Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu
Hang Động Sập Bẫy
Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 430 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Liễu Kháng Nhật nghiến răng, lúc cúi đầu xuống, ánh mắt đầy hận thù, nhưng ông ta nhanh chóng ngẩng lên, lập tức nở nụ cười tươi: “Tất nhiên không thể để cậu Chu làm rồi, để tôi làm việc này cho!”
Mẹ kiếp, đợi sau khi ông ta dựa vào nhà họ Chu mà thăng tiến như diều gặp gió, nhất định sẽ khiến cho tên nhãi ranh Chu Tư Minh này biết tay ông ta!
Chỉ được cái tốt số, chảnh chọe trước mặt ông ta làm gì chứ?
Liễu Kháng Nhật miễn cưỡng bước vào hang làm việc, đáng tiếc là từ nhỏ cơ thể ông ta đã yếu ớt, chậm chạp, thật sự chưa từng nếm trải loại khổ cực này. Ngay cả nửa tảng đá cũng không nhấc nổi, cứ đi lảo đảo, mãi mới khiêng ra được, nhưng vừa đến cửa hang thì lại ngã, làm rơi vỡ cả kính.
Chu Tư Minh nhíu mày thật chặt, đúng là đồ vô dụng!
Liễu Kháng Nhật sờ kính, một bên kính đã vỡ, lại đúng vào bên mắt trái có độ cận nặng nhất của ông ta. Chỉ còn lại một bên kính, sau khi đeo vào ông ta nhìn mọi thứ đều mờ mịt, đi vài bước đã suýt ngã.
Chu Tư Minh lạnh lùng nhìn dáng vẻ loạng choạng, xiêu vẹo của ông ta, vẻ mặt vô cảm, ánh mắt khinh miệt, nhưng không hề lên tiếng bảo dừng.
Liễu Kháng Nhật đợi mãi mà Chu Tư Minh vẫn không lên tiếng, lòng hận thù đã dâng lên tột độ, nhưng ông ta không thể hiện ra ngoài mặt, vẫn cam chịu đi khiêng đá.
Ông ta nhẫn nhịn!
Rồi sẽ có ngày báo thù!
“Ầm ầm…”
Một tiếng sấm vang lên, Liễu Kháng Nhật vừa lúc ra đến cửa hang, sợ đến mức lảo đảo, suýt nữa thì ngã.
“Còn bao lâu nữa?” Chu Tư Minh lạnh lùng hỏi.
“Khoảng mười phút!”
Một cấp dưới đáp.
Chu Tư Minh giãn mày, lúc này trên trời bắt đầu rơi vài hạt mưa, đọng trên mặt anh.
“Cậu chủ lớn, cậu vào hang tránh mưa đi ạ.”
Một cấp dưới lên tiếng.
Chu Tư Minh khẽ gật đầu, sau đó đi vào hang.
Trong hang không rộng lắm, hơi ẩm nồng nặc, bùn đất ẩm ướt dưới chân bốc mùi hôi thối giống như phân. Chu Tư Minh tự tìm một chỗ khô ráo để đứng.
“Ầm…”
Tiếng sấm càng lúc càng lớn, mưa càng lúc càng nặng hạt, người của Chu Tư Minh dưới mưa làm việc, sau mười mấy phút, cuối cùng cũng dọn sạch đá.
“Đi!”
Chu Tư Minh không giấu nổi vẻ hưng phấn, giọng nói vang lên, ngay cả lớp bùn nhão trên mặt đất cũng trở nên dễ nhìn. Anh ta dẫn theo cấp dưới tiến vào trong hang, người cuối cùng đi theo là Liễu Kháng Nhật.
Đường Niệm Niệm từ trong bụi cỏ chui ra, miệng vẫn còn nhai cỏ, cô lau đi nước mưa trên mặt, khẽ khàng leo lên phía trên hang. Nơi cô đang đứng chính là chỗ cô đã dùng búa đập nứt trước đó.
“Ầm…”
Một tia chớp lớn chợt xuất hiện, xé toạc bầu trời, ngay sau đó rất nhiều tiếng sấm lớn, và mưa rào tầm tã nối tiếp nhau trút xuống.
Đường Niệm Niệm khẽ nhếch môi, ông trời cũng giúp sức đến thế, thật không tồi!
Cô lấy một cái búa lớn từ trong không gian ra, dồn hết sức lực vào đan điền rồi giáng búa xuống. Âm thanh lớn của cú đập bị tiếng sấm che lấp, sau đó cô đập xuống ba lần.
“Ầm…”
Đường Niệm Niệm đứng ngay vị trí bị sập, sau đó nhanh chóng lùi ra, rồi tiếp tục giáng búa.
Tiếng đập liên tục vang lên hòa cùng tiếng sấm, tốc độ của Đường Niệm Niệm rất nhanh. Trong hang, đám Chu Tư Minh vẫn chưa nhận ra một tảng đá đang chắn lối ra.
Đường Niệm Niệm ngừng lại, ước tính khoảng cách sạt lở, chừng mười lăm mét, chắc chắn đã đủ để chôn vùi người rồi.
Đám Chu Tư Minh không mang theo dụng cụ vào bên trong, tất cả đều vứt ở bên ngoài. Dù bọn họ có mang theo vài dụng cụ như dao găm thì cũng không thể đào nhanh được như vậy.
Bên trong có nước nhưng không có đồ ăn, những người này nhiều nhất cũng chỉ chống đỡ được mười ngày.
Đường Niệm Niệm nhảy xuống, thu tất cả dụng cụ ở cửa hang vào không gian, sau đó xóa sạch dấu chân và dấu vết trên đất, rồi men theo vách đá leo xuống, đội mưa chạy về nhà.
Về tới nhà đã ướt sũng, Đường Niệm Niệm hắt hơi một tiếng, vội vàng đun nước tắm rửa.
Trận mưa này kéo dài đến tối vẫn không ngừng, chỉ nhỏ hạt hơn một chút. Sau khi Đường Niệm Niệm tắm rửa xong, bèn chạy tới bên bếp lò ngồi xuống, lấy cớ là giúp bà cụ Đường nhóm lửa, nhưng thực chất là muốn nướng khoai lang.
Đường Niệm Niệm cho vài củ khoai lang và khoai tây vào trong bếp, thỉnh thoảng lại dùng que gạt gạt xem đã chín chưa. Món khoai tây khoai lang nướng bằng củi lửa thế này rất thơm, nhưng mỗi lần ăn xong môi đều sẽ bị đen thui.
“Thêm chút lửa vào đi!”
Bà cụ Đường đang xào nấu thức ăn, nhắc cô bé thêm lửa. Nhưng bà nói mãi, lửa vẫn càng lúc càng yếu, trông như sắp tắt đến nơi. Xào đồ ăn cũng không còn đủ hơi nóng, bà đi qua xem, chỉ thấy Đường Niệm Niệm đang cời cời trong bếp lò, đến nỗi lửa cũng bị cời cho tắt ngúm.