Chương 386

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 386 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chu Quốc Khánh gật đầu mạnh mẽ: "Đúng vậy, trước tiên cứ thành lập nhà máy đã. Hôm nay tôi sẽ về Ô Thành, kéo nốt năm cái máy còn lại về!"
"Không cần, tôi sẽ đi Ô Thành, anh nói địa chỉ cho tôi đi."
Đường Niệm Niệm cảm thấy rắc rối, trực tiếp lái xe đến Ô Thành là được. Chư Thành và Ô Thành sát bên nhau, có thể lái xe đi về trong ngày, không cần ở trọ, cũng không cần thư giới thiệu.
Chu Quốc Khánh đương nhiên rất vui lòng, liền viết địa chỉ. Nét chữ của anh ta nghiêm chỉnh, phóng khoáng, rất có khí chất, hiển nhiên là đã từng luyện qua.
"Chu Quốc Khánh, Đại đội Nguyệt Hình, Công xã Bạch Tháp, Ô Thành..."
Đường Niệm Niệm cầm tờ giấy ghi chú, liếc nhìn địa chỉ. Ban đầu cô cũng không để tâm, chỉ định nhét tờ giấy vào túi, nhưng lập tức trong lòng cô chợt giật thót, lại cầm tờ giấy lên nhìn kỹ.
Chu Quốc Khánh, Đại đội Nguyệt Hình, Công xã Bạch Tháp, Ô Thành.
Địa danh và cái tên này khi kết hợp với nhau nghe cực kỳ quen thuộc.
Đường Niệm Niệm rất nhanh nhớ lại, trước kia cô từng đến nơi này công tác. Dù chỉ là một thôn nhỏ nhưng ai nấy đều giàu có. Thôn này hầu như nhà nào cũng thành lập nhà máy, ngoại trừ nhà máy máy móc ra, phổ biến nhất là các sản phẩm thủ công mỹ nghệ, chẳng hạn như kẹp tóc, đồ trang sức.
Trong đó nổi tiếng nhất chính là Chu Quốc Khánh.
Trong thôn có pho tượng của Chu Quốc Khánh đặt ở cửa thôn, người vào thôn đều có thể nhìn thấy. Vào thời Đường Niệm Niệm sống kiếp trước, Chu Quốc Khánh đã qua đời rất nhiều năm, nhưng người trong thôn Nguyệt Hình đều nhớ tới vị tiền bối đã dẫn dắt họ làm giàu này.
"Nếu không phải Chu Quốc Khánh thành lập nhà máy đầu tiên thì thôn chúng tôi ngay cả cơm cũng ăn không đủ no, làm sao có được cuộc sống sung túc như bây giờ."
Đường Niệm Niệm nhớ rất rõ ràng, người trong thôn Nguyệt Hình đều nói như thế, nhắc đến Chu Quốc Khánh chỉ toàn lòng biết ơn và sự sùng bái.
Cho nên,
Cô chăm chú nhìn Chu Quốc Khánh trước mặt, nhìn hồi lâu. Chu Quốc Khánh thấy vậy, tê dại cả da đầu, sống lưng lạnh toát, không biết mình đã chọc giận cô Đường chỗ nào?
"Không giống, không hề giống."
Đường Niệm Niệm khẽ nhíu mày lẩm bẩm. Pho tượng người người vái chào kia và Chu Quốc Khánh trước mặt không hề giống nhau, một chút cũng không giống.
Chu Quốc Khánh ngơ ngác, cái gì không giống?
"Có phải anh không thích chụp ảnh hay không?"
Đường Niệm Niệm đột nhiên hỏi một câu.
"Đúng, không thích chụp."
Chu Quốc Khánh sửng sốt một chút, nhẹ gật đầu. Chụp ảnh đắt kinh khủng, anh ta cảm thấy không cần thiết phải lãng phí tiền. Hơn nữa khi còn bé anh nghe người già nói, chụp ảnh sẽ hút hồn, chụp một lần hồn sẽ hao tổn một chút. Cách nói này ăn sâu vào tâm trí anh ta, mặc dù hiện tại anh ta biết là mê tín, nhưng vô thức bài xích việc chụp ảnh, có thể không chụp thì sẽ không chụp.
"Chụp nhiều chút đi!"
Đường Niệm Niệm chân thành đề nghị, chụp nhiều một chút thì đời sau mới không khắc sai tượng.
"Ồ."
Chu Quốc Khánh ngạc nhiên. Anh ta không hiểu rõ lắm, thành lập nhà máy và chụp ảnh có liên quan gì đến nhau?
Nhưng mà cô Đường đã nói, sau này anh ta sẽ đi chụp mấy tấm ảnh, tránh làm cho cô Đường không vui.
Đường Niệm Niệm thu dọn túi đồ nghề, nói rằng lát nữa cô sẽ đến kéo máy móc.
Bát Ca cùng Chu Quốc Khánh cung kính đưa cô ra cổng, nhất là Bát Ca, lưng vẫn không dám thẳng, trên mặt không chỉ cung kính mà còn mang theo sự kính sợ sâu sắc.
Bởi vì ông ta biết, Hà Chí Thắng đã chết rồi,
Chết một cách thê thảm.
Không cần hỏi, tuyệt đối là nữ La Sát này gây ra.
Chờ Đường Niệm Niệm đi rồi, Chu Quốc Khánh không nhịn được nói: "Cô Đường nói hơi nhiều."
"Ngậm miệng!"
Bát Ca trừng mắt dữ tợn, muốn chết thì đừng kéo ông ta theo.
Chu Quốc Khánh bị trừng, không hiểu ra sao. Anh ta cũng phát hiện, Bát Ca dường như đặc biệt kiêng kỵ cô Đường, có cần đến mức đó không?
Anh ta không nhịn được hỏi. Bát Ca cười lạnh một tiếng, vẻ mặt cao thâm khó dò nói: "Lời hữu ích không nói hai lần. Tóm lại tôi nhắc nhở cậu một câu, tuyệt đối không nên toan tính, mưu mẹo, khôn lỏi trước mặt bà cô này, nếu không..."
Bát Ca giơ tay làm động tác cắt cổ, lại cười lạnh một tiếng.