệm ngồi xổm xuống, hỏi thẳng.