Chương 446

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 446 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đường Niệm Niệm kéo vạt áo bà cụ, khẽ lắc đầu. Ông Chu không phải hạng người hiền lành, không thể dùng vũ lực.
“Cháu còn phải đi làm, không có thời gian dẫn đường đâu. Một ngày cháu kiếm mười công điểm lận đấy!”
Giọng Đường Niệm Niệm trong trẻo, rất tự nhiên và thoải mái.
Những người trong thôn đứng cạnh đó đều cúi đầu xuống, sợ mấy vị lãnh đạo này nhìn thấy vẻ kinh ngạc trên mặt họ.
Con bé Niệm nói chuyện chẳng sợ cắn phải lưỡi sao, còn không biết ngượng mà nói mình làm mười công điểm, trong khi nó lớn ngần ấy rồi mà chưa từng làm một ngày công nào cả.
“Cô dẫn đường cho tôi, tôi trả cô tiền công, một ngày hai đồng!”
Ông cụ Chu khẽ cười, giọng điệu rất ôn hòa, trông có vẻ là một lãnh đạo bình dị, gần gũi.
“Được, ông đưa tiền trước đi!”
Đường Niệm Niệm bước ra khỏi đám đông, đi thẳng đến trước mặt ông cụ Chu, sau đó vươn tay đòi tiền.
Mắt ông cụ Chu nheo lại, nụ cười càng thêm ôn hòa, khẽ gật đầu với người đàn ông bên cạnh.
“Cô gái, cầm lấy này!”
Người đàn ông bên cạnh ông Chu đưa hai tệ cho Đường Niệm Niệm, ánh mắt đầy vẻ bất mãn. Ông ta là cán bộ ở Chư Thành, được tiếp đón vị lãnh đạo già từ Bắc Kinh, cảm thấy vô cùng vinh dự.
Nhưng cô gái nhà quê này lại dám đưa tay về phía vị lãnh đạo già đòi tiền, thật nực cười!
Sau này ông ta nhất định phải dạy dỗ lại thật kỹ môn giáo dục công dân của cấp trên cho người của đại đội Đường Thôn. Tư tưởng giác ngộ quá kém, chắc chắn bình thường chẳng chịu học hỏi những lời răn dạy tử tế.
“Đi thôi!”
Đường Niệm Niệm cầm lấy tiền, chạy lên trước dẫn đường.
Đã là ngày thứ sáu, gã Chu Tư Minh kia coi như chưa chết, nhưng cũng chỉ còn nửa cái mạng. Trước tiên, cô sẽ dẫn ông Chu đi dạo trên núi một ngày, rồi sau đó mới dẫn đến chỗ hang động kia.
Đoàn người đi về phía sau núi, đại đội trưởng cũng theo cùng, còn có một vài người dân trong thôn tò mò theo sau. Trên con đường nhỏ uốn lượn trong núi chỉ toàn là người, xếp thành hàng dài như rồng rắn. Lần đông đúc như thế này ở sau núi Đường Thôn, gần đây nhất có lẽ là khi đưa tang cụ già lớn tuổi nhất thôn, toàn bộ dân làng đều lên núi tiễn đưa.
“Cái hang động đầy rắn độc đó ở đâu?”
Vừa mới lên núi, ông Chu đã hỏi về hang động đó. Ông ta có linh cảm mạnh mẽ rằng Tư Minh đang ở trong đó.
Những con rắn độc kia chắc hẳn là do cô gái trước mặt này gây ra, hoặc có thể là do người nhà họ Đường bày ra. Ông ta khinh thường nhà họ Đường, cứ tưởng rằng chỉ còn lại một mình Đường Niệm Niệm, nhưng không ngờ nhà họ Đường vẫn còn cao nhân bảo vệ bên cạnh cô bé.
Là do ông ta chủ quan!
Đường Niệm Niệm hơi thất vọng. Ông lão này rất thông minh, không dễ lừa.
Cô dẫn đám người đến hang động, nhưng không dám đến gần, đứng từ xa rồi dừng lại. Cô chỉ tay lên hang động, ngập ngừng nói: “Chính là chỗ đó, có rắn, tôi không dám qua. Nếu không, để tôi trả lại ông một đồng nhé!”
Trước đó người đàn ông kia đưa cho cô hai tờ một đồng, Đường Niệm Niệm lấy ra một tờ tiền muốn trả lại ông Chu.
“Không cần trả lại. Sao cô biết chỗ đó có rắn?”
Ánh mắt ông Chu thâm sâu, chăm chú nhìn Đường Niệm Niệm.
“Người trong thôn ai cũng biết, đâu phải bí mật gì.”
Đường Niệm Niệm nói xong, đại đội trưởng cũng nói thêm: “Đúng vậy, chuyện này trong thôn ai cũng biết. Nhắc đến cũng lạ, những con rắn kia hai ngày nay không biết chạy đi đâu rồi, không thấy đâu nữa!”
“Trước kia ở Đường Thôn có xảy ra chuyện như này không?” Nét mặt ông Chu đầy ẩn ý, nói một câu mà có hai nghĩa.
Đại đội trưởng hơi sững sờ, lắc đầu nói: “Tôi sống nửa đời người rồi, cũng chưa từng thấy. Không biết trước đó có xảy ra hay không.”
“Chú Ba, chú có từng nghe qua chưa?”
Đại đội trưởng gọi một ông lão hơn sáu mươi tuổi trong đám người trong thôn, cũng là người họ Đường.
“Chú chưa từng nghe thấy, nhưng chú nghe ông của chú nói, trên núi có thuồng luồng, đầu có sừng rất dài. Lúc ông của chú lên núi đốn củi, sấm chớp bỗng nổi đùng đùng, giống hệt trận sấm chớp đêm qua vậy, sợ chết khiếp. Lúc đó ông của chú còn chưa cưới vợ, mới mười bốn tuổi, sợ đến mức tè cả ra quần…”
Chú Ba là người nói nhiều, nói dài dòng, lan man, mãi không vào trọng tâm. Ông Chu khẽ nhíu mày, hơi mất kiên nhẫn. Đại đội trưởng vội vàng ngắt lời hỏi: “Chú Ba, con thuồng luồng đó làm sao vậy?”
“Nó biến hóa, rồi hóa thành rồng. Biết đâu những con rắn kia đều là con cháu đời sau của con thuồng luồng đó… Ai da, tôi nói bậy rồi! Tôi nằm mơ nên nói chuyện hoang đường thôi!”
Chú Ba nói xong, kịp nhớ ra sau khi lập nước thì không còn mấy chuyện yêu ma thành tinh nữa, mặt ông ấy tái mét vì sợ, vội vàng tự bao biện, trước tiên nói đó là chuyện hoang đường, sau đó kiếm cớ xuống núi, không dám chờ cùng đoàn người xuống núi.