Rắn độc ép Trương Ngọc Mai nhận tội

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu

Rắn độc ép Trương Ngọc Mai nhận tội

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 390 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trương Ngọc Mai cũng nhận ra nàng, trong mắt hiện lên vẻ ghen ghét, nhưng nhanh chóng cụp mắt xuống, làm ra vẻ đáng thương: “Tôi không hại ai cả, mấy người đổ oan cho tôi!”
Đường Niệm Niệm cười khẩy, trào phúng: “Có hại người hay không, cô là người biết rõ nhất, tôi sẽ khiến cô phải nói thật!”
Nàng sờ túi, lấy ra một con rắn nhỏ, chính là thứ lần trước cắn Tề Quốc Hoa.
Sau khi uống nước linh tuyền của mình, nàng thường xuyên tình cờ gặp con rắn nhỏ này trên núi. Mỗi lần gặp, con rắn nhỏ đều lè lưỡi, bám riết lấy nàng như chó con.
Khiến Đường Niệm Niệm cũng đành chịu, đành lấy ra chút nước linh tuyền cho nó uống. Số lần ngày một nhiều lên, con rắn nhỏ này cũng càng thêm mặt dày, bám riết không chịu rời đi. Đường Niệm Niệm không còn cách nào, chỉ đành thu nhận nó.
Cũng không phải phải bận tâm nhiều, bỏ vào không gian, con rắn nhỏ có thể tự mình chơi cả ngày, rất ngoan.
Mỗi ngày con rắn nhỏ sẽ ăn trứng gà trong không gian, béo tốt hơn rất nhiều, dài ít nhất một mét. Cái đầu hình tam giác với đôi mắt nhỏ như hạt đậu xanh, thè chiếc lưỡi đỏ chót, trông rất đáng yêu.
Nhưng những người khác thì không nghĩ như vậy.
“A... Rắn!”
“Là rắn độc!”
Các bạn học vây xem đều khiếp sợ, đồng loạt lùi về sau vài bước, sợ bị rắn độc cắn.
Mặt mày Trương Ngọc Mai trắng bệch không còn một giọt máu. Cô ta là người nhà quê, vừa liếc mắt đã nhận ra đây là rắn độc, cắn một phát có thể chết người.
Con rắn nhỏ quấn quanh cổ tay Đường Niệm Niệm, ngẩng đầu lên, thè lưỡi về phía Trương Ngọc Mai. Đồng tử dựng đứng trông vô cùng lạnh lùng và đáng sợ. Trương Ngọc Mai muốn lùi về sau nhưng cô ta đang bị giữ chặt trên bàn, không thể lùi lại được.
Đường Niệm Niệm cũng không nói lời thừa thãi, nàng đưa con rắn tới gần cổ Trương Ngọc Mai. Con rắn áp sát vào da cổ cô ta, có thể cắn cô ta bất cứ lúc nào.
Bị rắn cắn lên động mạch cổ, hậu quả thật khó lường.
Sắc mặt Trương Ngọc Mai trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, toàn thân run bần bật.
“Ai đặt sách cấm?”
Đường Niệm Niệm lạnh lùng hỏi, còn mang theo chút lười nhác. Cái khí chất mâu thuẫn này đặt lên người nàng lại trông vô cùng hài hòa.
Trương Ngọc Mai mím chặt môi, cô ta muốn cá cược một phen, rằng chị của Đường Lục Cân chắc hẳn không dám để rắn độc cắn cô ta trước mặt mọi người.
Đường Niệm Niệm cười lạnh, không giữ chặt con rắn nhỏ nữa, lạnh lùng nói: “Con rắn này là do tôi mới bắt được bên ngoài, không cẩn thận bò vào đây, xem ra nó rất thích cô đấy!”
Vừa dứt lời, con rắn nhỏ đã chui vào quần áo Trương Ngọc Mai, làn da lạnh tanh của rắn kề sát da thịt cô ta, bò dần lên phía trên.
“Buông tôi ra... Bảo nó đi đi... Cầu xin cô, thả tôi ra đi!”
Trương Ngọc Mai kinh hồn bạt vía, gào thét thảm thiết như quỷ khóc sói tru. Đường Niệm Niệm thờ ơ, lạnh lùng nhìn cô ta, bình thản nói: “Một, hai, ba, ai da, ra ngoài kìa!”
Con rắn nhỏ chui ra khỏi cổ áo Trương Ngọc Mai, cái đầu nhỏ đúng lúc thò ra ngay cổ họng cô ta. Chiếc lưỡi đó dán sát vào da thịt cô ta.
Cảm giác lạnh lẽo đáng sợ từ hơi thở của rắn xuyên qua da thịt, nhanh chóng lan ra toàn thân Trương Ngọc Mai.
Các bạn học đứng xem và nhân viên nhà ăn đều nhìn tới mức sởn gai ốc, ánh mắt nhìn về phía Đường Niệm Niệm có chút kiêng dè.
Đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy một cô gái xinh đẹp, lạnh lùng lại còn táo bạo, càn rỡ đến vậy.
Một số cậu chàng có ý đồ với Đường Niệm Niệm, những ý nghĩ vừa mới nhen nhóm cũng bị dập tắt, không dám có suy nghĩ gì nữa.
Con rắn nhỏ bò hoàn toàn ra ngoài, trườn quanh cổ Trương Ngọc Mai giống như chiếc vòng cổ. Đầu rắn bò lên mặt cô ta, ngẩng cao đầu ngang tầm mắt cô ta, chiếc lưỡi đỏ vẫn xì xì thè ra ngoài.
Đối mặt gần như vậy, đã hoàn toàn đánh sập ý chí của Trương Ngọc Mai. Cô ta thét chói tai, khóc lóc cầu xin: “Là tôi đặt, tôi thừa nhận, là tôi đặt, cầu xin cô lấy nó ra đi, tôi sẽ khai hết...”