Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 450 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đường Niệm Niệm rất giống bà nội cô, Triệu Phương Hoa. Triệu Phương Hoa là một mỹ nhân nổi tiếng ở bến Thượng Hải, tựa đóa hoa kiều diễm độc nhất vô nhị. Không ít công tử Thượng Hải đã vung ngàn vàng, chỉ để đổi lấy một nụ cười của bà.
Thế nhưng, mỹ nhân ấy cuối cùng lại gả vào nhà họ Đường, trở thành phu nhân của gia chủ họ Đường. Dù từng có mấy năm mặn nồng, nhưng cuối cùng hai người vẫn chia tay.
Sau khi sinh con không bao lâu, Triệu Phương Hoa ly hôn với ông chủ Đường, cũng không cần đứa con, mang theo một khoản tiền rồi ra nước ngoài. Nghe nói bà sống rất vui vẻ và sung sướng ở đó. Còn ông chủ Đường thì vẫn nhớ nhung không nguôi về bà, sau đó cưới phu nhân Như, bởi vì bà ấy có bóng dáng của Triệu Phương Hoa.
Trong đầu ông cụ Chu hiện lên bóng dáng giai nhân độc nhất vô nhị tựa Mộng Vân Thường, trong bộ sườn xám màu tím nhạt, dáng vẻ thướt tha. Dù đã sinh con, không còn trẻ trung như xưa, nhưng bà vẫn khiến đàn ông say đắm.
Đường Niệm Niệm giống bà nội đến bảy, tám phần, nhưng khí chất lại hoàn toàn khác biệt.
Triệu Phương Hoa có vẻ quyến rũ trời sinh, còn Đường Niệm Niệm sở hữu nhan sắc xinh đẹp nhưng khí chất trong trẻo, lạnh lùng, hoàn toàn không giống người bà nội khéo léo, luôn suôn sẻ trong mọi chuyện của cô.
“Lãnh đạo, con bé Niệm Niệm lớn lên rất xinh đẹp, đầu óc cũng rất thông minh, lại còn làm việc chính thức ở một đơn vị lớn trong thành phố nữa chứ!”
Đại đội trưởng không tiếc lời khen ngợi, ông ấy cũng không hề hay biết về thân thế của Đường Niệm Niệm.
Ông cụ Chu đưa mắt nhìn ông ta, không phát hiện ra điều gì lạ thường, xem ra thân thế của Đường Niệm Niệm được giấu rất kín kẽ.
Ông cụ Chu không hỏi thêm nữa, chuyện khẩn cấp nhất lúc này là cứu cháu trai.
Đông người sức lớn, hơn một trăm người cùng đào, tiến độ rất nhanh. Nhưng họ đã làm việc đến tối mịt, đại đội trưởng phải lấy mười bó đuốc ra, chiếu sáng cả ngọn núi.
“Cẩn thận!”
Vừa dứt lời nói, mấy tảng đá rơi xuống. Càng đào sâu vào trong, càng nhiều đá rơi xuống, khiến tốc độ của dân làng chậm lại.
Ông cụ Chu bảo người đi thăm dò tình hình phía trên hang động. Ông đoán hang bị sập do nổ, nhưng cấp dưới báo lại không có dấu vết thuốc nổ, chắc hẳn là do một vật gì đó có sức mạnh khổng lồ đập sập.
“Thứ gì có sức mạnh lớn đến mức có thể đập sập cả một hang động lớn như vậy chứ?”
Ông cụ Chu lẩm bẩm. Ông sống ở thập niên 70 nên quả thật không thể nghĩ đến máy xúc.
“Có lẽ do mười mấy người dùng búa tạ và khoan đập xuống.”
Cấp dưới phân tích. Ngoài cách này ra, anh ta cũng không nghĩ ra cách nào khác.
Ông cụ Chu lắc đầu, trên gương mặt mệt mỏi hiện lên sự nghi ngờ sâu sắc, nói: “Trên núi chợt xuất hiện mười mấy người, người dân Đường Thôn không thể nào không phát hiện ra được.”
“Có thể là do mấy người trong thôn này làm ra?” Cấp dưới hỏi.
“Không thể nào, lòng dạ bọn họ không thâm sâu đến mức đó.”
Ông cụ Chu loại bỏ khả năng người dân Đường Thôn làm việc này. Vừa rồi ông đã dò hỏi, đại đội trưởng không được thông minh cho lắm, mấy người dân khác trong thôn cũng rất ngốc nghếch. Nếu đã làm ra một chuyện lớn như vậy, không thể nào lại tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra được.
Kẻ làm sập hang động chắc chắn là một nhóm người khác.
Những người kia rất có thể là những người còn sót lại của nhà họ Đường, hoặc là những người bảo vệ kho báu.
Nhưng bình thường bọn họ ẩn náu ở đâu?
Làm sao họ lại liên lạc được với Đường Niệm Niệm?
Ông cụ Chu nhíu chặt lông mày. Dù là một lão cáo già, ông cũng không thể nghĩ ra những người này trốn ở đâu, càng không thể ngờ rằng một mình Đường Niệm Niệm lại có thể làm sập hang động.
Đêm càng về khuya, tốc độ của dân làng cũng chậm dần. Hơn một nửa số người đã về nhà nghỉ ngơi, những người ở lại đều vì ham hai đồng tiền công làm thêm giờ mà ông cụ Chu đã hứa hẹn.
Đại đội trưởng cố gắng giữ tỉnh táo, ông ấy ngáp ngắn ngáp dài, mí mắt nhanh chóng sụp xuống.
“Thông rồi, đã đào thông rồi!”
Đại đội trưởng bị tiếng kêu làm cho giật mình tỉnh giấc, ông ta giật mình thon thót, cũng tỉnh hẳn ngủ.