Chu Tư Minh mất tích: Hang rắn và những lời đồn

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu

Chu Tư Minh mất tích: Hang rắn và những lời đồn

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 442 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Xào với thịt và đậu phụ khô, ngon lắm ạ!”
Đường Niệm Niệm tha thiết yêu cầu bà cụ xào một chén, bà cụ Đường lườm cô một cái, rồi hậm hực đi xào.
Đường Niệm Niệm và Cửu Cân chia mâm xôi ra ăn.
Lại một ngày trôi qua, Chu Tư Minh đã mất tích hai ngày hai đêm, không thể giấu giếm thêm được nữa, Chư Thành chỉ đành gọi điện báo cho nhà họ Chu ở Bắc Kinh, báo cáo tình hình thực tế.
“Tư Minh mất tích hai ngày, vì sao bây giờ mới báo cáo chứ?” Ông cụ Chu tức đến mức suýt nghiến nát răng.
“Ban đầu cứ nghĩ chỉ là chuyện nhỏ, nhưng lại không tìm thấy đồng chí Chu Tư Minh và đồng nghiệp của cậu ấy, lão thủ trưởng, xin lỗi, đó là sơ suất của chúng tôi!”
“Mau đi tìm, cho dù có đào tung cả ngọn núi cũng phải tìm ra Tư Minh!”
Ông cụ Chu cố nén cơn giận, Tư Nhân vẫn chưa có tin tức, Tư Minh cũng mất tích, Chư Thành này, chẳng lẽ khắc kỵ với nhà họ Chu sao?
Ông ta đột nhiên hối hận, không nên phái cháu trai tới Chư Thành, đã mất đi Tư Lượng và Tư Nhân, vì sao ông ta còn hồ đồ, phái Tư Minh tới Chư Thành tìm báu vật nữa chứ?
Là ông ta quá khinh địch!
Nhà họ Đường chắc chắn đã bố trí người ở Chư Thành để bảo vệ khu báu vật kia, cho nên Tư Minh và Tư Nhân mới phải chịu khổ.
Ánh mắt của ông cụ Chu dần trở nên lạnh lẽo, ông ta phải tự mình đến Chư Thành một chuyến mới được.
Đã bốn ngày kể từ khi Chu Tư Minh mất tích, ngày nào đoàn người của Ngụy Chương Trình cũng lên núi tìm người, ai nấy đều rất nỗ lực, sáng sớm đã lên núi, tới khi trời tối mịt mới xuống núi, ai cũng mệt đến mức sụt cân thấy rõ.
Nhưng vẫn không tìm thấy người, nhóm người Chu Tư Minh như thể bốc hơi khỏi thế gian.
Còn về hang động kia, đoàn người của Ngụy Chương Trình không còn tới tìm nữa, bởi vì mỗi lần bọn họ tới hang động đó, đám rắn độc kia lại xuất hiện, hơn nữa còn nhiều hơn cả buổi tối hôm đó, rắn độc đông nghịt hàng trăm con, chỉ đứng từ xa nhìn cũng đã rợn tóc gáy.
Không ai dám chọc vào rắc rối, nên đều đứng cách hang động đó rất xa.
Huyện thành lại phái tới không ít người, đội cứu hộ ngày càng đông đảo, khoảng năm sáu mươi người, thôn dân Đường Thôn cũng tham gia, vì mỗi ngày sẽ được trả một đồng tiền công.
Chỉ cần lên núi tìm người là được một đồng, còn nhiều hơn cả làm ruộng.
Nam nữ già trẻ của Đường Thôn đều lên núi, bao gồm cả Đường Cửu Cân và Đường Niệm Niệm, còn có Đường Mãn Kim, có tiền thì dại gì mà không làm.
“Thật là kỳ lạ, sao những con rắn đó chỉ canh giữ mỗi một chỗ đó vậy? Chẳng lẽ có báu vật gì sao?”
Có thôn dân nhỏ giọng lẩm bẩm nói, vừa rồi ông ta đứng từ xa nhìn những con rắn đó, chân đã nhũn cả ra.
Hơn bốn mươi năm sống cũng chưa từng thấy nhiều rắn tới như vậy, lại càng không biết sau núi Đường Thôn sẽ có nhiều rắn đến thế, trước đây chúng ẩn náu ở đâu vậy?
Thật ra những con rắn đó đều bò từ núi khác tới, bởi vì chúng nó nghe nói, ở đây có thú mẹ hai chân, có một công việc vô cùng tốt, được bao ăn bao ở, còn có thể giúp chúng trở nên mạnh mẽ hơn, không cần làm gì cả, chỉ cần canh cửa hang động là được.
Chuyện tốt như vậy, dù là rắn ngốc cũng sẽ không từ chối, thế nên, toàn bộ rắn trong phạm vi mấy chục dặm đều bò tới đây làm việc cho Đường Niệm Niệm.
“Báu vật khỉ gì, rắn thích nơi nào nhiều âm khí, trong hang động kia biết đâu lại có cương thi đấy.”
“Tôi chưa từng thấy cương thi, nhưng cha tôi nói, ông ta có một người anh em họ, trước khi giải phóng từng lên núi đốn củi, phát hiện một tổ ong lớn đầy mật trên một nấm mồ, ông ta hái về ăn, kết quả người mọc đầy mụn nhọt độc, đau tới chết, người xưa nói đó là mật ong nhiễm thi độc từ quan tài, ai ăn cũng chết!”
“Tôi cũng từng nghe nói, dù sao những thứ mọc trên mồ mả đều không thể ăn được, ăn vào là gặp xui xẻo!”
...
Chủ đề dần dần thay đổi, mọi người đều thích thú thảo luận những truyền thuyết kỳ bí, có vài chuyện là thật, còn lại đều là tin đồn, bọn họ lên núi tìm người trong vô định, nhàm chán nên kể chuyện xưa để giải khuây.
Còn về Chu Tư Minh không rõ sống chết, các thôn dân chẳng buồn quan tâm, bọn họ chỉ muốn kiếm được một đồng tiền công dễ dàng.