Niệm Niệm bày kế, Chu Tư Minh mắc câu

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu

Niệm Niệm bày kế, Chu Tư Minh mắc câu

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 428 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đường Niệm Niệm xoa bụng, mong bà cụ Đường về, cô lười nấu cơm lắm, ngồi mát ăn bát vàng vẫn sướng hơn.
"Chị hai!"
Đường Cửu Cân với đôi chân ngắn ngủn chạy như bay về nhà, ghé sát tai Đường Niệm Niệm, hạ giọng thì thầm: "Cái tên xấu xa kia lên núi, còn tới mượn cuốc của bác ba."
"Đã biết, đừng nói cho người khác biết!"
Đường Niệm Niệm lấy một đồng tiền từ bóp tiền ra, nhét vào tay cô bé.
"Ai em cũng không nói!"
Cửu Cân gật đầu lia lịa, mắt sáng rỡ, chạy vội về phòng, bé mò tìm cái lỗ nhỏ dưới sàng, đó là chỗ giấu tiền của bé.
Chuyện này chỉ có bé và chị hai biết, bé sẽ không nói cho ai biết đâu!
Nếu không, bà nội sẽ lấy hết tiền của bé mất.
Đường Niệm Niệm khẽ nhếch môi cười, đã có tiền bịt miệng, chắc chắn bé sẽ giữ kín như bưng.
Chu Tư Minh mắc câu rồi, tốt lắm!
Hiện giờ không cần vội vã, đợi ăn trưa xong thì lên núi, tặng ông cụ Chu một món quà lớn.
Nhà họ Chu có mấy người con cháu nhỉ?
Đường Niệm Niệm nhớ Thẩm Kiêu từng nói, hình như là bốn hay năm người gì đó, nếu là năm thì cũng tốt, Chu Tư Lượng đã bị phế, còn Chu Tư Nhân... Ôi trời!
Cô quên mất tên khốn này, chắc hẳn vẫn còn sống trong bệnh viện tâm thần chứ nhỉ?
Lát nữa gọi điện thoại cho Thẩm Kiêu hỏi xem sao.
Cho dù Chu Tư Nhân còn sống thì cũng đã thành phế vật, về phần Chu Tư Minh, mạng sống của hắn ta chỉ còn là vấn đề thời gian.
Đã phế ba người, còn lại hai.
Ông cụ Chu thật là tốt bụng, lần lượt đưa từng đứa cháu đến tay cô để cô hành hạ.
Bà cụ Đường thẳng lưng đi về nhà, hai nàng dâu theo sau, gương mặt hồng hào, nhìn là biết kết quả của việc ngày nào cũng được ăn thịt.
"Bà, ngày mai cháu muốn ăn hoa mai chưng thịt!"
Đường Niệm Niệm lười biếng nằm ườn ra, thẳng thắn đòi hỏi, mới nãy không biết nhà ai làm món hoa mai chưng thịt, mùi thơm nức mũi.
"Có thịt xào măng đó, sao cháu không ăn?"
Bà cụ Đường tức giận trừng mắt nhìn nó, nhanh chóng đi vào bếp.
Chưa thấy đứa cháu nào lười biếng như con bé này nhà bà, ngày nào cũng như không có xương cốt, ngủ nướng đến khi mặt trời lên cao, nếu không phải không thể tè trên giường được, thì con bé chết tiệt này tuyệt đối có thể nằm lì trên giường cả ngày, hết ăn lại uống, một năm cũng không thèm xuống giường.
"Không muốn ăn thịt xào măng, bà, cháu muốn ăn rau chưng thịt, còn muốn ăn thịt kho măng, thêm đậu hũ ngâm thịt nữa..."
Đường Niệm Niệm lại gần, đi theo sau bà cụ, miệng lải nhải không ngừng như thầy cúng tụng kinh, nói đến mức bà cụ Đường nhức cả đầu, tức giận bốc hỏa, rống lên: "Cháu đi mà mua nguyên liệu!"
"Được!"
Lúc này Đường Niệm Niệm mới hớn hở, chờ sau khi giải quyết chuyện của Chu Tư Minh, cô sẽ lên trấn mua nguyên liệu nấu ăn.
Bà cụ Đường nghiến răng, rất muốn mắng cho vài câu, nhưng lại chẳng biết mắng gì cho phải. Con bé này quen thói lười biếng rồi, bà mắng nó mười bảy năm trời rồi, chẳng thấy nó thay đổi chút nào, ngược lại càng ngày càng lười.
Thôi, dù sao cũng đã tìm được con rể tốt rồi, cứ để nó làm phiền Tiểu Thẩm là được!
Khi bà cụ Đường đang nấu cơm, bà nhìn thấy có vài người khiêng cuốc và ki đi ngang qua cổng, đúng là người của tên bại hoại Chu Tư Minh.
"Những người đó sao lại đi đào núi vậy?"
Bà cụ Đường vẫy tay gọi Tuyên Trân Châu đang nhóm lửa, nàng dâu bà đứng sát cửa sổ, nhìn chằm chằm những người này, lông mày nhíu lại thành hình chữ xuyên.
"Là đi đào mộ sao? Không phải mộ đều ở trong các di tích sao?"
Tuyên Trân Châu cũng có chút kiến thức, nhà mẹ đẻ nàng ở thôn bên cạnh, bên đó có một cái mộ cổ, có người lúc đi chăn bò đã phát hiện, sau đó cấp trên phái rất nhiều người xuống, đào được rất nhiều rương hòm, chai lọ, nói đó là mộ của một vương gia ngày xưa.
"Phụt... Xui!"
Bà cụ Đường khạc một bãi nước miếng ra ngoài cửa sổ, bà chẳng có hứng thú, tiếp tục nấu cơm.
Nhưng trong lòng bà lại thầm cầu nguyện: "Ông trời có mắt, chôn hết những kẻ xấu xa này vào hầm mộ, để bọn chúng chết ngạt trong đó đi!"
Gần đây ông trời làm việc hiệu quả lắm, bà cụ Đường quyết định giao trọng trách trừng phạt kẻ xấu cho ông trời!
Sau khi cầu nguyện xong, bà cụ Đường an tâm nấu cơm, không còn bận tâm đến đám người Chu Tư Minh nữa.