Thiếu Gia Chu Tư Minh: Khó Nuốt Nước Bẩn

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu

Thiếu Gia Chu Tư Minh: Khó Nuốt Nước Bẩn

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 437 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Cậu cả, uống chút nước đi!”
Một tên thuộc hạ dùng ấm múc một ít nước trong sơn động, sau khi để lắng cặn, đưa cho Chu Tư Minh uống.
“Ta không uống, mùi tanh quá.”
Chu Tư Minh từ chối, hắn ta không tài nào uống nổi thứ nước bẩn thỉu này, mùi tanh của đất nồng nặc, chỉ mới ngửi một cái đã khiến hắn buồn nôn muốn ói.
Từ tối hôm qua đến giờ, hắn ta chưa uống một giọt nước nào, môi đã khô nứt nẻ, cổ họng như bị lửa đốt, nhưng hắn vẫn không thể nào nuốt trôi thứ nước bẩn thỉu đó.
Hơn nữa Chu Tư Minh cảm thấy, hẳn là sẽ không đến mức đường cùng, hắn là cậu cả nhà họ Chu, ông nội hắn quyền cao chức trọng, trước khi đến Chư Thành đã đánh tiếng với những người có địa vị ở đây rồi. Hắn mất tích một đêm, những người đó khẳng định sẽ phái người đi tìm.
Chắc cũng sắp tìm đến đây rồi nhỉ?
Chu Tư Minh dựa vào chút hy vọng mong manh ấy mà một mực cố gắng chống đỡ, sống chết không chịu uống nước bẩn.
Chỗ nước này là do thuộc hạ đào một cái hố trong đất bùn, sau khi nước lắng xuống, mới dùng ấm múc vào. Đám người bọn họ giẫm đạp qua lại trên mặt đất, bẩn thỉu không chịu nổi, thứ nước như vậy hắn ta làm sao mà uống được chứ?
“Các ngươi uống đi, ta vẫn ổn!”
Chu Tư Minh cố gắng nuốt khan, trong miệng khô khốc.
“Cậu cả, nếu không uống nước thì cậu sẽ không chịu nổi đâu. Người cứu viện còn không biết khi nào mới tới được, cậu phải duy trì thể lực.” Thuộc hạ tận tình khuyên bảo.
Thật ra, đám thuộc hạ cũng đã cạn kiên nhẫn. Bọn họ nghe theo mệnh lệnh của ông cụ Chu mà đến đây, trước kia chưa từng tiếp xúc với Chu Tư Minh, chỉ biết cậu cả nhà họ Chu có tiếng là thanh danh tốt, nhã nhặn khiêm tốn, giản dị mộc mạc.
Trước khi đến, bọn họ còn cảm thấy may mắn, nghĩ rằng Chu Tư Minh chắc chắn là một người dễ hòa hợp, nhiệm vụ lần này hẳn sẽ đơn giản.
Nhưng sau khi tiếp xúc mấy ngày, bọn họ mới vỡ lẽ, thế nào là “có tiếng mà không có miếng”.
Cái gọi là nhã nhặn khiêm tốn, giản dị mộc mạc, thực chất phải là ngược lại mới đúng. Chu Tư Minh cuồng vọng tự đại, ham hưởng thụ, hơn nữa tận sâu bên trong lại khinh thường người nông thôn, chẳng khác gì Chu Tư Lượng hay Chu Tư Nhân.
Mặc dù chán ghét Chu Tư Minh, nhưng mấy tên thuộc hạ vẫn kiên nhẫn chăm sóc hắn ta. Nếu cậu chủ này mà xảy ra chuyện nữa, bọn họ trở về sẽ không có cách nào ăn nói được.
Lần này xảy ra chuyện quá đột ngột, bọn họ không có chút chuẩn bị nào. Tám người chỉ có một bình nước, cùng với một gói bánh quy nhỏ mà Liễu Kháng Nhật mang theo, ngoài ra không còn gì khác.
Nhưng trong sơn động có nước, ít nhất cũng có thể cầm cự được mười ngày, nên mấy tên thuộc hạ cũng không quá nản lòng.
“Ta uống một chút.”
Chu Tư Minh cũng lo lắng mình sẽ gục ngã, liền thỏa hiệp, cầm lấy ấm nước nhấp một ngụm. Mùi tanh của đất lập tức xộc vào miệng, kích thích thần kinh mẫn cảm yếu ớt của hắn ta.
“Ọe...”
Chu Tư Minh che miệng lại, nôn khan mấy tiếng, chỉ phun ra số nước vừa uống. Dạ dày hắn ta quay cuồng một hồi, nhưng không có gì khác phun ra được.
Thuộc hạ nhíu chặt lông mày. Trong sơn động tối đen như mực, gã không cần phải che giấu biểu cảm của mình, bởi vậy, giờ phút này trên mặt gã tràn đầy vẻ ghét bỏ và xem thường.
Nếu không phải nể mặt lão thủ trưởng, gã đã chẳng buồn quan tâm sống chết của gã công tử bột này.
“Ta không uống, ngươi cầm đi đi!”
Chu Tư Minh cố sức che miệng, hắn ta thật sự không thể uống nổi. Lớn đến vậy rồi mà hắn chưa từng chịu khổ bao giờ.
Dù cho là vào thời kỳ nạn đói mười mấy năm trước, hắn cũng chưa từng thiếu thốn miếng ăn, thậm chí thỉnh thoảng còn được ăn sô cô la và táo.
Thuộc hạ không thèm để ý đến hắn ta nữa, cầm ấm nước trở về chỗ đồng bọn.
Một bình nước ít ỏi được mấy người bọn họ chia nhau uống. Gói bánh quy nhỏ của Liễu Kháng Nhật cũng bị sung công, bản thân ông ta chỉ còn lại một miếng.
“Ục ục ục...”
Không biết bụng ai kêu lên, trong bóng đêm nghe rõ mồn một.
Liễu Kháng Nhật cố sức đè bụng, yếu ớt nói: “Sao vẫn chưa có người đến cứu chúng ta? Nếu không đến nữa thì ta sẽ chết đói mất!”
Từ hôm qua đến giờ, ông ta chỉ ăn một miếng bánh quy, chẳng thấm vào đâu.
Rõ ràng gói bánh quy kia là của ông ta, vậy mà những người này còn ngang ngược hơn cả cướp bóc. Liễu Kháng Nhật giận mà không dám hé răng, đành chôn oán khí sâu dưới đáy lòng, chờ ngày sau nhà họ Liễu của ông ta đông sơn tái khởi. Hừ, khoản nợ này ông ta sẽ tính toán từng li từng tí một.