Khí Phách Bà Cụ Đường

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 435 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Mấy người còn biết xấu hổ không hả? Đông người lớn như vậy mà lại đi bắt nạt con nít nhà tôi, mấy người còn ác hơn cả địa chủ nữa! Bà đây đến cả ma quỷ còn chẳng sợ, có bản lĩnh thì nhằm vào bà này! Ông cụ nhà tôi năm đó từng giết giặc, mấy người giỏi thì đụng vào bà đi, bắt nạt cháu gái tôi thì có gì hay ho!”
Bà cụ Đường xông ra ngoài cửa, dáng người tuy nhỏ bé nhưng khí thế lại ngút trời. Bà kéo Đường Cửu Cân về phía mình, che chở ở phía sau rồi bắt đầu nổi trận lôi đình.
“Cửu Cân, ai bắt nạt con hả?”
Từ Kim Phượng vội chạy tới, kéo con gái lại, kiểm tra từ đầu đến chân. Giờ đây bà ấy chỉ có hai cô con gái, nhất định phải bảo vệ thật cẩn thận.
“Bọn họ hung dữ với con, còn trừng mắt nhìn con nữa!”
Đường Cửu Cân chỉ tay về phía người đàn ông vừa quát mắng mình, hất cằm mách tội.
Người đàn ông này khoảng ba mươi tuổi, gầy gò, thấp bé, dung mạo chẳng có gì nổi bật, thậm chí còn hơi xấu xí. Hắn là người của Cát Vĩ Hội, vốn quen thói hống hách, cậy quyền, làm sao chịu nổi sự bực tức này, liền đứng dậy định mắng lại.
Nhưng bà cụ Đường không cho hắn cơ hội.
Bà cụ xông lên trước, chỉ thẳng vào mũi hắn, giận dữ mắng: “Anh là cái thá gì? Nhìn cái bộ dạng như khỉ này của anh, có băm ra cũng chẳng đầy một bát thịt, xấu xí! Cái thứ xấu xí đầu to óc như trái nho kia, anh dựa vào cái gì mà dám quát cháu gái tôi? Nó mắc lỗi gì hả? Cả nhà chúng tôi đều là thành phần bần nông trong sạch, dòng dõi chân chính! Lúc ông nhà tôi đánh giặc, anh còn đang ăn cỏ trong bụng mẹ đấy!”
“Bà… ông… Sao bà dám nói như vậy? Tôi là phó chủ nhiệm Cát Vĩ Hội, bà cứ chờ đấy cho tôi!”
Người đàn ông gầy gò tức giận đến muốn thổ huyết. Hắn diễu võ giương oai nhiều năm như vậy, còn chưa từng chịu ấm ức như thế này. Bà cụ nông thôn này quá đáng giận.
“Ai mà thèm quan tâm anh là chủ nhiệm phó hay chủ nhiệm phú! Bắt nạt cháu gái tôi chính là lũ thổ phỉ cường đạo! Anh là cái thá gì mà dám đến Đường Thôn chúng tôi giương oai đánh rắm? Anh về hỏi mẹ anh một chút xem, lúc sinh anh đã sinh cho anh mấy lạng gan mà dám?”
Bà cụ Đường chẳng thèm quan tâm chủ nhiệm hay không chủ nhiệm. Ở Đường Thôn này, bà ấy chính là bá chủ một vùng, đến cả Thiên Hoàng lão tử tới bà ấy cũng chẳng sợ.
Bà cụ còn tiến thêm một bước, định túm lấy cổ áo người đàn ông gầy, hung hăng tát cho mấy bạt tai.
Người đàn ông gầy tức giận gào lên: “Mấy người chết hết rồi sao? Còn không mau bắt bà cụ này lại!”
Những người khác chẳng ai nhúc nhích. Chuyện này đâu phải của mình, liên quan gì đến họ? Chỉ có mấy người của Cát Vĩ Hội là động thủ, định bắt bà cụ Đường.
“Ai dám động đến mẹ tôi!”
Đường Mãn Kim vớ lấy cái cuốc. Người hiền lành mà nổi giận thì cũng đáng sợ lắm. Từ Kim Phượng xông ra ngoài cổng, lớn tiếng kêu gọi: “Người trong thành đánh mẹ tôi! Bọn họ không nói lý lẽ, còn ra tay đánh người!”
Các thôn dân đang tán gẫu bên ngoài nghe thấy, dám đánh người ngay trên đất của mình, làm sao chịu được? Họ lập tức xông vào, căn nhà nhỏ bé lập tức chật như nêm cối vì người chen chúc.
“Mấy người dựa vào cái gì mà đánh người? Người trong thành ghê gớm thật ha!”
“Đến cả bà già cũng đánh, mấy người còn là người không?”
Các thôn dân che chắn bà cụ Đường ở phía sau, trừng mắt nhìn chằm chằm những kẻ đó.
Người họ Đường ở Đường Thôn nổi tiếng đoàn kết. Bình thường tuy có chút mâu thuẫn nhỏ, nhưng khi đối phó với người ngoài thì lại đồng lòng nhất trí, dù cho hôm qua có cãi nhau, hôm nay cũng sẽ ra tay giúp đỡ.
“Mấy người vô pháp vô thiên! Muốn đi nông trường cải tạo phải không?” Phó chủ nhiệm miệng thì mạnh mẽ nhưng trong lòng lại yếu ớt, gào lên, chân cũng bắt đầu run rẩy.
“Anh có quyền gì mà bắt chúng tôi đi cải tạo? Chúng tôi đã vi phạm điều gì? Làm chủ nhiệm mà anh tưởng mình là hoàng đế à, khẩu khí lớn thật!”
“Đừng nói nhảm với bọn họ nữa, lôi ra ngoài!”
Chút uy hiếp ấy, các thôn dân hoàn toàn không để tâm, thậm chí còn định xông lên lôi Phó chủ nhiệm ra ngoài.