Chương 393

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 393 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hiệu trưởng trừng mắt nhìn cô em vợ đứng cạnh, khẽ quát: “Không về làm việc à?”
“Anh rể, cô ta…”
Người phụ nữ béo vẫn không phục, chỉ vào Đường Niệm Niệm, hy vọng anh rể có thể giúp bà ta xả giận.
“Anh rể cái gì? Ở chỗ làm phải gọi tôi là hiệu trưởng, không có phép tắc gì cả, trừ tiền thưởng tháng này!”
Hiệu trưởng ngắt lời cô em vợ, sợ người em vợ ngu ngốc này lại lỡ lời nói ra những điều không đúng lúc, ảnh hưởng đến tiền đồ của ông ta.
Lúc này người phụ nữ béo mới phản ứng lại, hậm hực trừng mắt nhìn Đường Niệm Niệm, sau đó ngoan ngoãn quay về chỗ làm.
Mộng Vân Thường
“Xin hỏi cô họ gì?” Hiệu trưởng khách khí hỏi.
“Khách sáo quá, tôi họ Đường, cứ gọi tôi là Tiểu Đường được rồi.”
“Đồng chí Đường, xin hỏi đã xảy ra chuyện gì?”
Hiệu trưởng tất nhiên không dám gọi Tiểu Đường, chỉ khách sáo gọi đồng chí Đường.
Đường Niệm Niệm kể rõ chi tiết chuyện của Trương Ngọc Mai, sau đó còn kéo Trương Ngọc Mai ra, lớn tiếng nói: “Chỉ vì chút suy nghĩ đố kỵ, Trương Ngọc Mai này đã dùng cách ác độc như vậy để hãm hại em gái tôi. Cũng may nhờ lãnh đạo Cát Vĩ Hội thấu tình đạt lý, tôi cũng quen biết với một số lãnh đạo nên nhân cơ hội đi khiếu nại thay cho em gái. Nếu không thì không biết em gái tôi sẽ phải chịu hậu quả gì nữa!”
Nét mặt hiệu trưởng trở nên nghiêm túc, sự kiện Cát Vĩ Hội kia ông ta cũng biết.
Vốn dĩ chuyện đã quá đáng rồi, không ngờ còn có tình tiết sau đó, đã vậy còn liên quan tới học sinh trong trường, gia đình của người bị hại còn có lai lịch không nhỏ.
Ông ta suy nghĩ không lâu đã đưa ra quyết định.
“Đồng chí Đường, là do tôi quản lý chưa tốt, trước hết tôi xin nói lời xin lỗi.”
Thái độ của hiệu trưởng rất tốt, thậm chí có chút ăn nói khép nép. Tròng mắt của các bạn học sinh đang vây xem đều muốn rớt hết xuống đất, người đang nịnh nọt trước mặt bọn họ chính là vị hiệu trưởng luôn vênh váo đắc ý với cấp dưới đó ư?
Đường Niệm Niệm thấy tình hình chuyển biến tốt thì lùi lại, nói: “Hiệu trưởng trăm công nghìn việc, nhất định không thể chú ý hết được tất cả mọi chuyện. Có một hai con cá lọt lưới cũng rất bình thường.”
Hiệu trưởng nhẹ nhàng thở ra, mắt nhìn về phía Trương Ngọc Mai, nói: “Bạn học Trương Ngọc Mai này phẩm hạnh không đứng đắn, lòng dạ ác độc. Trường học nhất định không thể giữ lại loại người như thế này. Tôi sẽ ra thông báo khai trừ sau, trong vòng ba ngày sẽ yêu cầu trò ấy rời khỏi trường!”
Chỉ là một học sinh nông thôn thôi mà, ông ta không dám gây thù với Đường Niệm Niệm có lai lịch bí ẩn kia đâu.
Hơn nữa quả thật Trương Ngọc Mai đã làm sai, ông ta có khai trừ cũng không hề bị áp lực tâm lý.
“Đừng mà, hiệu trưởng, cho em thêm một cơ hội nữa đi, cầu xin thầy!”
Trương Ngọc Mai hét to như người điên, còn muốn quỳ xuống xin tha, nhưng bị Đường Niệm Niệm túm cổ áo, không thể quỳ xuống được.
Hiệu trưởng nhíu mày, vô cùng chán ghét Trương Ngọc Mai đang la hét ầm ĩ. Ông ta lạnh lùng nói: “Đã làm sai thì phải nhận phạt, Trương Ngọc Mai, lập tức về ký túc xá thu dọn đồ đạc, đừng ở lại trường học nữa, ảnh hưởng tới việc học tập của những bạn khác!”
“Em không đi… Đường Lục Cân, tại sao cô độc ác như vậy? Rõ ràng cô chẳng bị gì cả, tại sao lại muốn ép chết tôi?”
Trương Ngọc Mai nhìn về phía Đường Lục Cân ngập tràn thù hận. Đúng là cô ta làm sai nhưng cô ta đã nhận lỗi rồi mà.
Đường Lục Cân không hề hấn gì, tại sao phải đuổi cùng giết tận cô ta như vậy?
Sắc mặt Đường Niệm Niệm lạnh xuống, không nói hai lời đã tát ả khốn nạn kia mười cái. Tát xong một bên, rồi lại tát qua bên kia, hai bên mặt nhanh chóng sưng lên, khóe miệng còn chảy ra máu.
“Đường Lục Cân không bị sao là do phúc của em ấy tốt, cô hy vọng em ấy gặp chuyện à? Cô đúng là loại người ác độc!”
Kiểu người Đường Niệm Niệm chán ghét nhất chính là kiểu người năng lực không tốt, ghen tị người khác sống quá tốt, đã vậy còn âm thầm giở trò hãm hại người khác.
Cô lấy khăn tay ra, xoa xoa tay, sau đó nhét khăn tay về lại túi áo, nói với hiệu trưởng: “Với kiểu người đến chết cũng không biết hối cải như thế này, tôi đề nghị nên loại bỏ sớm một chút để trường học trở nên tốt hơn, đỡ phải gây họa cho những bạn học khác!”
Hiệu trưởng bị một màn hung tàn của cô trước đó dọa sợ, hồi lâu mới phản ứng lại, sững sờ gật đầu: “Đúng đúng đúng, hôm nay khai trừ ra khỏi trường luôn. Đồng chí Đường yên tâm, tôi sẽ yêu cầu giáo viên trông chừng kỹ!”
“Hiệu trưởng sáng suốt!”
Đường Niệm Niệm khẽ cười.