Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu
Giông Bão Ập Đến
Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 444 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cửu Cân đang héo hon như cây cà tím bị sương giá liền lập tức tươi tỉnh như được tưới nước suối tiên, khuôn mặt bé nhỏ rạng rỡ hẳn lên. Cửu Cân siết chặt đồng tiền trong tay, nở nụ cười tươi như hoa, ôm chặt lấy cánh tay của Đường Niệm Niệm, làm nũng: “Chị hai ơi, em thích chị nhất.”
“Em chỉ thích tiền thôi!”
Đường Niệm Niệm búng lên trán cô bé, vừa cười vừa trách yêu.
Đường Cửu Cân cười hì hì chạy đi, muốn giấu tiền, không thể để bà và mẹ lấy mất nữa.
Trời tối mịt, người trong thôn đều đã chìm vào giấc ngủ.
Đường Niệm Niệm thay đồ đen, rồi lên núi.
Trên trời, mây đen kịt sà xuống rất thấp, trên núi không khí cũng vô cùng ngột ngạt, có cảm giác hơi khó thở, dường như sắp có một trận mưa lớn.
Đường Niệm Niệm lấy áo mưa từ không gian trữ vật ra mặc, chạy lên hang động trên đỉnh núi, nằm úp xuống, ghé tai lắng nghe.
Tốc độ của đám người Chu Tư Minh cũng khá nhanh, năm ngày đã đào được bảy tám mét. Với tốc độ này, chỉ ba bốn ngày nữa là có thể thoát ra ngoài.
Nhưng tiếc thay, bọn họ lại gặp phải cô ấy!
Đường Niệm Niệm lấy chiếc máy xúc từ không gian trữ vật ra, vào khoang điều khiển, ngồi chờ cơn giông bão ập đến.
Trong hang động.
Chu Tư Minh nằm vật vã dưới đất như một xác chết, chẳng còn chút hình tượng nào. Mặt mũi anh ta xanh xao trắng bệch, đôi mắt vô hồn, anh ta sắp chết đói đến nơi rồi.
Sau hai ngày chịu đựng, tính kiêu căng và thói quen sạch sẽ của anh ta đã hoàn toàn sụp đổ. Mùi tanh của đất giờ đây chẳng thấm vào đâu so với cơn đói cồn cào. Thật ra không thiếu nước, nhưng lại không có thức ăn.
Gói bánh quy nhỏ bé kia đã ăn hết sạch từ lâu, trong hang động ngay cả một con chuột cũng không tìm thấy. Tám người bọn họ đói đến mức sắp ăn đất luôn rồi.
“Đói quá… Cho tôi ăn gì đi…”
Chu Tư Minh nằm duỗi thẳng tay chân như hình chữ X, lẩm bẩm.
Hình như anh ta ngửi thấy mùi thịt nướng thơm ngào ngạt, thơm quá đi! Chu Tư Minh không kìm được lòng mà há miệng, muốn cắn một miếng thịt nướng. Nhưng khi cắn vào mới nhận ra chỉ là không khí, vừa rồi chỉ là ảo giác, hoàn toàn không có miếng thịt nướng nào cả.
Tình hình của những người khác cũng không tốt hơn là bao, nhưng sáu thuộc hạ vẫn đỡ hơn một chút. Bọn họ từng được huấn luyện đặc biệt, khả năng chịu đói tốt hơn người thường.
Nhưng suốt năm ngày qua bọn họ đã làm việc không ngừng nghỉ, thể lực đã tiêu hao nghiêm trọng, lại không có thức ăn bổ sung, cơ thể cũng đã suy kiệt.
Tám người đều nằm dưới đất như người chết.
Liễu Kháng Nhật là người thê thảm nhất, ông ta chưa từng phải động tay động chân làm việc nặng. Năm ngày qua không được ăn, chỉ có thể uống nước, lại còn phải làm công việc nặng nhọc như vậy, ông ta hoàn toàn không chịu nổi.
Ý thức ông ta dần trở nên mơ hồ, đến sức giơ tay lên cũng không còn.
“Ông ta bị sốt rồi!”
Có thuộc hạ nhận ra Liễu Kháng Nhật có vẻ không ổn, duỗi tay sờ lên trán ông ta, nóng ran, tình hình vô cùng nguy cấp.
“Cứu, cứu tôi… Cứu tôi… Cầu xin cậu…”
Liễu Kháng Nhật biết mình không ổn chút nào, nhưng ông ta không muốn chết. Nhà họ Liễu vẫn chưa Đông Sơn tái khởi, vẫn chưa được thăng chức, ông ta vẫn chưa trở thành kẻ đứng trên vạn người, ông ta không cam tâm!
“Có gì ăn không… Đói quá… Cho tôi ăn gì đi…”
Chu Tư Minh nói trong mơ màng, còn liếm môi. Sau đó một chất lỏng ngọt lịm chảy vào miệng, anh ta tham lam mút lấy, như uống rượu quý.
Sau khi húp lấy húp để một hồi điên cuồng, Chu Tư Minh lấy lại chút tinh thần, mở to mắt, giọng cũng to hơn một chút.
“Mấy người tìm được gì ăn rồi hả?”
Chu Tư Minh vẻ mặt hớn hở, trong bóng tối nên không thấy được Liễu Kháng Nhật nằm bên cạnh, mặt mũi trắng bệch đã tắt thở tự lúc nào.
“Cậu cả, đừng nói nữa, hãy giữ sức.”
Các thuộc hạ không nhúc nhích, dựa vào vách hang, nhắm mắt dưỡng sức.
Chu Tư Minh nghẹn họng, trong lòng không vui chút nào, những người này ngày càng thiếu tôn trọng anh ta hơn trước.
“Đùng…”
Bên ngoài tiếng sấm vang lên, cả hang động cũng rung chuyển.
Sáu tên thuộc hạ phản ứng rất nhanh, lập tức đứng dậy cảnh giác. Trực giác bọn họ cho biết có điều chẳng lành, chắc chắn sẽ có chuyện xảy ra.
“Đùng…”
Lại một tiếng sấm nữa.
Hang động rung chuyển dữ dội, vô số tảng đá lớn nhỏ bắt đầu lăn xuống.
“Đi mau!”
Sáu tên thuộc hạ loạng choạng chạy đến chỗ Chu Tư Minh, muốn đỡ anh ta chạy trốn. Nhưng Chu Tư Minh đã không còn sức nên chỉ có thể dựa vào bọn họ chống đỡ.
Mọi người đều không còn sức lực, cứ tiếp tục như vậy, đá rơi ngày càng nhiều như mưa trút nước, ngay lập tức chôn vùi Liễu Kháng Nhật.